Đặc biệt là khi hai người làm một số hành động thân mật, ví dụ như ôm ấp và hôn nhau, tim Tập Uyên sẽ đập nhanh hơn.
Mọi thứ dường như phù hợp với suy đoán của Lê La, nhưng Khang Song Trì nói cô sai.
Lê La không hiểu ra sao, thấy hai người đã đi xa bèn cất màn hình đuổi theo.
Tinh hạm đáp xuống một hành tinh nhỏ gần đường bay, hành tinh tên là Thứ Tàn. Trên hành tinh này không có cư dân cư trú, chỉ thỉnh thoảng có phi thuyền tư nhân dừng lại nghỉ ngơi, nhưng cũng sẽ không ở lại quá lâu.
Nguyễn Thu vừa nghe tên này còn tưởng đó là nơi hoang vắng hơn cả hành tinh Hải Dương, nhưng khi nhìn qua cửa kính đâu đâu cũng thấy màu xanh lục.
Thứ Tàn Tinh rất nhỏ, cả hành tinh được bao phủ trong ánh sáng của một ngôi sao khác chiếu sáng, hầu như không có đêm tối.
Cả hành tinh đều bao phủ bởi thảm thực vật, đồng cỏ màu xanh tươi tốt, núi non trập trùng và biển hoa đủ sắc màu, cảnh vật trông rất đẹp.
Nguyễn Thu ngạc nhiên không thôi, khi tinh hạm hạ cánh bèn muốn đi ngắm.
Tập Uyên giữ cậu lại: “Đợi đã.”
Khang Song Trì nhanh chóng đưa máy thở loại nhỏ và quần áo bảo hộ trong suốt, máy thở được gắn vào mũi và sẽ cung cấp đầy đủ oxy.
Tập Uyên đeo máy thở cho Nguyễn Thu, nói: “Không khí trong hành tinh Thứ Tàn có độc.”
Họ không thể bị lộ ra ngoài, tốt nhất là không nên trực tiếp chạm vào thứ gì trên hành tinh này.
Tập Uyên mặc quần áo bảo hộ cho Nguyễn Thu. Lúc này hứng thú của Nguyễn Thu đã giảm xuống một chút.
“Vậy nghĩa là không thể mang đồ của hành tinh về sao?” Cậu hỏi, “Em muốn trồng một chậu hoa trong phòng…”
Biển hoa gần tinh hạm thật đẹp, đủ mọi màu sắc, Nguyễn Thu muốn đào một ít về đặt trên bậu cửa sổ cùng với người tuyết.
“Không được,” Tập Uyên nắm tay Nguyễn Thu, “Mang về cũng không sống được đâu, sau này tính sau nhé.”
Thực vật trên hành tinh phụ thuộc vào khí độc của hành tinh để tồn tại, cho dù dùng khí độc để trồng thì cũng không sống được bao lâu.
Nguyễn Thu không còn cách nào khác ngoài nói: “Được rồi…”
Quần áo bảo hộ rất mỏng, về cơ bản không ảnh hưởng đến động tác, Tập Uyên cũng mặc vào, cùng Nguyễn Thu đi dạo bên ngoài tinh hạm.
Cách một lớp quần áo bảo hộ nên không thể chạm trực tiếp vào cây cối hoa cỏ, vì vậy cứ đứng ngắm như thế thôi.
Song chỉ mười phút sau, một lớp chất màu xám đã ngưng tụ ở bên ngoài quần áo bảo hộ, không thể lau sạch được.
Tập Uyên bèn hỏi: “Về thay bộ khác nha?”
Nguyễn Thu lưỡng lự lắc đầu: “Thôi ạ…”
Có thay thì cũng chỉ giữ được khoảng mười phút, chẳng thà ở lại tinh hạm còn hơn.
Vì thế cả hai bèn quay về, tinh hạm bay lên không trung, từ từ chạy đi dạo vài vòng.
Nguyễn Thu ngồi trước khung cửa sổ lớn nhất trong khu nghỉ ngơi, nhìn ngắm những khóm hoa đầy màu sắc lướt qua phía dưới.
Xa xa có vài tinh hạm lạ lặng lẽ hạ cánh, lai lịch và thân phận không xác định, nhưng không ai quấy rầy ai.
Bữa chiều đã chuẩn bị sẵn được dọn lên, bóng dáng của Khang Song Trì lướt qua bên ngoài hành lang.
Máy liên lạc của Tập Uyên vang lên tiếng bíp nhỏ, hắn mở ra bèn thấy Khang Song Trì gửi một tệp tư liệu, viết là “Sổ tay tình yêu”.
Hắn liếc nhìn thoáng qua, không hứng thú lắm nên tắt đi.
Cùng lúc đó, Tư Tuân cũng nhận được một tin nhắn.
“Chủ tịch, đã xác định tọa độ của hắn, có đến ngay không ạ?”
Sau hai ngày theo dõi tín hiệu, cùng với dự đoán quỹ đạo trước đó, cuối cùng cũng tìm thấy tinh hạm của Tập Uyên.
Họ đang dừng chân ở hành tinh Thứ Tàn, nhìn lộ trình của tinh hạm thì có lẽ định về hành tinh Griffin.
Đường Khiêm cũng đang ở trong phòng sách, biết được tin này khiến ông rất âu lo: “Hành tinh Griffin ư? E là nơi như thế không phù hợp với cậu chủ nhỏ đâu…”
Hành tinh Griffin là hang ổ của tinh tặc, trong đó hạng người gì cũng có. Nguyễn Thu đến hành tinh bình thường đi dạo chơi chơi thì không sao, sao tự dưng lại đến hang ổ của tinh tặc chứ…
Tư Tuân cũng chau mày: “Ngăn bọn họ lại.”
♫♥♫♥♫
Trên bầu trời của hành tinh Thứ Tàn, tinh hạm đen thui vẫn đang chạy thong thả.
Xa xa, trong khoang điều khiển của một phi thuyền cỡ trung bình, có người đang lặng lẽ quan sát chuyển động của tinh hạm đen thông qua màn hình quan sát.
“Đại ca,” Có người hỏi, “Bên trong có Tập Uyên thật hả?”
Gã nhìn người đàn ông cao to lực lưỡng đứng bên cạnh, giọng điệu như khó tin: “Hắn đang ở hành tinh Griffin mà? Sao tự dưng xuất hiện ở đây?”
Hơn nữa chỉ có một chiếc tinh hạm, trông có vẻ không có nhiều thuộc hạ.
Vóc dáng cao lớn nhìn chằm chằm màn hình quan sát, ánh mắt tàn nhẫn: “Cho dù hắn có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.”
Gã đưa tay chạm vào vết sẹo trên mũi.
Vết sẹo nằm ngang dưới sống mũi, suýt thì cắt đứt cả chiếc mũi của gã luôn, trông rất ghê.
“Sao hắn cứ đi lòng vòng mãi thế?” Vóc dáng cao lớn điều khiển màn hình quan sát, “Không lẽ chúng ta bị phát hiện rồi sao?”
Khi Tập Uyên và thuộc hạ ra khỏi tinh hạm, gã chỉ nhìn từ xa, thu dọn các thiết bị máy móc dễ bị phát hiện khác, ngụy trang thành một phi thuyền thương vụ dừng chân ở hành tinh này.
Xem chừng tinh hạm đen của tinh tặc sắp rời khỏi tầm nhìn của màn hình quan sát, vóc dáng cao muốn đuổi theo nhưng sợ bị phát hiện.
Để an toàn, tốt nhất họ nên án binh bất động, tránh xung đột không cần thiết.
Nhưng vóc dáng cao đã kết thù với Tập Uyên, không nuốt nổi cục tức này.
Lúc này có lẽ là thời cơ tốt, Tập Uyên không mang theo nhiều người, sức chiến đấu của tinh hạm hữu hạn, tốc độ chạy còn chậm nữa.
Vóc dáng cao mở kho vũ khí trên màn hình chiếu, hiển thị bên trong cất giữ mấy khẩu pháo năng lượng theo dấu, nghe đâu uy lực rất mạnh, đều là mới mua chưa qua thử nghiệm.
Nhìn tinh hạm đen thui hoàn toàn biến mất khỏi màn hình quan sát, có lẽ hắn không phát hiện bọn họ đang theo dõi ở phía sau. Vóc dáng cao lớn không nhịn được nữa.
“Nếu giết được thủ lĩnh tinh tặc,” Đôi mắt gã dần hiện ra sự hưng phấn, “Thi thể của hắn cũng đáng tiền lắm đấy.”
Nếu như trọng thương bắt sống thì còn gì bằng, cho dù thất bại, họ cũng có vài phi thuyền trống chuẩn bị chở hàng. Đến lúc đó họ điều khiển từ xa tinh hạm trống để chăn lại thì sẽ có thời gian chạy trốn mà.
Cứ coi như là báo thù riêng đi, dẫu sao vóc dáng cao không muốn bỏ lỡ một cơ hội tốt thế này.
Chẳng mấy chốc, mấy phi thuyền đồng thời cất cánh, lặng lẽ tới gần tinh hạm đen ở xa.
Khi đến đủ gần, nhập tọa độ vào pháo theo dấu năng lượng, bèn bắn ầm ầm ngay tinh hạm.
Đúng lúc này, tiếng chuông báo động trong khoang điều khiển của tinh hạm đen cũng reo lên.
Cấp dưới phụ trách điều khiển tinh hạm lập tức phản ứng, tinh hạm nhanh chóng bay lên cao, né tránh khẩu pháo theo dấu năng lượng đầu tiên.
Khẩu pháo thứ hai theo sát ngay sau đó, nhưng đi được nửa đường thì va chạm với một luồng ánh sáng chói.
Ánh sáng ấy hẳn là một viên đạn pháo khác, vừa hay chặn được pháo năng lượng, pháo năng lượng buộc phải nổ sớm, phát ra tiếng nổ vang rền.
Sắc mặt vóc dáng cao khó coi: “Hắn có đồng bọn nữa à?”
Đúng là sơ suất quá… Gã vừa định chạy trốn, lại thấy nơi phát ra ánh sáng rực ban nãy xuất hiện hai chiếc tinh hạm.
Vỏ ngoài của tinh hạm có màu trắng xám, bên hông có in logo màu bạc.
“Đó là quân Liên Minh phải không?” Hai mắt vóc dáng cao sáng lên, điều khiển phi thuyền đến gần hai chiếc tinh hạm của quân Liên Minh.
Gã không biết tại sao quân Liên Minh lại xuất hiện ở đây, nhưng chuyến đi họ đã ngụy trang rất tốt, còn mang theo giấy thông hành phi thuyền thương vụ.
Chỉ cần báo cáo với quân Liên Minh rằng đằng trước có tinh hạm của tinh tặc, chắc chắn họ sẽ không tha cho Tập Uyên.
Còn về hai khẩu pháo năng lượng lúc nãy, cứ nói là bị tinh tặc tấn công, bị động nên phải bắn để tự vệ.
Phi thuyền bay lại gần, đèn tín hiệu trên đầu sáng lên, nhấp nháy vài lần, tỏ ý muốn giao tiếp.
Hai chiếc tinh hạm của quân Liên Minh đang bay lững lờ ở trước, vừa hay chặn luôn tinh hạm của Tập Uyên ở phía sau, cũng không phản ứng lại với đèn tín hiệu.
Vóc dáng cao sợ tinh hạm của Tập Uyên nhân cơ hội chạy trốn, dứt khoát bấm loa.
“Trưởng quan,” gã chính nghĩa nói, “Đằng kia có tinh hạm của tinh tặc, thủ lĩnh của bọn họ cũng ở trên tinh hạm!”
Song, quân Liên Minh thờ ơ, hơn nữa quay họng pháo về phía gã.