Thành phố A, cuối cùng cô cũng quay trở về.
“Còn đứng đây làm gì? Lên xe đi?”
Vệ sĩ chờ bên cạnh thấy cô vẫn không nhúc nhích, có chút không kiên nhẫn, thúc giục một câu.
Ôn Hủ Hủ nghe được, lúc này mới lấy tinh thần lại, bước về phía chiếc xe phía trước.
“Tiểu thiếu gia các người đâu? Sao không thấy cậu ấy xuống?”
“Cô còn dám hỏi cậu ấy? Có thật là cô không sợ chết không?”
Vệ sĩ tức giận mắng cô một câu.
Thấy thế, Ôn Hủ Hủ không hỏi nữa, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không suy nghĩ tới tại sao hôm nay mình lại không bị đưa tới Hoắc gia? Càng nghĩ càng thấy không hợp lý? Mà hắn cũng không xuống tàu thì phải?
Sau đó cô bị đưa đi.
Nếu không đến Hoắc gia, cô có thể lẻn ra ngoài gặp hai con không?!
Ôn Hủ Hủ được đưa đến một tòa chung cư độc lập, diện tích không nhỏ, có ba phòng ngủ hai phòng khách, nhưng bị khóa nghiêm ngặt.
Rất đơn giản, chính là vì phòng cô chạy trốn!
Tên tiểu nhân này!
Ôn Hủ Hủ có chút lo lắng, thấy vệ sĩ chuẩn bị đi, cô liền đuổi theo: “Vậy điện thoại của tôi đâu? Trả điện thoại lại cho tôi, tôi còn phải gọi điện thoại nữa.”
“Còn gọi điện sao? Cô gọi cho ai hả? Để bọn họ cứu cô sao? Cô Ôn, tôi nói cho cô biết, tốt nhất cô đừng có ý nghĩ như vậy, căn hộ này lắp đầy camera, nếu thật sự đến đây, đó chính là chôn cùng cô!”
“……”
Chỉ một câu như vậy, Ôn Hủ Hủ đứng ở trong cửa nhìn chằm chằm tên vệ sĩ này, tức giận không nói được lời nào!
Hoắc Tư Tước, đồ cặn bã!