– Đúng rồi, cha con cũng đến phủ Ngạc tướng quân, con có gặp không?
– Gặp rồi ạ.
Hàn Mạc gật đầu, nắm cánh tay mẫu thân đi vào trong sảnh:
– Mẹ, con nhớ mẹ muốn chết… phải rồi, mẹ có chuẩn bị đồ ăn ngon cho con chưa? Con đói bụng rồi…
– Có thịt nai.
Hàn phu nhân cười ha hả nói:
– Đại bá mẫu con đã gửi từ bên đó đến, nấu cho con rồi…
Nhìn đứa con tinh thần của mình đã ở bên cạnh, trong lòng Hàn phu nhân cũng được yên tâm.
– Ca……!
Hàn Thấm tiến lên phía trước, khẽ kêu lên.
Nếu là ngày xưa, nàng nhất định sẽ liên tục hỏi có mang quà về cho nàng không, nhưng lúc này trong lòng đang vướng bận bệnh tình của mẹ cho nên tâm trạng không tốt, cũng không có lòng dạ nào để ý tới có quà hay không có quà.
Hàn Mạc chợt nhìn thấy đôi mắt của Hàn Thấm có chút hoe đỏ, trong lòng hơi cảm thấy bất an, bây giờ hắn cũng rất lo lắng cho bệnh tình của Bích di nương.
Đưa tay lau giọt nước mắt ở khoé mắt của Hàn Thấm, dịu dàng nói:
– Tiểu muội, không phải lo lắng… Di nương sẽ không có chuyện gì đâu!
Hàn phu nhân ở bên cạnh nói:
– Mau đi tắm đi, thay quần áo rồi ăn cơm, việc khác, để sau hãy nói!
Bọn người hầu đã sớm chuẩn bị xong nước tắm. Hàn Mạc ở Nghi Xuân quả thật là chưa có tắm rửa, chỉ cảm thấy trên người nhơm nhớp, nhân tiện vệ sinh một lượt, đi tắm một cái, sau đó thay bộ cẩm y rộng rãi, toàn thân cảm thấy không thể nói hết sự dễ chịu, từng thớ thịt trên thân thể dường như đều rất thoải mái.
Thịt nai nấu rất ngon, lại còn thêm mấy món ăn hắn khoái khẩu. Hàn Mạc liên tục ăn liền mấy bát cơm, lúc này mới đặt bát xuống, vỗ vỗ cái bụng, thật đúng là cơm no rượu say.
– Con à, tính cách của tiểu thư Phạm gia của Phạm gia đó rất tốt, là một cô gái hiền lành…
Hàn Mạc trán đổ mồ hôi, dở khóc dở cười:
– Mẹ, sao hễ về nhà, thì lại nói tới chuyện này… Con còn có rất nhiều chuyện vẫn chưa làm xong…
Hàn phu nhân nhướng mày lên, tức giận nói:
– Sao, vừa đi xa nhà một chuyến, về nhà ngay cả mẹ nói mấy câu cũng không vui vẻ nghe sao? Tên tiểu tử thối này, chẳng lẽ còn muốn lão nương động thủ hay sao?
Hàn Mạc chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trên ghế, tiu nghỉu nhìn mẫu thân mình.
Nhìn thấy vẻ hiền lành của Hàn Mạc, Hàn phu nhân mới lại nở nụ cười:
– Con ngốc à, ta chỉ vì muốn tốt cho con, chắc con không biết, vì hỏi thăm tin tức của Pham gia tiểu thư, ta và đại bá mẫu con cũng tốn không ít tâm sức…
– Đại bá mẫu cũng tham gia chuyện ồn ào này sao?
Hai mắt Hàn mạc nhìn thẳng.
Đại bá mẫu đương nhiên là vợ của Thượng thư Bộ hộ Hàn Huyền Đạo, Hàn Mạc nghe nói ngay cả bà ấy cũng tham gia hỏi thăm tin tức của tiểu thư Phạm gia, liền dở khóc dở cười, xem ra các bậc nữ trưởng bối, đối với chuyện này quả thật là rất xem trọng.
Hàn phu nhân nói:
– Đúng vậy, đại bá mẫu con rất nhiệt tình
Dừng một lát nói:
– Hôn sự của con vốn là định cuối tháng tư, nhưng bị chuyện Nghi Xuân trì hoãn lại. Hai ngày trước ta nói với phụ thân con, Đại bá con và Phạm thượng thư sẽ định lại ngày, cũng là chuyện của tháng này. Con à, con phải tranh thủ, sớm cho lão nương ta được bế cháu đích tôn!
Vừa nói đến “bế cháu đích tôn” trong lòng Hàn phu nhân mát lòng mát dạ, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ.
Hàn Mạc thở dài. Hắn biết, chuyện hôn nhân đại sự, là việc ván đã đóng thuyền, tránh cũng không tránh được, tuy rất buồn bực, nhưng trước mắt không có cách gì thoái thác được.
Hắn liền thay đổi đề tài:
– Bệnh tình của di nương thế nào rồi?
Hàn phu nhân lập tức lộ vẻ mặt buồn bã:
– Hoà thượng tuy không nói gì, nhưng… xem ra rất khó bình phục…
Bà lắc đầu:
– Sao bệnh tình lại trở nên như vậy nhỉ?
– Huyền Cơ đại sư bây giờ ở đâu?
– Ở trong viện phía sau, ông ấy muốn ở một căn phòng yên tĩnh một chút
Hàn phu nhân nói:
– Lúc đầu ta còn cho rằng lão hoà thượng là kẻ lừa đảo… nhưng phụ thân con lại cảm thấy lão có chút bản lĩnh… nếu không có lão, Bích muội muội e rằng không thể chống đỡ tới ngày hôm nay…
– Con đi thăm di nương đây!
Hàn Mạc đứng dậy, tâm trạng hơi nặng nề, nếu ngay cả Huyền Cơ hoà thượng cũng không có cách gì trị liệu, như vậy bệnh tình của Bích di nương thật sự không mấy khả quan.
– Con đi thăm di nương đi!
Hàn phu nhân khẽ thở dài nói:
– Đừng quấy rầy di nương lâu, tinh thần và thể lực dì ấy rất yếu.
– Vâng!
Hàn Mạc gật gật đầu, đứng dậy ra ngoài, chưa đi được mấy bước, thì bỗng nghe từ đằng sau vọng lại tiếng kêu:
– Tiểu Ngũ, đệ có trong này không?
Hàn Mạc vừa nghe tiếng thì biết ngay là tam ca Hàn Tân, chỉ cảm thấy tiểu tử này đến thật không đúng lúc, xoay người lại, thấy Hàn Tân đang tươi cười, vỗ bả vai Hàn Mạc cười nói:
– Tiểu Ngũ, đệ thật đáng nể. Hạ gia như vậy mà bị đệ làm cho sụp đổ. Chắc đệ không biết, Hạ Tuấn Dật trước khi bị chém đầu, sợ quá vãi cả ra quần, cuối cùng cũng bị… “phập phập” một đao rơi đầu.
Hàn Mạc dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn Hàn Tân. Hàn Tân bị ánh mắt đó lướt tới từng sợi tơ trên mình, nhất thời cười có chút gượng gạo, xấu hổ nói:
– Tiểu Ngũ, đệ… đệ sao thế?
Hàn Mạc thở dài. Hắn không thể không thừa nhận, tam ca ca của mình quả thực không có tài năng chính trị, thậm chí là một kẻ ngu ngốc về chính trị.
– Tam ca… sau này những lời nói này, đừng nói ở bên ngoài.
Hàn Mạc nhẹ nhàng vỗ vai Hàn Tân:
– Hoạ từ miệng mà ra. Hạ gia không phải là chúng ta làm sụp đổ, bọn họ diệt vong trong tay mình mà thôi.
Hàn Tân gãi gãi đầu, mù tịt chẳng hiểu gì.
– Tiểu Ngũ, lần này đệ vất vả rồi, ngày mai ta mời khách, cho đệ đi hóng gió tẩy trần.
Hàn Tân cười ha hả nói:
– Việc to tát, đệ đều đẩy cho tam ca, thể diện của tam ca lần này, đệ nhất định phải cho!
Hàn Mạc ngẫm nghĩ một lát, mới hỏi :
– Tam ca, huynh vẫn giao du với Kim Tài Phường?
Hàn Tân sững sờ, khẽ gật đầu:
– Tiểu ngũ, đệ chớ lo lắng, trong lòng tam ca có tính toán, chúng không hãm hại được ta đâu…
– Đệ đi thăm Di nương đi, bệnh tình dì ấy rất nặng!
Không nói thêm gì, chỉ giơ tay vỗ vai Hàn Mạc, quay người rời đi.
Hàn Tân sờ đầu, trên mặt có chút mơ màng. Hắn mơ hồ cảm thấy, Ngũ đệ của mình tuy nhỏ tuổi hơn, nhưng lời nói và hành động lại đem lại cho người khác một cảm giác khó nắm bắt.