Một gã hạ nhân ở trước cửa bẩm báo nói: “Vương gia, Lệnh Hồ tiên sinh đã đến!”
Lý Hanh vội vàng nói: “Mau mau mời tiên sinh vào đây.”
Lý Hanh đối với Lệnh Hồ Phi ấn tượng khắc sâu. mưu lược và kiến thức của hắn rõ ràng đều vượt qua Vương Củng, vào lúc tình hình đột biến hôm nay, người Lý Hanh nghĩ đến không phải là Vương Củng, mà là tên Lệnh Hồ Phi này.
Lệnh Hồ Phi có thể nói là một người không có bối cảnh và thâm niên nhất trong Chính sự đường, hắn vốn dĩ là một tiến sĩ không có thông qua kỳ thi Lại bộ, trước đó vẫn làm mạc liêu cho người ta ở Thục trung, không có tiếng tăm gì, sau này Tiên Vu Trọng Thông đem hắn chính thức giới thiệu với Dương Quốc Trung đang gặp xui xẻo, Dương Quốc Trung có được sự phò tá của hắn. bèn từng bước bò lên, cuối cùng đã bò đến vị trí Hữu tướng quốc, mà để đền đáp việc này. Dương Quốc Trung cũng ra sức đề bạt Lệnh Hồ Phi, đã làm đến Hộ bộ Thị lang, có lẽ là Lý Long Cơ cũng muốn cho Dương Quốc Trung tìm một trợ thủ đắc lực, bèn phá cách đề bạt Lệnh Hồ Phi làm Lại bộ Thị lang, Đồng trung thư môn hạ Bình chương sự, chen thân vào Chính sự đường.
Lý Hanh trước giờ đều không quá chú ý đến người này, nhưng từ sau lần trước Dương Quốc Trung thành công thuyết phục huynh đệ Lý Thừa Hoành. Lý Hanh bèn bắt đầu nhìn Lệnh Hồ Phi với cặp mắt khác xưa, hắn bắt đầu ý thức được, đây là một nhân tài mang tính mưu lược cực kỳ hiếm có, hắn quyết tâm đem người này chiêu vào trong thân tín của mình.
Lát sau, Lệnh Hồ Phi được một gã người hầu dẫn đường vội vàng đi vào thư phòng Lý Hanh. Lệnh Hồ Phi tiến lên hai bước, khom mình hành lễ nói: “Ty chức tham kiến thái thượng hoàng.”
“Lệnh hồ sứ quân không cần khách khí. mau mau mời ngồi!”
Lý Hanh ngữ khí thân thiết mà mời hắn ngồi xuống, lại sai người dâng lên trà ngon thượng hạng, cho dù Lý Hanh trong lòng sốt ruột, nhưng hắn ở mặt ngoài vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu, nhìn không ra vẻ mặt có nửa điểm lo âu. làm cho Lệnh Hồ Phi không khỏi âm thầm tán thưởng, quả nhiên gừng càng già càng cay, kìm nén được a!
“Không biết thái thượng hoàng cho vời ty chức đến đây, có phải là vì loạn cục của Trường An?” Nhưng lại là Lệnh Hồ Phi nhịn không được hỏi trước.
Lý Hanh gật gật đầu, thở dài nói: “Trường An thế cục đột nhiên biến đổi, ta cũng có chút không biết làm sao, cho nên cho mời sứ quân đến. trao đổi một chút thế cục và đối sách trước mắt.”
Lệnh Hồ Phi mỉm cười nói: “Ty chức hôm nay trên đường đại lộ Chu Tước quan sát được một lúc, phát hiện một số hiện tượng thú vị, chi bằng nói một chút với thái thượng hoàng vậy.”
Lý Hanh biết Lệnh Hồ Phi tất nhiên nói có ám chỉ. liền lập tức nói: “Sứ quân mời nói!”
Lệnh Hồ Phi cầm ly trà lên uống một ngụm trà, lại trẫm ngâm chốc lát. lúc này mới chậm rãi nói: “Du hành là bắt đầu từ An nghĩa phường ở gần Minh Đức môn. vừa mới bắt đầu Trương Quân dẫn đầu, tất cả quan viên tham gia trên cơ bàn đều là Trương đảng. Trương Quân là lãnh tụ của văn đàn Đại Đường, lại là tiền nhiệm Quốc tử giám Tế tửu, rất có uy danh trong thái học sinh, cho nên hắn có thể rất dễ dàng triệu tập tám ngàn thái học sinh, về phần Quốc từ giám Tế tửu Nhan Chân Khanh, ty chức lại cảm thấy rằng hắn là có chút bị ép buộc mà đến. sợ các thái học sinh gây sự quá mức. từ An Nghĩa phường xuất phát, đây rõ ràng là điểm xuất phát cố ý sắp đặt. nhưng lúc ở Lan Lăng phường. Bùi Mân lại suất lĩnh một đám quan viên và nhóm trọng thần thoái sĩ tham gia đội ngũ, thái thượng hoàng nghĩ đến điều gì?”
“Tiên sinh là nói bùi mân?” Lý Hanh ngạc nhiên. “Hắn không phải là bị giam lỏng ở trong phủ sao? Tại sao lại đi ra ngoài rồi?”
“Thái thượng hoàng vẫn chưa biết sao? nghe nói Bùi Mân đêm qua được người cứu đi, đã chết hai mươi mấy người sĩ binh nam quân, mười phần thì có đến tám chín phần là do thám tử Lý Khánh An gây nên.”
Chuyện này Lý Hanh quả thật không biết. Mạnh Vân vốn không hề báo cáo gì hắn. Lý Hanh trong lòng vô cùng tức giận, tên Mạnh Vân bây giờ mà đã bắt đầu lừa gạt hắn rồi sao?
Lệnh Hồ Phi thấy có chút lạc đề, hắn vội vàng nói: “Thái thượng hoàng, kỳ thật Bùi Mân đào thoát không quan trọng, quan trọng là hắn đã tham gia du hành của Trương Quân, đây mới là mấu chốt vấn đề.”
Lý Hanh có chút trẫm ngâm, bèn nói: “Chẳng lẽ là bọn họ đã có cấu kết từ trước rồi sao?”
Lệnh Hồ Phi cười nói: “Đúng là như thế, Trương Quân cho tới bây giờ đều là ủng hộ Thục vương và tiên đế, hôm nay lại đột nhiên thay đổi tính tình, bất ngờ ủng hộ thái tử. hắn không sợ tiên đế trách hắn là cây cỏ đầu tường (*gió chiều nào theo chiều đó)
“Trương Quân trước giờ đều là cây cỏ đầu tường, đây có gì đâu mà phải kỳ lạ”
“Không! Không hoàn toàn là như vậy.”
Lệnh Hồ Phi giải thích nói: “Không lợi ích không dậy sớm, nếu không có lợi ích thiết thực tới tay, Trương Quân sẽ vì một thái tử niên thiếu mà không tiếc đắc tội tiên đế và Thục vương sao?”
Những lời này bỗng nhiên làm cho Lý Hanh bừng tỉnh, hắn liên tưởng đến Bùi Mân nửa đường gia nhập đội ngũ, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Chẳng lẽ Trương Quân và Lý Khánh An đã âm thầm thỏa thuận xong điều kiện rồi?”
Lệnh Hồ Phi gật gật đầu: “Hẳn là như thế, nếu không. Lý Khánh An sẽ không lỗ mãng mà đóng quân ở nơi ngoài thành Trường An năm dặm như vậy, hắn rõ ràng là đang áp trận cho Trương Quân.”
Nói đến đây, Lệnh Hồ Phi lại cười nói: “Còn có một tình hình thú vị nữa. khi đội ngũ đi tới Sùng nghiệp phường, ty chức thấy Binh bộ Hữu thị lang Cát ôn cũng tham gia đội ngũ. An Lộc Sơn mà cũng ủng hộ thái tử lên ngôi, đây rõ ràng là có một chút ý muốn nương nhờ triều đình rồi.”
Lý Hanh tâm trạng rối bời, hắn lúc này cũng không biết mình nên làm thế nào cho phải, hắn khẽ thở dài một tiếng, lại nói: “Ta bây giờ trong lòng rất rối loạn, ta rất muốn biết bước tiếp theo nên đi thế nào, hi vọng tiên sinh có thể cung cấp cho ta một kiến nghị hữu ích.”
Lệnh Hồ Phi cũng cảm thấy rõ rệt được sự nể trọng của Lý Hanh đối với mình, hắn cũng biết rằng, đây là một cơ hội của mình. Dương Quốc Trung đã suy bại. không đáng để hắn gửi gấm vào nữa. vậy thì cây đại thụ Lý Hanh này, rất có thể chính là sự nương cậy của hắn sau này rồi, cơ hội này, hắn bất luận thế nào cũng phải nắm giữ. Lệnh Hồ Phi trầm tư trong chốc lát, bèn nói: “Nếu như thái thượng hoàng lui bước mà cầu lấy cái thấp hơn. làm Giám quốc Nhiếp chính vương, không biết Thái thượng hoàng có chấp nhận được không?”
Lý Hanh bất đắc dĩ. chỉ đành oán hận nói: “Ta đương nhiên không muốn thoái nhượng, nếu không thể không thoái nhượng, ta đây cũng không có cách nào.”
Lệnh Hồ Phi cười khổ một tiếng nói: “Không phải là vấn đề thái thượng hoàng có muốn hay không, nhìn vào tình hình trước mắt. thái thượng hoàng chỉ có thể nhượng bộ, hơn nữa phải nhanh một chút, một khi Lý Khánh An đề xuất không cần Giám quốc, lấy Chính sự đường làm phụ tế, thái hậu tạm thời thay mặt lo liệu quốc sự. thái thượng hoàng e rằng cả vị trí giám quốc cũng lấy không được nữa. hơn nữa thần nghe nói Quách Tử Nghi cũng có ý ủng hộ thái tử lên ngôi, nếu thật sự xảy ra đánh nhau, thái thượng hoàng cho rằng dựa vào quân đội của Ca Thư Hàn và Mạnh Vân. có thể chiến thắng liên quân của Lý Khánh An và Quách Tử Nghi hay sao? ngoài ra còn có quân Kiếm Nam ở Hán Trung lăm le rình rập ở một bên, nếu như bị quân Kiếm Nam thừa nước tiến tới, Lý Khánh An có thể thoái lui về An Tây, Quách Tử Nghi có thể lui về Sóc Phương, vậy thái thượng hoàng có thể lui về đâu?”
Một câu bừng tỉnh người trong mộng, Lý Hanh lúc này mới nhớ tới, còn có phụ hoàng Lý Long Cơ của hắn ở một bên chực chờ cơ hội, nếu mình và Lý Khánh An hai bên đều bại thương, thật sự chỉ là để phụ hoàng hưởng lợi mà thôi, ý dân lớn mạnh và sức ép to lớn từ Lý Khánh An, rốt cục làm cho Lý Hanh ý thức được, hắn đăng cơ làm hoàng đế quả thật không thật tế, hắn rốt cục bị ép phải nhượng bộ rồi.
“Vậy được rồi! Thật sự không được, ta đồng ý xuất nhiệm Giám quốc Nhiếp chính vương.”
“Hồi bẩm thái thượng hoàng, chỉ là nhượng bộ bằng lời nói thôi vẫn chưa được, ty chức cho rằng, mấu chốt ở bên trong vẫn là nằm trong tay Lý Khánh An. Lý Khánh An có chịu để cho thái thượng hoàng làm Giám quốc Nhiếp chính vương hay không vẫn là một biến số, cho nên ty chức đề nghị, trước khi thái thượng hoàng nhượng bộ, tốt nhất nên đích thân bàn bạc với Lý Khánh An.”
“Ý tiên sinh là nói. để ta đích thân đi bàn với Lý Khánh An ư?”
“Đúng vậy! Có những chuyện mặt đối mặt ngồi xuống nói chuyện, có lẽ sẽ tốt hơn rất nhiều so với sự nghi kỵ lẫn nhau, dù sao Lý Khánh An cũng không muốn tiên đế đăng cơ, đây chính là điểm chung của hai người, thái thượng hoàng đích thân đi. hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.”
Lý Hanh chắp tay ra sau đi được mấy bước, hắn rốt cục gật gật đầu. “Thôi được! Ta đi bàn với hắn. mời tiên sinh cũng cùng đi với ta.”
Lý Khánh An đã cho đóng trại đại doanh tại ngoài thành Trường An năm dặm. Lúc này trong đại doanh quân An Tây, Lý Khánh An đương tiếp tiết độ phó sứ quân Sóc Phương; Mã Lân tâm phúc đại tướng của Quách Tử Nghi.
“Ty chức chịu sự ủy thác của Quách soái, trước tiên xin cảm tạ đại tướng quân, cảm tạ đại tướng quân đã nhượng lại Sóc Phương.”
Tuy chủ đề này có phần ngại ngùng, nhưng thái độ của Mã Lân rất thành khẩn. Bọn họ đều là những người thẳng thừng thực tế. nếu Lý Khánh An chiếm lĩnh Linh Châu không nhường thì quân Sóc Phương cũng vô phương, vốn dĩ Quách Tử Nghi định sẽ đóng quan tại Hán Trung hoặc Kính Châu, nhưng không ngờ Lý Khánh An lại thượng thư triều đình, quân An Tây chỉ là tạm thời phòng ngự tại Linh Châu để phòng người Hồi Hột, một khi quóan Sóc Phương trở lại thì bọn họ sẽ có thể nhượng lại Linh Châu bất cứ lúc nào.
Tin này đủ cho Quách Tử Nghi mừng rỡ ra mặt. các tướng sĩ thủ hạ của hắn có rất nhiều người gia quyến vẫn ở lại Linh Châu, nếu như Lý Khánh An đã chịu nhượng lại Linh Châu thì cũng đủ hắn thở phào nhẹ nhõm, nên giờ bèn lệnh Mã Lân đến cảm tạ.