– Ta đã biết!
Mộ Kiệt cũng gật gật đầu.
Trong mắt một già một trẻ đều cực kỳ hài lòng, đến cùng bởi vì sao vừa lòng, trong lòng đều cực kỳ rõ ràng.
– Nhiếp Vân, đây là có chuyện gì? Lúc này trang chủ lại đây chẳng lẽ chỉ vì nói một câu?
Cách đó không xa Mộ Hà nhìn một già một trẻ cổ quái, như thế nào cũng không nghĩ ra đến cùng sao lại như thế.
Trang chủ hơn nửa đêm không ngủ chạy tới chỉ vì hỏi Nhiếp Vân ở quen không?
Nếu thật như vậy, cũng thật quá rãnh rỗi a.
– Ha hả, đến lúc đó sẽ có trò hay, ngươi liền đợi xem đi!
Két..!
Đúng lúc này, trong gian phòng truyền ra một thanh âm, ngay sau đó cửa phòng mở ra.
“Mộ Kiệt” đi ra.
– Ân?
Nhìn thấy Mộ Kiệt phát ra thanh âm của Nhiếp Vân, Mộ Hà hoảng sợ, bất quá nhớ tới lúc trước Nhiếp Vân ở Quang Minh thành cứu đệ đệ của hắn liền bừng tỉnh đại ngộ.
– Ngươi biến thành Mộ Kiệt? Vậy người này…
– Người này đương nhiên là Mộ Kiệt rồi, hai người chúng ta thay đổi một chút!
Nhiếp Vân giải thích một câu:
– Lần này Thánh Linh đệ tử thí luyện cực kỳ nguy hiểm, ta xem ngươi cũng đừng đi, vẫn là về Tử Hoa động phủ trước đi! Ta sẽ nói trang chủ ngươi đã ly khai!
– Được!
Mộ Hà biết thực lực của mình tuy gia tăng không ít, nhưng rất nhiều chuyện vẫn không có tư cách tham dự, gật gật đầu.
– Ngươi cũng phải cẩn thận!
– Ân!
Nhiếp Vân trả lời, tinh thần vừa động, đã thu Mộ Hà vào Tử Hoa động phủ.
Tử Hoa động phủ tự thành động thiên, diện tích vô cùng rộng rãi, cho dù lại đến một trăm người cũng sẽ không chật chội.
– Tên kia quả nhiên đã quên mới vừa rồi xảy ra chuyện gì…
Thiên phú Thiên Nhãn mở ra, nhìn trang chủ cùng bóng người kia nói chuyện, khóe miệng Nhiếp Vân giơ lên.
Vừa rồi Trang chủ ly khai, bóng người kia liền theo ở phía sau, đương nhiên, nếu không vì vậy, Nhiếp Vân cũng sẽ không quang minh chính đại cùng Mộ Hà giải thích.
Bóng người cùng trang chủ trở lại phòng, báo cáo tình huống một chút, bất quá hắn bị Nhiếp Vân thanh trừ bộ phận trí nhớ, căn bản không biết chuyện gì xảy ra, ở trong hắn tự thuật, đêm nay hết thảy bình an, chuyện gì cũng không phát sinh.
– Linh hồn cường đại chính là tốt! Ân, đúng rồi, thuận tiện nhìn xem Điệp Dực Sơn Trang này có bảo bối hay không…
Cảm khái một tiếng, đột nhiên Nhiếp Vân nghĩ tới một sự kiện, nhãn tình sáng lên.
Hiện tại Nhiếp Vân đã giống Thần Thâu Thiên Huyễn, biến thành lão tổ tông trộm đạo rồi, chỉ cần tới đâu, nhất định sẽ dọn dẹp bảo bối ở địa phương đó không còn, hiện tại Linh Tê Thiên Cung vào không được (* cái ngọc bài kia đối với cấm chế trong Thiên Cung hữu hiệu, đối với cấm chế ngoài cung không dùng được, cho nên Nhiếp Vân như trước vào không được!), trước tiên có thể xem bảo bối trong Điệp Dực Sơn Trang, thuận tiện trộm một chút!
Điệp Dực Sơn Trang thành lập không biết bao nhiêu năm, tuy Cổ Thành cằn cỗi hơn bên ngoài, nhưng bảo vật nhất định sẽ có, có lẽ còn có thể tìm được một ít Linh Tê Tuyền Thủy!
Nghĩ đến điểm này, ánh mắt Nhiếp Vân lộ ra lửa nóng, thả người trở lại phòng,
mở ra thiên phú Thiên Nhãn, hai mắt lại bị một trận kim quang chiếm hết.
Thiên Nhãn chiếu xuống, toàn bộ Sơn Trang xuất hiện ở trước mắt.
– Ân? Tại sao không có? Không có khả năng a, một Sơn Trang lớn như vậy không nên không có bảo khố?
Quét Sơn Trang một lần, Nhiếp Vân vẫn chưa phát hiện bảo khố gì, nhịn không được có chút kỳ quái.
Sơn Trang lớn như thế, nếu không có bảo bối mà nói, lấy cái gì cung cấp đệ tử tu luyện?