Chu Hằng lập tức có loại cảm giác dở khóc dở cười, vị tiên nhân này lại bắt đầu không bình thường rồi.
– Tiền bối! Từ Hóa Thần Cảnh đến tiên nhân, một bước này phải làm như thế nào để bước tới được? Hắn không dám chậm trễ, vội vàng nói ra dụng ý tới đây. Hắn hoàn toàn không biết cách biệt giữa tiên, phàm, làm sao có thể bước ra được một bước mấu chốt kia?
– Thành tiên? Khổng Ngạo Côn hơi sửng sờ: – Thần chích trưởng thành, hóa hư thành thực, sau khi trải qua ba kiếp, tự nhiên thành tiên! Ồ! Ngươi là con cháu Khổng gia ta, như thế nào ngay cả điều này đều đã quên? Hừ! Lười biếng như thế, sao xứng đáng làm con cháu Khổng gia ta!
Thần sắc hắn sa sầm xuống, nhìn chằm chằm vào Chu Hằng, dường như muốn chụp đánh một trận tên lười biếng vô dụng làm bại hoại gia tộc này.
– Tuy rằng tăng lên thực lực coi như mau, nhưng ngay cả Nguyệt Minh Cảnh cũng chưa vào cũng dám ra ngoài lang bạt, không phải làm mất hết mặt mũi của Khổng gia ta ư! Dường như Khổng Ngạo Côn nhớ lại trước kia từng gặp Chu Hằng, vung tay chụp một trảo, trực tiếp ném Chu Hằng vào trong hồ: – Mau mau tu luyện tốt cho ta!
Nói xong, hắn ấn xuống một chưởng, hình thành giống như một cây cột sáng nối trời, nối thẳng vào ót Chu Hằng.
– A…
Chu Hằng phát ra một tiếng hét thảm, cả người dường như sắp bể thành trăm vạn ngàn vạn mảnh, vô cùng đau đớn. Nhưng cũng bởi vì Khổng Ngạo Côn ra tay, lỗ chân lông cả người hắn ít nhất nới rộng ra gấp trăm lần, tốc độ hấp thu linh khí cũng tăng lên không chỉ gấp trăm lần!
Đây là Khổng Ngạo Côn hỗ trợ hắn, nhưng động tác cũng quá dã man đi. Chu Hằng nghĩ đây khẳng định là hắn cố ý, muốn trừng trị một chút: tên con cháu Khổng gia “lười biếng” này.
Tuy nhiên khổ sở gì mà Chu Hằng chưa từng nếm qua, loại mức độ thống khổ này cũng chỉ vì quá bất ngờ không kịp đề phòng làm hắn kêu lên thất thanh một chút, nhưng khi kịp phản ứng hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống. Lúc này thân thể hắn đã bị Khổng Ngạo Côn ấn vào chỗ sâu trong hồ nước.
Chu Hằng thầm mắng trong lòng, nếu không nhờ hắn có được tinh huyết Phệ Kim tộc, đẩy mạnh thể chất đến Hóa Thần Cảnh, vậy thì rơi vào trong hồ này khẳng định đã bị đóng băng lạnh cóng chết rồi!
Thật đúng làm xằng làm bậy mà!
Thế nhưng Khổng Ngạo Côn chính là một người điên, người khác chết sống đâu có nằm trong trong phạm vi lo lắng của hắn? Ở trong ý nghĩ của Khổng Ngạo Côn, chỉ có vượt qua được điều đó mới có thể xem là con cháu của Khổng gia, bằng không dù có chết cũng tốt, miễn phải đi ra ngoài làm mất mặt mũi của Khổng gia!
Chẳng qua là đối với Chu Hằng làm như thế vừa khéo hợp với tâm ý của hắn, lỗ chân lông cả người mở lớn, hắn bắt đầu điên cuồng hấp thu linh khí bốn phía, cuồn cuộn không ngừng tăng lên tích lũy linh lực của hắn.
– Hả? Cảm ứng được linh khí trong hồ điên cuồng lưu động, nhưng linh lực của Chu Hằng tăng lên lại chậm đến đáng thương, Khổng Ngạo Côn không khỏi lộ ra vẻ ngạc nhiên! Đương nhiên hắn biết đây là vì không gian đan điền của Chu Hằng quá lớn, đến nỗi tốc độ hấp thu linh khí kinh khủng như thế, cũng chỉ bổ ích cho hắn chậm rãi như vậy.
– Miễn cưỡng coi như thành tựu đáng giá! Khổng Ngạo Côn thì thào nói, cuối cùng lộ ra vẻ tươi cười, dường như cảm thấy cao hứng vì gia tộc có thể xuất ra một tộc nhân ưu tú như vậy.
Một ngày, hai ngày, ba ngày… Nếu như không có Khổng Ngạo Côn trợ giúp, Chu Hằng muốn hút khô linh khí trong hồ nước này ít nhất phải một năm trở lên, nhưng bây giờ hắn chỉ dùng thời gian ngắn ngủn ba ngày!
Thần Anh nhị trọng thiên đỉnh phong!
Đã không thể hút thêm cho dù là một phần linh khí!
Chu Hằng lập tức bắt đầu tấn công Thần Anh tam trọng thiên: “Tiểu nhân” màu vàng cầm kiếm ở trong đan điền triển khai Lăng Thiên Cửu Thức, cường thế phân chia thiên địa, mở rộng lãnh địa.
Ở dưới kiếm ý của Lăng Thiên Cửu Thức, tiểu cảnh giới tăng lên dễ như trở bàn tay, vẻn vẹn chỉ trong nửa giờ sau, Chu Hằng đã đột phá đến Thần Anh tam trọng thiên, linh khí thiên địa tẩy rửa, nhanh chóng củng cố cảnh giới của hắn.
Khổng Ngạo Côn chụp vớt hắn từ đáy hồ đi ra, gật gật đầu, nói: – Coi như không tệ!
Có thể được một vị tiên nhân đánh giá như thế, cũng đáng để Chu Hằng kiêu ngạo!
– Tiền bối là cảnh giới gì? Nhật Diệu Cảnh? Thăng Hoa Cảnh? Hay Sáng Thế Cảnh? Chu Hằng hỏi.
– Thăng Hoa tam trọng thiên! Khổng Ngạo Côn ngạo nghễ nói, trong giọng nói mang theo tự tin mãnh liệt, dường như trời sập xuống hắn cũng có thể một vai gánh lên!
Loại tự tin mãnh liệt này lây lan qua Chu Hằng: tuy rằng Khổng Ngạo Côn cũng không phải chân chính Sáng Thế Cảnh mạnh nhất, nhưng hắn lại có một thân kiêu ngạo, đây mới là điều khiến Chu Hằng bội phục. Nhưng cũng đúng là như vậy mới làm cho Chu Hằng càng thêm nghi hoặc, vì sao thiên kiêu như thế lại bị trấn áp ở nơi này?
Hiển nhiên, Khổng gia ở Tiên giới phải có địa vị nhất định nào đó, mà xem theo trong lời nói và việc làm của Khổng Ngạo Côn, hắn cũng vô cùng trung thành với gia tộc, như vậy hắn bị giam giữ ở hạ giới, vì sao gia tộc không có phái người đến giải cứu?
Hắn không kìm nổi hỏi: – Tiền bối vì sao lại bị giam ở chỗ này?
Khổng Ngạo Côn ngẩn ra, lập tức mắt lộ hung quang, trong nháy mắt hai mắt trở nên đỏ bừng, vô số ma khí đỏ như máu từ trên người hắn tràn ra đầy trời, trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ thiên địa.
Hỏi sai lầm rồi! Tên này lại sắp nổi điên!
Chu Hằng vội vàng chân đạp Tấn Vân Lưu Quang Bộ, thân hình đột ngột di chuyển, chạy tới hướng màn trời.
Tên này bị giam ở trong này, chính là vì hắn thường xuyên phát ra ma tính quá độ chăng! Kỳ quái, ngay cả đại năng Tiên giới đều không trị được bệnh này của hắn sao?
Tốc độ của Chu Hằng hiện giờ là nhanh bực nào, chỉ trong mấy lần lên xuống liền đi tới chỗ màn trời, một kiếm rạch ra, thân hình nhảy ra. “Ầm” sát phía sau là lực lượng của Khổng Ngạo Côn phát cuồng đánh ra, từng đợt từng đợt đánh vào trên màn trời, chấn cho màn trời kia đều không ngừng rung chuyển, dường như sắp vỡ vụn.
Không hổ là cường giả Thăng Hoa Cảnh, tiếp một bước chính là tồn tại mạnh nhất Tiên giới!
Nếu Khổng Ngạo Côn thực sự bước ra một bước này, như vậy khẳng định màn trời này không thể vây khốn hắn được nữa, đến lúc đó một khi hắn xuất thế, đừng nói là Huyền Càn Tinh, mà toàn bộ Phàm giới đều sẽ bị hắn đánh cho vỡ nát tan tành!
Chu Hằng ngẫm nghĩ lại, cảm thấy điều này không có khả năng, bởi vì tuy rằng cảnh giới của Khổng Ngạo Côn cao hơn xa Cổ Viêm, nhưng tạo áp lực cho hắn cũng không quá lớn, thậm chí có thể còn không bằng Cổ Viêm!
Tại sao lại như vậy?
Hay là Khổng Ngạo Côn bị thương nặng, đến nỗi tu vi giảm xuống, hay chính là tu vi của hắn bị người cưỡng ép kiềm chế!
Bất luận là loại nào, nếu hắn ngay cả khôi phục thực lực đều làm không được, làm sao nói đến chuyện đột phá chứ?
Chu Hằng cảm thán một hồi, hắn có thể cảm giác được loại ngông nghênh kiêu hãnh của Khổng Ngạo Côn kia, nhưng lại thường thường nổi điên lên như vậy, còn làm ảnh hưởng đến người khác, nên bị bắt giam giữ ở chỗ này, thật là khiến nguoời ta cảm khái!
Hắn về tới Triệu gia, lập tức nhận được thông báo: Rốt cụcThiên Bảo Các đã tìm được lão lừa đảo rồi!
– – – – – oOo- – – – –