“Đồ nhi, đây là Giang thần của Xuân Mộc giang, còn không mau bái kiến Giang thần đại nhân!”
Nghe Đỗ Trường Sinh trách mắng một câu như vậy, cậu bé vội vàng chắp tay cúi đầu.
“Vương Tiêu bái kiến Giang thần đại nhân!”
Bạch Tề hiển nhiên không quan tâm lắm đến sự lễ phép của hai người, chỉ liếc mắt sang cậu bé xong bèn phất tay một cái; toàn bộ sân sau phủ đầy sương mù.
Sau đó, một cảm giác không trọng lượng bao quanh Đỗ Trường Sinh và Vương Tiêu rồi bay lên. Cả hai vặn vẹo thân hình vài cái, suýt nữa là ngã xuống, đến sau khi ổn định lại mới biết bản thân đã rời khỏi mặt đất.
Đỗ Trường Sinh hơi tái mặt, còn trong lòng lại vô cùng hoảng sợ. Nhưng ít ra, ông ta vẫn duy trì nét bình tĩnh ngoài mặt, trong khi Vương Tiêu đều sợ hãi cả trong lòng và biểu hiện ra bên ngoài.
“Sư phụ!”
“Yên tâm, đừng lo lắng!”
Đỗ Trường Sinh an ủi đồ đệ mình, và cũng là tự an ủi chính mình. Sau đó, ông ta cố gắng ngồi thật vững vàng lại rồi quay sang nói với Bạch Tề, người vừa vung tay áo tạo ra sương mù bay vút lên.
“Mong Giang thần đại nhân rộng lòng tha thứ. Đỗ Trường Sinh ta cũng không làm chuyện thương thiên hại lý nào. Đúng là ta đã tặng lá bùa ấy cho Lý Kim Lai, nhưng đấy chắc chắn sẽ không làm hại đến Thủy tộc trong nước đâu, mong Giang thần đại nhân minh giám! Đúng rồi, Giang thần đại nhân cũng biết Kế tiên sinh à? Ta cũng quen biết Kế tiên sinh đấy. Pháp căn bản mà ta tu hành chính là do Kế tiên sinh truyền thụ cho!”
Màn sương mỏng này dường như một cơn gió mơ hồ cuốn lấy ba người bọn họ rồi bay tận lên không trung trong nháy mắt, đạt đến độ cao hơn trăm trượng. Dù khó mà nhìn rõ cảnh vật xung quanh do sương mù, nhưng cũng vì thế mà lại khiến Đỗ Trường Sinh và Vương Tiêu càng kinh hãi hơn, e là nếu rơi xuống sẽ phải tan xương nát thịt.
“Đừng sợ, chẳng phải là ta đang dẫn ngươi đi gặp sư tôn hay sao?”
Bạch Tề cũng thoải mái nói đùa một câu, thế lại khiến Đỗ Trường Sinh sững sờ.
“Sư tôn của ta?”
Vương Tiêu cũng ngơ ngác hỏi : “Sư tôn của sư phụ à?”
Sau đó, Đỗ Trường Sinh lập lập tức nhận ra. Nhớ đến phản ứng của Bạch Tề trước đó, ông đã có sẵn câu trả lời.
‘Kế tiên sinh đang ở gần đây à?’
Ngọn gió mang theo sương mù này bay qua phủ thành Xuân Huệ phủ trong một khoảng cách nhất định, dùng tốc độc không nhanh không chậm mà lướt thẳng đến Xuân Mộc giang. Tiếp theo, cơn gió lướt theo hướng nghiêng nghiêng rời khỏi Xuân Huệ phủ, khi đến một nhánh núi nào đó mới bắt đầu cấp tốc đáp xuống.
Trong quá trình hạ xuống, màn sương dần tan đi, cũng để Đỗ Trường Sinh và Vương Tiêu nhìn rõ xung quanh, nhất là tầm nhìn về khu vực bên dưới rất rõ ràng. Vốn dĩ vẫn đang bay, thế mà hạ độ cao đột ngột thế này thì…
“A… Sư phụ!”
Cả hai thét lên hoảng sợ vì chứng sợ độ cao.
Sau hai tiếng “đùng đùng”, hai người lần lượt rơi xuống một chiếc thuyền hoa nhỏ trên mặt sông.
Kế Duyên đang ngồi trên mũi thuyền, hai người rơi xuống thuyền đều bám chặt vào mạn thuyền. Tuy cả hai đang úp mặt xuống nhưng không khó để Kế Duyên đoán được đây là ai dù thị giác của hắn không được tốt cho lắm.
“Bạch Giang Thần, đây là…?”
Kế Duyên có chút nghi hoặc nên mở lời hỏi Bạch Tề, còn Bạch Tề cũng vừa đặt chân xuống mũi thuyền.
Bạch Tề bèn chắp tay thi lễ với Kế Duyên, sau đó mỉm cười chỉ vào Đỗ Trường Sinh, nói:
“Tiên sinh, người này là kẻ đã tặng bùa chú cho Lý Kim Lai. Bất quá, lá bùa đó cũng không phải để làm chuyện gì xấu xa. Nhưng mà, đây không phải là vấn đề. Vấn đề ở chỗ ông ta tự xưng là đệ tử của tiên sinh.”
“Hả?”
Kế Duyên cũng rất ngạc nhiên.
“Đệ tử của ta?”
Nếu đếm hết tất cả mọi người, chỉ có Lục Sơn Quân mới miễn cưỡng được xem là đệ tử của Kế Duyên mà thôi. Như lão Quy thì miễn cưỡng được xem như bán đệ tử ký danh, còn Bạch Lộc nữ thì càng thấp hơn nữa. Chưa kể, Hồ Vân còn chưa được tính là đệ tử của hắn. Đồng thời, Vân Sơn quan bên kia cũng có thể được hình dung như đạo thống truyền thừa của hắn. Mà dù là ai đi nữa, cũng chắc chắn không phải người trước mặt này.
“Ồ, người này hình như cũng hơi quen mắt…”
Kế Duyên lại nhìn Đỗ Trường Sinh cẩn thận, khí tượng của ông ta lập tức hiện ra dưới Pháp nhãn. Quả thật, đúng là quen mắt.
Đỗ Trường Sinh vốn dĩ cảm thấy mình sắp chết vì bị ném xuống đây. Nhưng khi nghe thấy giọng nói của Kế Duyên, trái tim ông ta chợt rung lên. Ông ngẩng đầu lên, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Nơi mũi thuyền, trước mặt Bạch Tề có một chiếc bàn nhỏ bày bánh ngọt và trà; có một người đang ngồi nơi mũi thuyền, đối diện với chiếc bàn. Người đó mặc áo dài màu trắng, búi tóc bằng một chiếc trâm ngọc, đang bình thản nhìn về phía mình. Đôi mắt nhợt nhạt của người đó tỏa sáng lên, trông tựa một chiếc giếng cổ đang phản chiếu lấy vầng minh nguyệt.
Đỗ Trường Sinh quay người quỳ xuống bằng độc tác nhào lộn, còn cúi đầu lạy dài:
“Tiên sinh! Kế tiên sinh! Sư tôn”
Đùng đùng đùng…
Đầu của ông ta đập vào boong thuyền, tạo ra từng âm thanh chấn động.
Ôi trời, ngươi đang làm gì vậy?
Ngay cả Kế Duyên cũng phải giật mình trước hành động vô liêm sỉ của Đỗ Trường Sinh, bèn lập tức vận dụng Ngôn xuất Pháp tùy, ra sắc lệnh về phía Đỗ Trường Sinh:
“Định!”
Trong chốc lát, khuôn mặt đầy mừng rỡ và nhăn lại vì cười của Đỗ Trường Sinh đông cứng ngay tại chỗ. Dù sao thì Đỗ Trường Sinh cũng có linh khí pháp lực trong cơ thể, và lúc này ánh mắt của Kế Duyên mới có thể trông rõ đây là ai.
“Có phải đây chính là Đỗ thiên sư do Nguyên Đức Đế sắc phong hay không?”
Hồ Vân nhảy xuống từ mũi thuyền. Khi thấy nhìn vẻ mặt đang trong chuyển động nhăn nhó lại cứ giữ nguyên hiện trạng của Đỗ Trường Sinh, nó bèn dùng đệm thịt dưới chân sờ nhẹ lên mặt ông ta, sau đó phát hiện da dẻ của người này không còn giống với da người nữa, mà kiểu như khoát lên lớp da của lão Ngưu vậy – khá là cứng rắn đấy
“Kế tiên sinh, sao ngài làm được thế? Tại sao ông ta không động đậy được?”
Còn Bạch Tề bên cạnh cũng kinh ngạc không kém. Giống như Hồ Vân, đây là lần đầu tiên y nhìn thấy hắn thi triển Định thân pháp này.