Trong đầu Thẩm Hàm Nguyệt, đều là sự việc đã qua.
Cô không phải con của Thẩm gia, cha mẹ của cô trước kia là bạn bè của Thẩm gia, sau lại cùng lúc qua đời. Nhà của cô không ai muốn nuôi cô, cảm thấy cô là một người xấu số, khắc chết cha mẹ của mình.
Cô được nhận vào nhà họ Thẩm, sửa lại họ Thẩm.
Cô sống ở Thẩm gia rất tốt, cha mẹ Thẩm đối với cô giống như con gái ruột, người có ý kiến duy nhất đối với cô chính là Thẩm Ảnh.
Thẩm Ảnh thường bắt nạt cô.
Nhưng hắn sẽ đứng ra bảo vệ cô khi cô bị ức hiếp.
Thẩm Hàm Nguyệt không nhớ rõ đã thích Thẩm Ảnh từ khi nào. Lúc cô phát hiện ra, Thẩm Ảnh đã ngự trị trong tim cô.
Cô không dám nói cho Thẩm Ảnh biết, cảm thấy mình nên âm thầm thích hắn là tốt rồi, dù sao hắn cũng rất hoàn mỹ, rất tốt…
Có lẽ cô thật sự là một người xấu số.
Năm cô mười ba tuổi, ba mẹ Thẩm vì sinh nhật cô đã cố ý dẫn cô và Thẩm Ảnh ra ngoài chơi, nhưng không ngờ lại có động đất.
Vô số căn nhà sụp đổ, tiếng thét chói tai.
Cô trốn trong phòng không dám di chuyển, Thẩm Ảnh chạy đến tìm cô, lôi cô chạy xuống dưới.
Nhưng bọn họ không may, cuối cùng vẫn là bị nhốt ở trong.
“Đừng sợ, cha mẹ sẽ tới tìm chúng ta.” Thẩm Ảnh ôm cô an ủi, giọng nói của hắn trong đêm tối giống như ánh sáng, trấn an sự sợ hãi của Thẩm Hàm Nguyệt.
Thẩm Ảnh lúc đó cũng mới mười tám tuổi, hắn lại có thể tỉnh táo phân tích tình hình của bọn họ lúc bấy giờ, giữ thức ăn lại.
“Anh, có phải anh rất chán ghét em?”
Trong đêm tối, cô cẩn thận đặt câu hỏi.
Thẩm Ảnh yên lặng trong phút chốc: “Anh không ghét em, em là em gái của anh.”
Đúng vậy, cô là em gái của anh.
Thẩm Hàm Nguyệt dựa vào Thẩm Ảnh, cô không biết thời gian qua bao lâu, không có một tiếng động nào từ phía trên, nếu có nghe cũng chỉ là tiếng thở của Thẩm Ảnh.
Ý thức của cô ngày càng mờ nhạt.
“Thẩm Hàm Nguyệt, đừng ngủ, ăn một chút đi.”
“Thẩm Hàm Nguyệt, em hãy nói gì đi.”
“Anh…”
Thẩm Hàm Nguyệt tìm tay của Thẩm Ảnh: “Có phải em chết rồi không?”
“Không đâu.” Thẩm Ảnh trấn an cô:
“Ăn một chút đi, cứu viện sẽ mau chóng tới, chúng ta sẽ không sao đâu, đừng sợ, có anh ở đây.”
“Ưm, có anh ở đây, em không sợ.”
Thẩm Ảnh đem hết đồ ăn đến cho cô nhưng vốn dĩ bọn họ không có nhiều đồ ăn. Lúc Thẩm Hàm Nguyệt phát hiện, Thẩm Ảnh sắp không xong rồi.
Trong tình trạng thiếu nước trầm trọng, sinh mệnh của bọn họ càng lúc càng nhanh không chịu được nữa.
Cô không biết nên làm sao bây giờ.
“Anh, anh đã nói chúng ta sẽ không sao.” Thẩm Hàm Nguyệt ôm Thẩm Ảnh, khóc nức nở gọi hắn.
“Anh, anh nói chuyện đi…”
“Anh…”
Âm thanh của Thẩm Hàm Nguyệt ngày càng yếu ớt, ý thức cô dần mờ nhạt, hình như thấy ánh sáng.
Lúc tỉnh lại, cô thấy mình đang đứng ở một đại điện kỳ quái. Nơi đây rất an tĩnh, chỉ có một người bay qua bay lại trước mặt cô.
Không sai, chính là bay.
Cô đã chết rồi sao?
“Hiện tại, Thẩm Hàm Nguyệt ngươi có một cơ hội để sống lại, ngươi muốn không?” Người đó nói.
“Sống lại?” Cô quả nhiên đã chết.
Người đó nói cho cô biết nơi này là địa phủ, mà cô chỉ có thể trở thành dẫn hồn giả mới có thể sống lại.
Nhiệm kỳ là mười năm, một năm đổi lấy năm năm tuổi thọ, mười năm chính là năm mươi tuổi.
Sau khi kết thúc nhiệm kỳ, cô còn có thể sống thêm năm mươi năm.
“Vậy… người ở cùng tôi cũng đã chết sao?”
“Chết rồi.”
Thẩm Hàm Nguyệt giống như bị ai bóp cổ họng, đột nhiên cũng không biết nên hô hấp thế nào, chết rồi… Thẩm Ảnh chết rồi…
Một lúc sau, giọng Thẩm Hàm Nguyệt mơ hồ: “Tôi… có thể chuyển tuổi thọ cho người khác không?”
Người đó cảm thấy kỳ lạ: “Trong tài liệu ghi ngươi không còn huyết thống.”
Thẩm Hàm Nguyệt gật đầu: “Là anh nuôi của tôi…”
“Cũng có thể, nhưng khi nhiệm kỳ kết thúc thì ngươi sẽ chết, như vậy ngươi có đồng ý không?” Người đó rất dễ nói chuyện.
“Ta đồng ý.”
–
Thẩm Hàm Nguyệt tỉnh lại lần nữa, cô đã ở bệnh viện, trong phòng bệnh chỉ có tiếng tí tách của dụng cụ.
Trong lòng cô nhớ đến Thẩm Ảnh, cô tháo dụng cụ trên tay, gắng gượng rời khỏi phòng bệnh, còn chưa đi ra đã được y tá đưa về.
“Tôi muốn gặp anh trai của tôi, các người hãy buông tôi ra.”
“Ôi em gái nhỏ, cô không dễ dàng nhặt về cái mạng này đâu, đừng giằng co.”
“Tôi muốn gặp anh trai của tôi…” Thẩm Hàm Nguyệt khàn giọng:
“Cho tôi gặp anh ấy.”
“Cô nói cậu trai ở cùng cô lúc đó? Cậu ta không sao, cô đừng kích động.” Y tá trấn an cô.
“Thật sự không sao?”
Y tá cam đoan: “Thật sự không sao, cô nghỉ ngơi trước đi, chờ cô đỡ hơn thì có thể đi thăm cậu ấy.”