Giẫm mạnh chân nhảy lùi ra xa, Lâm Tuyết Nhi thở dài một hơi rồi thốt ra.
“Lớp sừng của nó quá cứng, một kiếm vừa rồi ta gần như đã dùng toàn lực mà không thể đâm xuyên qua được?”
Đứng ở bên cạnh, Đế Nguyên Quân gật đầu, đáp.
“Chuyện đó thì ta không phủ nhận, Hắc Ám Ma Chu có phần đầu và thân rất cứng vì bề ngoài nó có một lớp sừng rất dày và cứng nên muốn đánh trực diện là một điều rất khó”.
“Nhưng nó cũng có điểm yếu, ngươi để ý phần bụng dưới của nó? Ta thấy ở đó không có lớp sừng bảo vệ nên có thể tấn công vào đó?”
“Bây giờ nó đã hồi phục lại nhưng ta dám chắc phần lân phiến dưới phần bụng dưới vẫn chưa lành lại nên ngươi có thể lợi dụng để tấn công”.
Lâm Tuyết Nhi gật đầu, ánh mắt cô hiện lên vẻ tự tin, đáp.
“Ta biết rồi?”
Cả hai người đồng thời bộc phát toàn bộ thực lực lao lên. Đế Nguyên Quân một người một thương lao thẳng về phía người nó để thu hút ánh mắt và để Lâm Tuyết Nhi đánh vòng ra sau lưng nó.
Ngay thời điểm chuẩn bị chạm mặt, Đế Nguyên Quân truyền một lượng lớn chân nguyên vào trong thanh trường thương rồi vung mạnh tay đẩy thanh trường thương sắc nhọn đâm thẳng về phía đầu của nó.
Cảm nhận thấy nguy hiểm, Hắc Ám Ma Chu dùng hai chân trước đan chéo lại với nhau để ngăn chặn và đồng thời dùng hai cái chân khác đánh ra hai đạo công kích hướng thẳng về phía Đế Nguyên Quân.
Giẫm mạnh chân nhảy người lên cao để tránh né, Đế Nguyên Quân giẫm mạnh hai chân lên vách đá nhô ra và lao thẳng xuống. Ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên vào trong lòng bàn tay, Đế Nguyên Quân hít vào một hơi thật sâu rồi tung ra đại chiêu.
Song Long Đại Thủ Ấn!
Huyền cấp cực phẩm thủ ấn, đệ nhất thức, Địa Tượng Giáp Thủ!
Quyền ấn mang theo một cổ uy lực cực kỳ kinh khủng và nặng nề đánh xuống giống như một tòa sơn nhạc từ trên cao đè nén khiến mặt đất ở xung quanh rung lên một cách kịch liệt.
Ngay cả Hắc Ám Ma Chu nhìn thấy quyền ấn này cũng cảm thấy áp lực và nguy hiểm đang dần ập xuống.
Gồng mình bộc phát toàn bộ thực lực, Hắc Ám Ma Chu hơi nhớm người và dùng bốn chân trước đưa lên cao để chống đỡ.
Ngay lúc bị thủ ấn đè xuống, Hắc Ám Ma Chu đã cảm nhận được uy lực và sức nặng của nó khiến bản thân liên tiếp bị đẩy lùi ra sau và lớp lân phiến ở trên chân nó cũng dần hiện lên những vết nứt nhỏ.
Rống!
Rít gào một tiếng, Hắc Ám Ma Chu bộc phát thực lực muốn xét tan thủ ấn trước mắt nhưng đột nhiên, ở sau lưng nó truyền đến một cảm giác nguy hiểm từ trước đến nay chưa từng có.
Lâm Tuyết Nhi thình lình xuất hiện, cô bất giác nở một nụ cười lạnh và nói.
“Ngươi đừng quên ta chứ?”
Lời nói vừa dứt, Lâm Tuyết Nhi truyền vào một lượng lớn chân nguyên vào lưỡi kiếm rồi liên tiếp đánh ra mười đạo kiếm mang từ trên cao đánh xuống khiến cơ thể Hắc Ám Ma Chu run lên một cách kịch liệt nhưng vì lớp sừng của nó quá cứng nên không thể cắt xuyên qua được.
Chưa dừng lại ở đó, cô liếc mắt nhìn xuống phần bụng dưới của Hắc Ám Ma Chu rồi nhảy xuống. Chỉ thấy cô hít vào một hơi thật sâu rồi tung ra đại chiêu.
Vô Tịch Kiếm Điển!
Huyền cấp cực phẩm kiếm pháp, Phần Li Kiếm!
Toàn lực đánh ra hai đạo chiếm chiêu hợp lại tạo thành hình thập tự, Lâm Tuyết Nhi cắn răng hét lớn một tiếng.
“Để ta xem lớp sừng của ngươi có thể cứng đến mức nào?”
Đánh về phía lớp lân phiến bị nứt do một kích của Đế Nguyên Quân gây nên, kiếm chiêu mang theo uy lực khủng bố trực tiếp chấn nát phần sừng đang cố gắng lành lại đó và tiếp tục căn sâu vào trong da thịt khiến Hắc Ám Ma Chu đau đớn kêu lên từng tiếng đầy thảm thiết.
Quá đau đớn, Hắc Ám Ma Chu toàn thân run rẩy một cách kịch liệt. Trong ánh mắt nó lúc này tràn đầy lệ khí và sự tức giận đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm. Gồng mình rống lớn một tiếng, Hắc Ám Ma Chu bắn ra một đợt kình khí từ trên người đánh bay cả hai người văng ra xa và đồng thời phá tan thủ ấn trước mắt.
Rống!
Hắc Ám Ma Chu mặc kệ bản thân bị thương nặng và miệng vết thương đang không ngừng chảy máu mà lao nhanh về phía Lâm Tuyết Nhi và tấn công một cách điên cuồng. Trong mắt nó lúc này đã xem Lâm Tuyết Nhi chính là một người cần bị giết chết và nó sẽ không từ bỏ bất cứ thủ đoạn công kích nào cả.
Ngay khi vừa ổn định cơ thể, Lâm Tuyết Nhi đưa tay lên lau đi vệt máu ở trên khóe miệng thì cảm nhận nguy cơ đang ập tới rất gần. Ngay khi cô vừa ngẩng đầu nhìn lên thì Hắc Ám Ma Chu đã xuất hiện ở đó từ bao giờ và hai cái chân trước của nó sắp sửa đánh trúng.
Ngay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc thì thân ảnh Đế Nguyên Quân đã xuất hiện ngay trước mặt cô và trên tay hắn đang ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên cực kỳ khủng bố.
Đế Nguyên Quân vung mạnh tay điều khiển thanh trường thương ngăn chặn công kích của Hắc Ám Ma Chu rồi giẫm mạnh chân nhảy lên cao. Chỉ thấy hắn thình lình xuất hiện ngay trước mặt nó rồi gồng mình đánh ra.
Song Long Đại Thủ Ấn!
Huyền cấp cực phẩm thủ ấn, đệ nhất thức, Ngũ Trảo Thương Long!
Tam đại lực lượng điên cuồng xoay chuyển và bộc phát một cổ khí tức khủng bố quét ra ngoài. Ở trên cánh tay hắn, một hư ảnh long thủ dần hiện lên và mang theo một cổ uy năng cực kỳ bá đạo, nó bá đạo đến mức mà Hắc Ám Ma Chu cũng phải rùng mình.
Oanh!
Không kịp phản ứng, Hắc Ám Ma Chu bị đánh trúng và kêu lên một tiếng đầy thảm thiết. Chỉ thấy phần lân phiến ở trên đỉnh đầu nó hiện lên từng vết nứt lớn và tại trung tâm là năm cái lỗ nhỏ đang phun ra từng đợt máu tươi.
Bị đánh văng ra xa, Hắc Ám Ma Chu toàn thân run rẩy kịch liệt. Mặc dù thân nó bị trọng thương nặng nhưng khí tức ở trên ngươi không có dấu hiệu giảm xuống mà thay vào đó lại đang tăng lên giống như sắp sửa đột phá.
Rống!
Hắc Ám Ma Chu ngẩng đầu rống lớn một tiếng và bộc phát toàn bộ khí tức của bản thân ra ngoài giống như một đợt sóng lớn có thể quét phăng mọi thứ ở xung quanh. Càng đáng sợ hơn là thương thế ở trên người nó đang lành lại một cách nhanh chóng và khí tức lại tăng lên một cách đột ngột.
Cảm nhận thấy điều chẳng lành, sắc mặt Đế Nguyên Quân dần trở nên tối sầm thốt ra.
“Nó đang muốn cưỡng ép đột phá ngũ cấp? Tuyết đột không để nó thành công?”
Cả hai người giẫm mạnh chân xông lên, chỉ thấy vũ khí ở trong tay họ ánh lên và sắp sửa tung ra một chiêu toàn lực để giết chết nó. Nhưng… mọi thứ đã muộn.
Chỉ thấy Hắc Ám Ma Chu rít gào một tiếng rồi đánh ra một đạo kình khí thổi bay cả hai người văng ra xa và đập mạnh lưng vào vách đá khiến khóe miệng phun ra từng ngụm máu tươi tanh nồng.
Lúc này, toàn thân Hắc Ám Ma Chu được bao bọc bởi một vầng tinh quang trông đáng sợ vô cùng và khí tức trên người nó tỏa ra khiến hai người phải rùng mình sợ hãi.
Ngũ cấp hung thú, Hắc Ám Ma Chu!
– —