Hai ngươi phân ra chủ khách ngồi xuống, Thái Kinh chắp tay nói: “Ty chức chúc mừng đại nhân thăng chức!”
“Ha ha, có cái gì mà chúc mừng chứ. Thăng quan thì càng bận rộn. Mệt chết người đi được”.
“Như vậy cũng gọi là phiền toái sao, ha ha”.
Đỗ Văn Hạo nói: “Bệnh này của tôn phu nhân cũng không khó trị, đừng nói là ta, cho dù là đồ đệ của ta Tiền Bất Thu. Cũng chỉ là việc cỏn con, thái y của Thái y viện cũng là quá cẩn thận rồi, thật ra đại nhân tùy tiện tìm một lang trung ở trong kinh thành cũng có thể trị khỏi bệnh này, thật ra tất cả cũng chỉ một chữ ‘đảm'(can đảm), xem bệnh tốt, làm việc cũng được, nhưng nếu không có lá gan thì việc gì cũng không thành”.
“Đúng đúng, đại nhân nói nói đúng. Hắc hắc”.
Đỗ Văn Hạo nghe hắn thừa nhận bèn cười nhẹ, nói: “Thật ra bệnh của tôn phu nhân không cần phải tới mức tể chấp ta đích thân tới chẩn bệnh, mà là do đại nhân cố ý mời đến, còn tặng ta một số lễ trọng như vậy. Chắc hẳn đại nhân còn có dụng ý khác?”Thái Kinh vỗ đùi, khen: “Tể chấp đại nhân thật sự là thông minh hơn người, ty chức đang cân nhắc mở miệng như thế nào, mà đã nhân đã nhìn ra trước, hắc hắc”.
Trong nội tâm Đỗ Văn Hạo cười thầm, nhìn cái bộ dáng lén lén lút lút của ngươi, cho dù kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra! Đỗ Văn Hạo mỉm cười nói: “Thái đại nhân có việc gì cứ việc nói ra”.
“Vâng, là như vậy, việc này nếu nói với người ngoài thì nhất định sẽ cho rằng ty chức mưu tư lợi cấu kết với nước ngoài để phản bội triều đình. Nhưng trời đất chứng giám, ty chức một lòng nghĩ cho triều đình, dù là làm bất cứ điều gì thì cũng như vậy”.
“Điều này là đương nhiên, đại nhân có chuyện gì cứ việc nói, ta biết đại nhân là người trung quân ái quốc. Hắc hắc”.
Thái Kinh vội vàng đứng người lên, khom lưng nói: “Đa tạ tể chấp! Có những lời này của tể chấp, ty chức cũng có thêm lòng can đảm, giống như lời của đại nhân vừa nói: Muốn làm việc thành công, nhát định phải có lá gan”.
“Ta xem lá gan của ngươi cũng đã khá lớn rồi, hắc hắc, có việc gì ngươi cứ nói thẳng ra”.
“Vâng vâng!” Thái Kinh xoa xoa tay. Ngồi trở lại cái ghế, suy nghĩ một lúc sau đó mới chậm rãi nói: “Đại Tống ta cùng Tây Hạ liên tục chinh chiến, cả hai bên đều có thắng có thua , quân dân hai nước đều tổn hai rất lớn. Cho nên ty chức một mực suy nghĩ, nếu song phương có thế biến chiến tranh thành tơ lụa, đối với tất cả mọi người thì mới có lợi, đặc biệt là đối với dân chúng, họ mới có thể an cư lạc nghiệp”.
Trong nội tâm Đỗ Văn Hạo oanh một tiếng, không thể tưởng được tên đại gian thần trong tương lai vậy mà lại bàn tới điều này, không biết trong bụng hắn tính toán điều gì, cứ nghe một chút rồi nói sau. Lập tức ung dung thản nhiên thong thả nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi thổi , đưa lên miệng nhấp một miếng. Tuy hắn không thích uống trà, nhưng vẫn cảm nhận được mùi hương nhàn nhạt của trà. Thấm sâu tới tận đáy lòng, rất là dễ chịu.
Thái Kinh vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Đỗ Văn Hạo, lại cẩn thận nói tiếp: “Khi mà ty chức nghĩ tới việc này thì vừa vặn rằng Tây Hạ cũng đang âu sầu vì chuyện này. Lần trước trận chiến ở thành Vĩnh Nhạc, tuy quân ta tổn thất hai mươi vạn người, bọn họ cũng không chiếm được ưu thế hơn bao nhiêu. Vũ khí ôn dịch của chúng ta tạo thành bệnh dịch lan tràn khắp Tây Hạ, làm chết hơn mười vạn quân dân, về sau may mắn có được nước thuốc trừ độc cùng mặt nạ phòng độc của Đại tướng quân, lúc này mới có thể khống chế được bệnh dịch. Tình hình trong nước của bọn họ vốn đã rất kém , trải qua một kiếp này thì nguyên khí đại thương, thật sự là không có cách nào tiếp tục chiến tranh, cho nên vẫn một mực tìm cơ hội hòa đàm cùng chúng ta”.
Đỗ Văn Hạo cười lạnh nói: “Có thật vậy không? Chẳng lẽ Thái đại nhân chẳng lẽ không biết, trước đó vài ngày bọn họ còn phái binh tập kích Khánh Kinh Lược Tư, giết mấy ngàn dân ta ở vùng biên giới . Dường như không có ý muốn cùng chúng ta hòa đàm”.
“Vâng vâng, ty chức cũng đã khiển trách bọn họ như vậy”.
“A? Thì ra đại nhân đã tiếp xúc với người Tây Hạ rồi à? Không thể tưởng được đại nhân cùng nước địch lại có qua lại bí mật như vậy. Hắc hắc”.
Thái Kinh sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng đứng dậy chắp tay thi lễ: “Tể chấp đại nhân, ty chức cũng không dám thông đồng cùng địch quốc. Chỉ là, ty chức có một người họ hàng gọi là Thái Đầu. Tổ tiên sinh sống ở vùng biên giới lân cận Tây Hạ, trước khi Đại Tống ta cùng Tây Hạ chưa khai chiến, hắn một mực qua lại giữa Tây Hạ cùng Đại Tống. Ngay cả hoàng thất Tây Hạ cũng thường cùng hắn trao đổi những vật quý hiếm cho nên hắn quen biết với một ít người của hoàng thất Tây Hạ. Trước đó vài ngày, Thái Đầu dẫn theo hai người đến hàn xá, mới biết được rằng là mệnh lệnh của Huệ Tông Đế Tây Hạ, đến tới đàm phán hòa bình”.
“Buồn cười, đã muốn hòa đàm, thì đáng ra phải phải sứ thần đến chứ, vì sao phải lén lút phái người cùng thân tích của ngươi đến? Chẳng lẻ lại có chuyện tình gì không thể gặp mặt người khác hay sao?”
Thái Kinh gượng cười hai tiếng, nói: “Tể chấp đại nhân có điều không biết, Huệ Tông Đế cùng Lương thái hậu của thường hay bất hòa, mặc dù Huệ Tông Đế đã sớm tự mình chấp chính nhưng Lương thái hậu vẫn nắm đại quyền trong tay, không để tập trung vào hoàng đế. Huệ Tông Đế tâm hướng về Đại Tống, phổ biến rộng rãi hủy bỏ Phiên lễ, đổi sang dùng Hán lễ, nhưng Lương thái hậu cản trở nên không thành. Huệ Tông Đế từng muốn đem Hà Nam dâng tặng muộn quay về nương tựa Đại Tống ta, cũng phái Đại tướng Lý Thanh chuẩn bị tới đây thương nghị cùng chúng ta. Lương thái hậu biết được, liền phát động chính biến, giết chết Lý Thanh, sau đó lại đem Huệ Tông Đế giam cầm, sau này mặc dù để cho hắn ngồi lại vị trí cũ nhưng cũng không đem thực quyền trả lại. Phái quân đội tập kích quấy rối nước ta ở biên cảnh, cũng chính là chủ ý của Lương thái hậu, Huệ Tông Đế vì muốn quy phục Đại Tống cho nên âm thầm phái sứ thần tới, thông qua con đường bí mật tới để tiến hành đàm phán hòa bình, không dám để cho Lương thái hậu biết được”.
Đỗ Văn Hạo đối với lịch sử của Tây Hạ biết rất ít, nghe Thái Kinh nói như vậy mới hiểu được đại khái, thì ra hoàng đế Tây Hạ chỉ là bù nhìn, thực quyền toàn bộ nằm trong tay thái hậu. Nhưng dù sao hắn cũng là hoàng đế, cho nên hẳn là vẫn có một số người ủng hộ, nếu như có thể lợi dụng mâu thuẫn lúc bấy giờ của đôi bên, xử lý Lương thái hậu, một lần nữa đưa Tây Hạ vào bản đồ Đại Tống, thì đúng là thượng sách không cần đánh mà vẫn khuất phục được kẻ địch.
Nhưng mà, lời này từ trong miệng Thái Kinh nói ra, người này tương lai là đại gian thần, lời của hắn chưa hẳn có thể tin, Đỗ Văn Hạo nghiêng mắt nhìn Thái Kinh: “Sứ thần ở đâu?”
“Hiện giờ đang ở hàn xá, có cần gọi hắn tới gặp mặt đại nhân?”
Đỗ Văn Hạo suy nghĩ, Thái Kinh đã không sợ mình gặp sứ thần, vậy lời hắn vừa nói hẳn là sự thật, chuyện này có quan hệ trọng đại, phải suy nghĩ chu toàn rồi nói sau, bây giờ mình là tể chấp, thân phận không giống như trước kia, không thể tùy tiện bày tỏ thái độ. Cho nên hắc lắc đầu, nói: “Trước tiên chưa cần gặp hắn, như vậy đi, ngươi tiếp đón sứ thần cho tốt, đặc biệt phải chú ý giữ bí mật, chờ ta sau khi thương nghị với Thái Hoàng Thái Hậu cùng các vị tể chấp rồi quyết định”.
“Vâng! Vâng!” Thái Kinh sau khi nghe xong, vội vàng chắp tay đáp ứng, suy nghĩ một lát lại thấp giọng nói: “Đỗ tể chấp, ty chức còn có điều này nữa, không biết có nên nói ra hay không”.
“Ừm, cứ nói”. Đỗ Văn Hạo tiếp lời.
“Theo ty chức biết, trước đó Huệ Tông Đế chuẩn bị liên lạc để quay về với Đại Tống, về sau sự tình bại lộ, chính là bởi vì trong triều có người đem chuyện này báo với Lương thái hậu. Cho nên, chuyện này cần phải hết sức cẩn thận, không thể để cho quá nhiều người biết được”.
Đỗ Văn Hạo gật gật đầu, trầm giọng nói: “Ngươi cho rằng là kẻ nào đã mật báo?”
“Ty chức không biết, nhưng mà vào lúc đó sự tình này vô cùng bí mật, người biết chuyện này có thể đếm trên đầu ngón tay, lại không biết rốt cuộc là ai, ty chức cũng không dám tự tiện suy đoán. Tiên đế từng phái người điều tra nhưng không có kết quả”.
Đỗ Văn Hạo nghĩ thầm, người có khả năng biết được sự tình cơ mật như vậy. Ngoại trừ tể chấp chỉ sợ là không còn người khác, vừa rồi bản thân mình cùng các tể chấp thương nghị, may mà được Thái Kinh nhắc nhở nếu không một khi chuyện này lộ ra, chỉ sợ sẽ rất tồi tệ.
Hắn không kìm được mà liếc nhìn Thái Kinh, âm thầm cân nhắc, hai mươi năm sau tiểu tử này có thể trở thành một đại gian thần quyền thế lấn át vua, một tay nắm đại quyền của triều đình, thực sự chẳng những là do giỏi nịnh nọt. Từ chuyện này có thể thấy hắn rất có đầu óc tư duy, có vài phần bản lĩnh thật sự. Vốn muốn tìm cơ hội xử lý hắn, hiện tại xem ra chưa được, còn phải lợi dụng hắn liên lạc cùng Tây Hạ, giải quyết xong vấn đề Tây Hạ. Đến khi có thời gian thì phế hắn đi, để tránh đêm dài lắm mộng, tránh cho hắn có quyền lực to lớn, hại nước hại dân.
Đỗ Văn Hạo gật gật đầu, nói: “Ừm, bổn quan hiểu rồi, ngươi cũng phải cẩn thận làm việc, nếu như hoàn thành tốt việc này! Nếu có thể hoàn thành, hắc hắc, ngươi đã làm được một việc lớn rồi đó!”
Thái Kinh mừng rỡ, đứng dậy thi lễ thật sâu: “Không dám, hết thảy đều dựa vào Đỗ tể chấp, không có quyết sách anh minh của Đỗ tể chấp, bực đại sự như thế này không thể nào hoàn thành được”.
“Hắc hắc, trước hết chúng ta không cần bàn luận công lao, chờ sau khi xong chuyện rồi nói sau, sẽ không thiếu điều tốt cho ngươi”.
“Vâng vâng, ty chức đa tạ tể chấp đại nhân dìu dắt”.
Đỗ Văn Hạo sau khi biết được tin tức này, tất nhiên là đứng ngồi không yên, đứng dậy cáo từ ra đi, gọi Bàng Vũ Cầm, hai người lên xe rời khỏi Thái Kinh phủ đệ một đường đi thẳng về Ngũ Vị Đường.
Đỗ Văn Hạo tiến vào việng tử, thấy hai người Tuyết Phi Nhi cùng Liên Nhi đang nói chuyện dưới hành lang, hai nha hoàn đang quét dọn trong phòng Kha Nghiêu, chú hổ con Khả Nhi cũng dang ngoan ngoãn nằm ở cửa ra vào, tiểu hổ ở trong này thì hẳn là Anh Tử cũng ở bên trong . Hắn dừng bước, Khả Nhi chỉ nhẹ nhàng vẫy vẫy cái đuôi của mình, cũng không đứng dậy, mắt cũng không mở ra, đại khái là lúc Đỗ Văn Hạo tiến đến thì tiểu hổ đã ngửi thấy mùi thân thể của hắn rồi.
Quả nhiên Anh Tử bưng một lọ hoa đã tàn từ bên trong bước ra, trông thấy Đỗ Văn Hạo vội vàng cúi người thi lễ.
“Kha Nghiêu đâu? Đi ra ngoài rồi sao?” Đỗ Văn Hạo thăm dò.
Anh Tử mỉm cười đem Thanh Hoa Sứ trong tay đưa cho nha hoàn bên cạnh, nói: “Mấy ngày nay Nghiêu cô nương bận rộn cùng Tứ phu nhân học công phu, ta xem tâm tình nàng rất cao, ngài chân trước vừa bước đi, thì nàng đã kéo Tứ phu nhân ra ngoài rồi. Thiếu gia, hôm qua ngài vừa uống rượu, sáng hôm nay lại dậy sớm, thời gian gần đây dường như gầy đi một chút, còn phải bận rộn bao lâu nữa mới có thể nghỉ ngơi?”