Cục trưởng Phương thấy Đông Phương Hùng cũng ở đây liền biết việc lần này không đơn giản, nếu cậu chủ của nhà họ Đông Phương xảy ra chuyện ở đây thật, thì e rằng Yên Kinh lại hỗn loạn lần nữa, không những vậy, sự việc sẽ không đơn giản như những gì nhìn thấy.
Cục trưởng Phương nhìn một hàng xe bọc thép và mấy đại pháo phía sau cũng phải toát mồ hôi! Những trang bị này còn lợi hại hơn nhiều so với chiến sĩ cảnh sát vũ trang mà ông ta đưa đến.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, trên núi vẫn không có động tĩnh gì, trong lòng Đông Phương Hùng thấp thỏm không yên, đúng lúc này, một bóng đen chạy từ trên núi xuống dưới núi với tốc độ cực nhanh.
Vì trước đó Đông Phương Hạ đã nói người của nó sẽ liên lạc với mình, cho nên vào lúc bóng người xuất hiện, Đông Phương Hùng liền tiến lên đón!
Tiếng súng vang lên, đám Đông Phương Hùng liền biết Đông Phương Hạ đã ra tay, lập tức, từng người căng chặt thần kinh, Đông Phương Hùng trước nay luôn là người không sợ trời không sợ đất, nhưng lần này ông ấy thực sự cảm thấy sợ hãi, độc đinh duy nhất của nhà họ Đông Phương ở bên trên, con gái cũng trong tay bọn bắt cóc, một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhà họ Đông Phương sẽ tuyệt hậu thật!
Cái giá này, Đông Phương Hùng không trả nổi, trách nhiệm này, ông ấy cũng không gánh được! Ông ấy thấp thỏm bất an đi đi lại lại tại chỗ, nhân viên cảnh vệ và cục trưởng Phương nhiều lần muốn hỏi Đông Phương Hùng bây giờ có xông lên hay không, một lưới tóm gọn đám người đó, nhưng do dự một lúc, Đông Phương Hùng vẫn lắc đầu!
