Thấy Trầm Ngọc không nói lời nào, Hàn Phong cầm miếng thịt trong tay đưa tới nói:
– Mùi vị cũng không tệ lắm đâu, chịu khó ăn chút đi!
Trầm Ngọc do dự một chút rồi nhận lấy miếng thịt từ tay Hàn Phong. Ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt từ miếng thịt toả ra, nhất thời viền mắt nàng liền ươn ướt.
Hàn Phong thấy vậy, khó hiểu hỏi:
– Sao thế?
Trầm Ngọc vội vàng lấy tay lau nước mắt, lắc đầu không nói.
Nàng khóc là bởi vì chưa từng có ai đối xử tốt với nàng như vậy, nàng có thể cảm giác được là Hàn Phong không có xem nàng như một hạ nhân mà đối đãi.
– Hôm nay cứ ở đây nghỉ ngơi một đêm, sáng mai chúng ta tiếp tục xuất phát. Hy vọng có thể nhanh chóng rời khỏi đây.
Hàn Phong nhàn nhạt nói.
Trầm Ngọc gật đầu, nàng cái gì cũng không biết nên chỉ có thể nghe theo Hàn Phong.
Buổi tối ở U Ám sâm lâm rất u ám, trong rừng thỉnh thoảng còn truyền đến vài tiếng rống giận của ma thú.
Lúc này, Hàn Phong đang tựa lưng vào một cây khô nghỉ ngơi, đồng thời cũng tranh thủ tu luyện, nhưng ở chỗ này bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm nên hắn cũng không tập trung toàn bộ tinh thần vào tu luyện mà chỉ phân ra một chút ý thức khống chế đấu khí vận chuyển, còn đại bộ phận tinh thần đều tập trung quan sát động tĩnh xung quanh.
– Vậy … vậy, Hàn Phong!
Trong bầu không khí yên ắng này, Trầm Ngọc đột nhiên nhỏ giọng nói.
– Hàn Phong nhàn nhạt hỏi:
– Có chuyện gì sao?
Trầm Ngọc nghe Hàn Phong hỏi không biết tại sao lại đỏ mặt, lí nhí nói:
– Ta … ta …
Nói cả nửa ngày mà Trầm Ngọc cũng không thốt được một câu ra hồn.
Hàn Phong nghi hoặc nhìn nàng, thấy hai chân nàng khép chặt, thân thể có chút run rẩy thì hắn lập tức biết được Trầm Ngọc muốn gì.
Vì vậy, hắn nói:
– Ở bên này ta đã tra xét qua, vẫn an toàn, ngươi có thể tự mình đi đi, đừng đi quá xa là được.
Hàn Phong mặc dù không nói thẳng ra nhưng vẫn khiến khuôn mặt của Trầm Ngọc đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn hắn. Loại sự tình khó xử thế này, nàng thực sự khó có thể mở miệng được.
Vì tránh cho nàng tiếp tục xấu hổ, Hàn Phong không thể làm gì hơn là tiếp tục nhắm mắt tu luyện.
Một lát sau, Trầm Ngọc ngẩng đầu lên thì thấy Hàn Phong lại “ngủ” nên mới yên tâm một chút.
Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, do dự một chút rồi hướng về phía Hàn Phong nói ban nãy đi tới, chỉ chốc lát sau từ chỗ đó liền truyền tới âm thanh “Xè … xè …”
Nguyên lại là vừa rồi Trầm Ngọc quá … mót.
Lúc trở lại, gương mặt của Trầm Ngọc vẫn đỏ bừng, nhưng trên mặt nàng vẫn còn chút bẩn nên cũng khó nhìn thấy.
Lại một lát sau, Trầm Ngọc xấu hổ nói:
– Hàn … Hàn Phong!
– Chuyện gì?
Hàn Phong lần thứ hai mở mắt hỏi.
Trầm Ngọc nhỏ giọng nói:
– Nơi này dường như rất u ám, ta có chút sợ!
Hàn Phong bất đắc dĩ khuyên nhủ:
– Yên tâm đi, gần đầy không có ma thú nào, không nguy hiểm đâu!
Trầm Ngọc nghe vậy, tuy vẫn còn chút sợ hãi nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.
Nhưng do dự một chút nàng lại nói:
– Nhưng ta … ta vẫn có chút sợ … ta có thể hay không … ngồi … ngồi cạnh ngươi?
Hàn Phong nghe nàng nói thì thoáng do dự một chút rồi nhàn nhạt gật đầu không trả lời, sau đó tiếp tục nhắm mắt lại.
Thấy Hàn Phong gật đầu, Trầm Ngọc liền đứng dậy, có chút khẩn trương nhìn bốn phía rồi mới cẩn thận đi vòng qua đống lửa, tới gần bên cạnh Hàn Phong ngồi xuống.
Tựa hồ vẫn cảm thấy chưa an toàn, nàng lại nhích người lại gần Hàn Phong thêm một chút nữa. Nàng liếc mắt nhìn Hàn Phong, thấy hắn không có phản ứng gì mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Có lẽ cảm giác ở bên Hàn Phong rất an toàn nên tâm tình khẩn trương của Trầm Ngọc cũng dần bình tĩnh lại.
Ngày hôm sau, lúc Trầm Ngọc tỉnh dậy thì ngoài ý muốn phát hiện bản thân đang dựa vào Hàn Phong mà ngủ.
Mặt nàng nhất thời nóng bừng, vội vàng ngồi dậy.
Thấy động tác của Trầm Ngọc, Hàn Phong nghiềng đầu cười hỏi:
– Tỉnh rồi à?
– Ừm!
Trầm Ngọc xấu hổ gật gật đầu. Nàng cũng không biết tại sao mình lại dựa vào đối phương ngủ ngon lành như vậy. Cũng may đối phương vẫn là một tiểu hài tử! Trầm Ngọc tự an ủi mình.
Hàn Phong giống như không cảm giác gì, từ từ đứng dậy. Qua một đêm khôi phục, cộng thêm mấy viên Hoàn Dương đan hắn chuẩn bị từ trước nên thương thế do Dương Lăng tạo thành trên người hắn cũng đã khôi phục được hơn phân nửa. Đấu khí vốn khô kiệt trong cơ thể, bây giờ đã tràn đầy hơn rất nhiều.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 43: U Ám sâm lâm