Thấy cô ngồi im lặng ánh mắt thẫn thờ từ nãy tới giờ, anh không khỏi tò mò.
Cô gái này luôn luôn suy nghĩ những chuyện trên trời dưới đất, mạch tư duy có chút khác biệt. Anh chỉ lo một ngày cô nổi hứng suy tư lại mang câu nói đùa nào đó của anh ra ngẫm nghĩ như lần trước thì lại khổ.
“Không có gì. Em chỉ đang nghĩ trời nóng thế này mà có ly trà dưa gang mát lạnh ở đây thì thật tốt.”
Anh bật cười gõ lên trán cô:
“Muốn anh đi mua thì nói đại đi, lại còn bày trò.”
Cô chun mũi dẩu môi nhìn anh, ánh mắt long lanh như nhìn thần tượng, khiến trái tim anh không khỏi rung rinh.
Anh hôn má cô một cái rồi nựng nựng:
“Đợi anh một lát.”
Nói rồi anh gấp laptop đứng dậy, chịu khó đi đoạn đường ba bốn trăm mét từ phòng tự học tới tiệm trà cổng trường dưới trời nắng nóng để mua cho cô.
Thiện Vũ Linh ngồi đợi ba mươi phút mà người vẫn chưa về. Tiệm đó dù đông khách cũng không phải chờ lâu đến thế chứ? Cô định gọi điện thì phát hiện anh vẫn để điện thoại trong túi.
Lại thêm mười phút nữa vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu. Anh chưa từng để cô đợi lâu như thế.
Bất an, Thiện Vũ Linh đứng dậy thu dọn đồ cho cả hai rồi ra ngoài tìm anh. Vừa bước khỏi phòng tự học được cách âm, cô nghe được tiếng bên ngoài nhốn nháo vọng lại từ xa.
Linh cảm điều gì đó, cô hướng về nơi ồn ào xem xem có chuyện gì xảy ra.
Một chậu hoa rơi vỡ, một vài giọt máu nhỏ giọt trên đất, bên cạnh là một ly trà sữa rơi bung cả nắp, thoang thoảng mùi dưa gang.
Đôi chân cô run run. Có phải là anh không?
Đúng lúc này cô lại nghe xung quanh bàn tán.
“Là nữ thần mới đó sao?”
“Ừ, may có Diệp Vũ chạy tới đỡ cho cô ấy, không thì cô ấy bị chậu cây đập cho vỡ đầu chứ chẳng đùa.”
“Ôi, anh hùng cứu mỹ nhân à. Đến mức này mà còn bảo không có quan hệ gì ai mà tin được.”
“Suỵt! Hình như kia là bạn gái Diệp Vũ hay sao đó. Đừng nhiều chuyện nữa.”
Họ thấy cô thì thậm thụt lấm lét, nhìn một cái tò mò rồi liền đi mất hút. Ai cũng chưa quên vụ việc bắt nạt và thái độ của Diệp Vũ ngày trước.
Thiện Vũ Linh lo lắng không thôi, mau chóng đến phòng y tế trường xem anh có bị thương nghiêm trọng không. Vừa đến cửa, cô đã nghe tiếng khóc của Minh Yên.
“Vũ, xin lỗi, cậu có đau không? Sao cậu ngốc thế, chạy đến đỡ cho tôi làm gì?”
“Tôi không sao.”
Anh cởi trần, cả một bên vai đã được quấn băng gạc, tay cô ấy đặt trên vai anh, khoảng cách gần đến nỗi cô còn tưởng anh đang ôm lấy cô ấy, tư thế thân mật.
Không muốn nhìn và nghe thêm nữa, cô gõ cửa phòng rồi bước vào. Minh Yên lúng túng rời xa, đứng sang một bên rồi chào cô:
“Vũ Linh”
“Chị Minh Yên”
Cô nhìn lướt qua Minh Yên gật đầu chào một cái rồi hướng về phía anh, đôi mắt nhìn chằm chằm miếng băng gạc trên vai anh.
Anh thấy cô thì ánh mắt lập tức sáng lên:
“Bé con, em đến rồi. Đợi anh lâu không?”
“Anh xin lỗi, trà của em đổ mất rồi. Lát nữa anh mua cho em ly khác nhé.”
Anh định kéo lấy tay cô, nhưng cái vai đau nhức rất phản đối, khiến anh cau mày rít lên một tiếng.
Lúc nào rồi mà anh còn nghĩ đến trà, còn nghĩ đến cô đợi anh có lâu không? Nếu anh biết thế thì sao còn cứ phải dây dưa với cô ấy, cứu cô ấy để rồi phải ra nông nỗi này.
Thiện Vũ Linh nhận ra chứ, cô lại đang ghen tuông xấu xí, lòng dạ hẹp hòi. Cứu người là hành động đẹp, nhưng anh cứ cứu cô ấy như vậy mãi, lòng cô thực sự rất không yên. Anh có biết anh giúp cô ấy như vậy, cô cảm thấy như thế nào không?
“Anh có đau không?”
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, tay khẽ chạm lên phần da bên cạnh vết thương, nhẹ nhàng hỏi. Khác hẳn vẻ khách sáo khi nãy, người đàn ông hơn hai mươi tuổi đầu thân cao mét tám bắt đầu nhõng nhẽo như trẻ con:
“Ừm, anh đau.”
Rồi ghé sát thì thầm vào tai cô:
“Em thổi thổi cho anh đi thì anh mới đỡ được.”
Một màn tình tứ này, Minh Yên đứng bên cạnh đều nhìn thấy cả. Đau lòng, cô ấy nói xin lỗi rồi rời đi trước, để lại hai người trong phòng y tế.
Thiện Vũ Linh xót xa nhìn vai anh cùng mấy vết xước xung quanh. Cái cảnh tượng này thật giống với ngày đó.
Người ta nói bản năng của người đàn ông là trong những trường hợp nguy hiểm sẽ che chở cho người mà anh ta yêu thương nhất.
Anh cũng đã từng bảo vệ cho cô như vậy, nhưng thế thì sao chứ? Đó là khi Minh Yên còn chưa trở về. Bây giờ cô ấy quay lại rồi, anh theo bản năng bảo vệ cô ấy là lẽ đương nhiên.
Nhưng cái điều hiển nhiên này như nhát dao đâm vào tim cô, đau thấu.