Cô thích Lục Tây Kiêu.
Nhưng lại không mong Lục Tây Kiêu quá thích cô.
Lục Tây Kiêu càng thích cô, cô càng cảm thấy mình không xứng đáng với tình cảm của anh.
“Lục Tây Kiêu.”
“Hửm?”
“Xin lỗi.” Chu Vãn đột nhiên nói.
“Xin lỗi cái gì?”
Chu Vãn mở miệng, muốn nói tất cả cho anh nghe.
Nói với anh, cô là một người con gái xấu xa, tất cả đều là kế hoạch cô đã dựng sẵn vì muốn báo thù Quách Tương Lăng – mẹ kế của anh, mẹ ruột của cô.
Lời đã đến miệng, nhưng cô không dám nói ra.
Úp mặt vào lưng anh, mũi cô cay cay, vừa khó chịu vừa đau lòng.
Cô không muốn làm tổn thương Lục Tây Kiêu, nhưng dù thế nào đi nữa, cuối cùng cô cũng sẽ làm tổn thương anh, đó là điều không thể tránh khỏi.
Lục Tây Kiêu ngoái đầu: “Chu Vãn?”
Cô lặng lẽ lau nước mắt đi: “Vâng.”
“Sao đột nhiên lại nói xin lỗi anh?” Lục Tây Kiêu nhẹ nhàng cười.
“Em toàn làm phiền anh, khiến anh lo lắng.” Chu Vãn thở phào, nhẹ nhàng nói: “Còn phải để anh đưa em về.”
Anh cười nhẹ: “Ông đây thích thế!”
———
Hai ngày sau thi giữa kỳ.
Kết quả được công bố vào ngày hôm sau, Lục Tây Kiêu đứng xem bảng điểm trên bảng thông báo.
Hạng 2 – Chu Vãn
Nhìn thấy dòng chữ này, Lục Tây Kiêu cúi đầu cười.
Anh tiếp tục nhìn xuống, nhìn thấy mình trong tờ danh sách thứ 4.
Hạng 235 – Lục Tây Kiêu
Mấy ngày nay, những kiến thức trọng tâm của Toán Lý Hóa, Chu Vãn đều đã giảng qua cho anh, vì vậy điểm mấy môn này không quá tệ, nhưng Ngữ văn và Tiếng anh lại là hai trở ngại lớn.
Tưởng Phàm cũng nhìn thấy xếp hạng của anh, cậu ta há hốc mồm, đủ để nhét một quả trứng: “Chết tiệt, mày gian lận à?”
Lục Tây Kiêu cười giễu cợt.
“Không phải chứ, mấy ngày nay mày học thật đó à?” Đến lúc này, Tưởng Phàm mới tin những lời Lục Tây Kiêu nói lúc trước là thật.
Anh nhíu mày: “Ừ.”
“Vì sao?”
Lục Tây Kiêu cần gì học tập, anh không làm gì cũng có thể dễ dàng có mọi thứ, gia sản nhà anh đủ để anh an nhàn một đời rồi.
Lục Tây Kiêu liếc Tưởng Phàm, đè thấp giọng nói: “Bởi vì tao không chỉ muốn yêu đương với cô ấy không thôi.”
Anh muốn bảo vệ cô.
Muốn cô gái của anh sống vô tư, cuộc sống chỉ có hạnh phúc và vui vẻ.
Tưởng Phàm giật mình.
Cậu ta biết Chu Vãn khác biệt, cũng biết Lục Tây Kiêu thích cô. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu ta thực sự nhận ra, Lục Tây Kiêu nghiêm túc nhường nào với Chu Vãn.
Không sợ chân tình nhập hồng trần, chỉ sợ lãng tử cuối cùng cũng quay đầu.
———
Sau giờ học hôm đó, Lục Tây Kiêu đưa Chu Vãn ra ngoài ăn mừng thành tích của cả hai.
Bây giờ ngày nào anh cũng nghiêm túc mặc đồng phục, mùa xuân đến, anh thay sang bộ đồng phục xanh trắng ngập tràn sức thanh xuân. Cả đường đi, không ít cô gái ngoái lại nhìn anh, rì rầm bàn tán.
Chu Vãn thu hết vào trong mắt, chu môi, ghé vào tai anh nói nhỏ: “Có rất nhiều cô gái nhìn anh đó.”
Lục Tây Kiêu đã sớm quen với việc nhiều người nhìn ngắm, vốn anh không quan tâm lắm, lúc nghe cô nói thì nhướng mày: “Em ghen à?”
Chu Vãn sững người: “Em không thèm.”
Lục Tây Kiêu cười ra tiếng: “Còn không nhận?”
“…”
Trước đây anh rất khó chịu với kiểu ghen tuông vô cớ, nhưng đổi thành Chu Vãn thì anh lại cảm thấy rất thú vị.
“Như vậy đi, em lấy tay che mặt anh lại, không cho mấy cô gái đó nhìn nữa.” Anh kéo dài giọng, trêu ghẹo cô: “Hay là em nhốt anh trong nhà, chỉ mình em ngắm được thôi.”
“…”
Cái người này có cơ hội cái là lại không đứng đắn.
Chu Vãn không chịu nổi, mặt đỏ lên, giơ tay che mặt anh lại, bước nhanh về phía trước.
Lục Tây Kiêu theo đà lùi về sau hai bước nhưng tâm trạng rất tốt, cười đến bả vai run run, chạy lên trước ôm bả vai Chu Vãn, ghé vào tai cô trêu chọc: “Em còn dám đánh người.”
“…”
Hai người đến trung tâm thương mại tìm quán ăn.
“Em có gì cần mua không?” Lục Tây Kiêu hỏi.
“Không có.” Chu Vãn nói: “Anh thì sao?”
“Vậy em đi xem quần áo với anh đi.”
Đầu xuân rồi, nên sắm vài bộ quần áo mùa xuân, thuận tiện mua cho Chu Vãn luôn.
Nếu tặng trực tiếp thì chắc chắn cô không đồng ý, Lục Tây Kiêu chọn vài bộ unisex nam nữ đều mặc được, đến lúc thanh toán, anh cố tình lấy nhỏ đi 2 size, rồi nói không vừa với mình nên để cô mặc.
Lục Tây Kiêu cao ráo, mặc đồ gì cũng hợp, anh mặc còn đẹp hơn cả người mẫu.
Anh thay một chiếc áo len trắng, lúc chỉnh cho anh, Chu Vãn vô tình nhìn thấy vết tích trên xương quai xanh.
Chu Vãn nhìn chằm chằm một lúc: “Đây là cái gì vậy?”
“Hả?”
Cô xuyên qua áo chọc lên xương quai xanh của anh: “Chỗ này này.”
Lục Tây Kiêu nhướng mày: “Em kéo xuống xem.”
“…”
Chu Vãn khựng lại, ý thức được anh đang trêu mình, xấu hổ không làm theo lời anh, lẩm bẩm: “Em thèm vào.”
Lục Tây Kiêu cười nhẹ, cũng không vội cho cô xem ngay.
Dù sao hình xăm cũng theo anh cả đời.
Qua bao lâu đi nữa, hai chữ đó vẫn luôn ở đây.
Anh hôn nhẹ lên môi, nhéo bên tai cô: “Mấy năm nữa em sẽ thấy thôi.”
“Tại sao?”
Anh cười, cúi xuống nói bên tai cô, cố ý đè thấp giọng trêu chọc lòng người: “Đợi đến khi chúng ta lớn rồi, không phải nên làm chút chuyện người lớn thường làm ư?”
Chu Vãn ngơ ngác chớp mắt.
“Ví dụ như là…” Lục Tây Kiêu kéo dài giọng, trêu chọc nói: “Cởi quần áo của anh.”
Lúc nói những lời này, giọng anh không nhỏ, nhân viên bán hàng đứng cạnh đều nghe thấy.
Chị nhân viên hiểu lập tức cười khúc khích.
“…”
Chu Vãn đỏ bừng mặt
Cái người này, giữa thanh thiên bạch nhật sao có thể nói những lời xấu hổ như thế chứ?
Chu Vãn không muốn để ý anh nữa, lùi về sau vài bước, cố gắng tỏ ra bình tĩnh: “Em đi vệ sinh.”
Lục Tây Kiêu trêu chọc cô thành công, bật cười: “Được, anh đợi em ở đây.”
Nhìn thấy cô đi xa, Lục Tây Kiêu lại bật cười, yêu cầu nhân viên lấy tất cả các bộ anh vừa thử theo size nữ rồi thanh toán.
———
Chu Vãn vào nhà vệ sinh, dựa vào ván cửa một lúc để tim đập chậm lại
Lục Tây Kiêu thật là…
Lấy kinh nghiệm của Chu Vãn so với anh, đơn giản đến không đáng nói.
Mấy ngày nay ở nhà anh, anh rất đứng đắn, chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn, cũng chưa từng nói quá lời, khiến Chu Vãn quên mất bản chất của anh là người như thế nào.
Mặc dù Lục Tây Kiêu không ép buộc, anh nhất định sẽ tôn trọng cô, nhưng những lời khiến người ta đỏ mặt thật không chống đỡ được.
Chu Vãn lấy tay che mặt, thực sự cảm thấy xấu hổ.
Cũng không suy đoán trên xương quai anh là thứ gì, cô nghĩ có lẽ đó là một vết bớt.
Đợi một lúc lâu mặt cô mới bớt đỏ, vừa định đi thì bên ngoài vang lên tiếng giày cao gót, có người bước vào buồng bên cạnh.
Chu Vãn ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, lập tức nhíu mày.
Đi ra ngoài rửa tay mới đột nhiên nhớ ra mùi nước hóa đó giống mùi của Quách Tương Lăng.
Cùng lúc đó, phòng bên vang lên giọng Quách Tương Lăng đang nghe điện thoại.
“Đúng vậy, cuối cùng bà lão đó cũng chết rồi, bệnh tật kéo dài nhiều năm như vậy, tốn không biết bao nhiêu tiền của vô ích.”
“Trước đây còn định phẫu thuật ghép thận, già như vậy rồi không biết còn hành hạ cái gì, sợ chết như vậy, không thèm nghĩ đến con cháu gì cả, chẳng lẽ không biết chết càng sớm càng giúp cháu gái bảo bối của bà ta giảm bớt gánh nặng à?”
Đầu bên kia điện thoại không biết nói gì mà khiến Quách Tương Lăng cười một cách đầy giễu cợt, mỉa mai.
“May là tối đó tôi gọi cho bà lão, không thì đã bị hai bà cháu đó lừa rồi, con sói mắt trắng kia lừa tôi 30 vạn để chữa trị cho bà nó, nghĩ tiền của tôi là gió thổi đến à?”
“Xem ra bà lão đó vẫn còn tỉnh táo, tự mình tới bệnh viện nói không cần phẫu thuật.”
……
“15 vạn thì 15 vạn, coi như phí cắt đứt, đỡ cho sau này thiếu tiền lại tới vơ vét tài sản của tôi.”
“Cuối cùng kết thúc rồi, nhưng bây giờ nó vẫn ở bên đứa con trai nhà họ Lục khiến, tôi rất lo, sợ một ngày nhà họ Lục phát hiện ra chuyện đó.”
……
Dòng nước lạnh buốt chảy qua tay Chu Vãn.
Trong đầu cô văng vẳng lời của Quách Tương Lăng.
May là tối đó tôi gọi cho bà lão, không thì đã bị hai bà cháu đó lừa rồi.
———
Rốt cuộc bà ta đã nói gì với bà nội.
Chu Vãn nhớ tới những lời y tá nói lúc trước, lúc bố được chẩn đoán mắc ung thư giai đoạn cuối, Quách Tương Lăng lập tức đồng ý từ bỏ việc chữa trị.
Lại là như thế.
Lại là như thế.
Chuyện giống như vậy lại tiếp diễn.
Sau khi bố mất, bà ta lại dùng cách tương tự đưa bà nội đi.
Chu Vãn chống hai tay lên bồn rửa mặt, mắt hằn tia máu.
Cô cảm thấy mình dần mất kiểm soát, sụp đổ từng chút một, chút ý nghĩ đen tối lại len lỏi lần nữa, gặm nhấm toàn thân cô.
Như một con rắn đang phun độc, quấn lấy cô, kéo cô từng chút từng chút một, rơi xuống, vỡ vụn.
Nếu lúc này, Lục Tây Kiêu không đợi cô ngoài kia.
Nếu lúc này, trong tay cô có một con dao.
Chu Vãn không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Ngay lúc này, điện thoại reo lên.
6: [Em đi lâu thế, không có chuyện gì chứ?]
Chu Vãn thoát khỏi suy nghĩ cuồng loạn vừa rồi, cả người toát mồ hôi lạnh.
Cô không ngừng run tay.
Chu Vãn: [Em ra ngay đây.]
Cô khóa vòi nước, bước ra ngoài
Vốn dĩ Lục Tây Kiêu đang cười, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô thì lập tức thu lại sự vui vẻ, bước nhanh về phía cô, cúi người: “Em sao thế?”
“Tự dưng em thấy buồn nôn.”
Anh giơ tay kiểm tra nhiệt độ trán cô, không nóng, còn có chút lạnh.
“Vậy chúng ta đến bệnh viện xem sao.” Lục Tây Kiêu nói
“Không sao đâu.” Chu Vãn lắc đầu: “Chúng ta về đi, em hơi mệt.”
“Được.”
Lục Tây Kiêu nắm tay cô, bàn tay cô cũng lạnh toát, anh cúi người xem, nổi cơn giận, không biết đứng dưới vòi nước bao lâu rồi.
Lục Tây Kiêu dùng hai tay xoa xoa tay cô, đưa lên miệng hà hơi nóng vào.
Bây giờ đầu óc Chu Vãn rối tung lên.
Cô thực sự không muốn dính líu tới những chuyện như vậy, nhưng lại luôn bị kéo vào, không thể thoát ra.
Tại sao cô phải chịu đựng những điều này?
Tại sao lại là cô?
Lúc Chu Vãn được Lục Tây Kiêu dẫn qua đường, cô không kìm được nghĩ, tại sao bà ta không bị xe đâm chết luôn đi.
Bà ta đã làm rất nhiều điều tồi tệ, tại sao bà ta lại không bị trừng phạt?
Tại sao bà ta vẫn chưa chết?
———
Về đến nhà, Lục Tây Kiêu tìm nhiệt kế đưa cho Chu Vãn: “Đo thử nhiệt độ xem sao.”
Cô yên tĩnh ngồi một bên, bên kia là đống quần áo Lục Tây Kiêu mua lúc nãy, mà anh đang ngồi tra điện thoại xem buồn nôn nên làm như thế nào.
Chu Vãn đưa tay sờ quần áo không mục đích, đột nhiên cô nhìn thấy trên mác áo.
Size S.
Cô sững người, lục tìm mác của những bộ còn lại
5 bộ quần áo, tất cả đều là size S.
Lục Tây Kiêu không thể mặc vừa size S, đống quần áo này anh mua cho ai, Chu Vãn không cần nghĩ cũng biết.
Lục Tây Kiêu liếc nhìn đồng hồ: “Được rồi đó.” Anh vươn tay lấy nhiệt kế, nhiệt kế hiển thị 37 độ, nhiệt độ bình thường.
Anh thở phào, đang định đưa cô lên phòng nằm, cô đột nhiên bước tới.
Bàn tay mảnh khảnh mang theo khí lạnh ôm lấy gáy anh, không chút chần chờ cúi đầu hôn lên môi anh.
Nụ hôn mang theo sự bất an và lạc lõng.
Vừa lạnh lẽo vừa run rẩy.
Kỹ thuật hôn của Chu Vãn chẳng có bao nhiêu, nhưng hơi thở gấp gáp và nhịp tim rộn ràng cũng đủ khiến người ta say đắm.
Lục Tây Kiêu sững người, chợt cảm thấy dòng điện theo dây thần kinh lan khắp cơ thể.
Tay anh giữ lấy gáy Chu Vãn, thấp giọng: “Chu Vãn?”
Cô nhắm mắt, hàng mi không ngừng run rẩy, nhẹ nhàng nói: “Em thực sự rất thích anh.”
Cô thật sự rất thích anh.
Nhưng tại sao, người cô thích lại là anh?