Ôn Hoàn liếc dọc liếc ngang, hỏi: “Ví dụ như về anh ấy và bạn gái trước kia của anh ấy đi, tại sao lại chia tay vậy?” Rất kỳ quái, đột nhiên lại muốn biết.
Nghe vậy Lục Viện cười thành tiếng: “Ha ha, đây là em đang ăn giấm chua sao?”
Ôn Hoàn đỏ mặt, vân vê lọn tóc, nhỏ giọng nói thầm: “Em, em chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Thấy dáng vẻ thẹn thùng của cô, ý cười bên môi Lục Viện càng rõ hơn, nói: “A Thần chưa từng có bạn gái, em là bạn gái đầu tiên của nó.”
Nghe vậy Ôn Hoàn xoay đầu sang vẻ mặt không tin nhìn chị: “Anh ấy chưa từng yêu ư?!” Nhớ không lầm thì hiện giờ đã hơn 30 rồi, người đàn ông 30 tuổi mà chưa từng có mảnh tình vắt vai nào, cô có thể nói là anh rất ngây thơ không?
“Đúng vậy, nó luôn ở trong đơn vị, lúc trước bọn chị giới thiệu cho nó, nó còn không vui, nó nói không có thời gian rảnh, chị thấy nó vốn là chưa từng ưng ý ai, hiện giờ không phải hai người các em rất tốt sao.” Thứ tình cảm này nhắc tới thật đúng là phải coi duyên phận, duyên phận đến thì sẽ thật sự đến, có muốn ngăn cản cũng không nổi.
Ôn Hoàn cong khóe miệng, nhớ tới lần cô và Lục Thần gặp nhau, thật đúng là như trong phim.
Dọc đường vừa đi vừa trò chuyện như vậy, thấm thoắt đã đến nhà hàng riêng mà Lục Viện đã nhắc tới kia, so với nội thành náo nhiệt thì ở đây đúng là có chút khác biệt, xung quanh không có nhà ở, nhưng cũng dễ dàng nhận thấy nhà hàng này buôn bán không tệ, trước cửa đậu mấy chiếc xe riêng.
Để ý thấy chỗ này không dễ kêu xe, trước khi xuống xe hai người còn xin danh thiếp của người tài xế, định lát nữa đi về thì kêu ông ta tới đón.
Bác tài xế kia sảng khoái nhận lời, nói bao giờ bọn họ gọi thì sẽ ngay lập tức tới đây.
Nhà hàng riêng này rất độc đáo, bên ngoài bình thường nhưng sau khi đẩy cửa đi vào thì thật sự không khác gì chốn bồng lai, có cảm giác như ở khu du ngoạn của Giang Nam, ở giữa vườn hoa trang trí rất tinh tế, hòn non bộ hay hoa cỏ đều rất đẹp đẽ khiến cho người ta không kiềm chế được phải nhìn lại mấy lần. Mà bao quanh vườn hoa chính là các căn phòng độc lập nhau, đường vào phòng thông với vườn hoa, trên đường là lan can khắc gỗ, khá cổ kính khiến cho người ta có cảm giác bước vào nhầm chỗ.
Rất nhanh thì người phục vụ bước tới, dẫn hai người đi tới gian phòng của mình.
Ôn Hoàn nhìn xung quanh không khỏi có chút than nhẹ nói: “Không ngờ còn có nơi như vậy.”
“Lần đầu tiên Hướng Đông mang chị tới đây chị cũng thích ngay.” Lục Viên bên cạnh nói, trên mặt mang theo vẻ thỏa mãn nở nụ cười.
“Tiểu thư, đây là phòng của hai vị.” Người phục vụ mở cửa gian phòng, sau đó xoay người cung kính đưa tay mời hai người ngồi.
Hai người gật đầu, đang định bước vào thì căn phòng bên cạnh vừa vặn bị người ở bên trong mở ra, chỉ nghe thấy bên kia truyền đến giọng nói dễ nghe của một cô gái: “Hướng Đông, bây giờ anh định đi về sao?”
Nghe vậy Lục Viện theo bản năng quay đầu lại, chỉ thấy Lạc Hướng Đông từ căn phòng bên cạnh bước ra, đi ở bên cạnh anh ta là một người phụ nữ ăn mặc già dặn, tóc vén lên cao, áo sơ mi đóng thùng, toàn thân mặc một bộ đồng phục nữ.
Lạc Hướng Đông bên kia hình như cũng cảm giác thấy bên này có người nhìn anh ta, xoay đầu lại vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Lục viện liền sửng sốt, vẻ mặt có phần bất ngờ và kinh ngạc.