Đương nhiên là Thời Hạ diễn Bạch Tuyết rồi, mặc váy công chúa màu trắng cùng tấm mên đội đầu màu trắng, Thời Hạ quả thực giống công chúa kinh khủng.
Còn người sắm vai bảy chú lùn ấy à…
Đương nhiên là Thẩm Cục Cưng rồi…
Một mình 7 vai luôn…
Đây chắc chắn là ác mộng kinh hoàng nhất nhất nhất đời Thẩm Nhất Thành.
Nhiều năm về sau Thẩm Nhất Thành vẫn luôn muốn biết, vì sao anh lại nhớ cô mãi không quên như thế.
Sao lại cứ khăng khăng chấp nhất với một cô gái tới như vậy.
Cuối cùng anh suy nghĩ cẩn thận, là bởi dấu ấn cô để lại trong lòng anh quá sâu đậm.
Một người sẽ sống rất nhiều năm, ngắn thì vài thập niên, lâu thì là cả trăm năm.
Một năm 365 ngày, mỗi ngày 24 tiếng, mỗi tiếng lại có 60 phút, một phút lại có 60 giây…
Mỗi một giây mỗi một phút đều có những chuyện khác nhau xảy ra, đời người trải qua nhiều chuyện đến như thế, nhưng thứ có thể khắc sâu vào tâm trí thì được mấy bận nào?
Ký ức mà con người nhớ rõ nhất, nếu không phải là chuyện đau khổ nhất thì sẽ là chuyện hạnh phúc nhất, hoặc là thống khổ tuyệt vọng, hoặc là vui mừng khoái hoạt, mấy chuyện đấy không bao giờ được quên đi dễ dàng cả, sâu đậm tới mức người ta sẽ nhớ tới nó cả đời.
Còn những chuyện thường tình, chẳng qua cũng chỉ nhơ cơn gió thoảng qua mặt hồ yên ả mà thôi, nhanh chóng trở thành một nốt vọng trong bản nhạc vội vàng của cuộc sống.
Mà Thời Hạ để lại dấu vết quá sâu trong lòng anh, tựa như dùng dao sắc khắc lên vậy.
Mấy bé trai mười tuổi thì nào hiểu tình yêu là gì, chỉ là trong độ tuổi trong sáng nhất của cuộc đời mình, anh gặp được cô gái khiến anh cả đời không thể quên được mà thôi.
Đến lúc cơ thể anh bắt đầu sản sinh được Dopamine rồi, xung quanh anh là đủ cô gái muôn màu muôn vẻ, nhưng anh chỉ nhớ tới một bóng dáng xưa cũ kia.
Cô nhóc bên ngoài thì ngoan ngoãn dịu dàng khiến người ta yêu thường, nhìn kĩ ra thì tinh quái vô cùng, tựa như cơn gió tự do không kiểm soát vậy.
Cô thích hát, thích nhảy, thích vẽ tranh, thích hết thảy những thứ gì mới lạ.
Thế giới của cô có đủ loại màu sắc, lung linh rực rỡ.
Theo năm tháng lớn dần, những chuyện vốn nên quên từ lâu, lại càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Một lần nữa được gặp lại Thời Hạ, Thẩm Nhất Thành anh đã là thiếu niên 17 tuổi rồi.
Câu chuyện xưa giữa Hạ Hạ và Cục Cưng liền trở thành vì sao một thiếu niên lại nhớ mãi không quên một cô bé đến như thế.
Còn câu chuyện cũ giữa Hạ Hạ và Cục Cưng kia là bóng ma ám ảnh nhất đời Thẩm Nhất Thành…
Cũng là may mắn lớn nhất cuộc đời anh.
*
Thời Hạ từ lúc nghe xong từ “Cục Cưng” từ miệng thầy mình tới giờ vẫn đang chìm trong cảm giác bất ngờ hoảng hốt.
Xưa giờ cháu ngoại của thầy cô chỉ có mỗi một người, cũng chính là “Cục Cưng” mà ông lúc nào cũng gọi một cách yêu thương trìu mến đấy, ông chưa bao giờ gọi tên thật của cậu cả.
Thế nên Thời Hạ chỉ biết đấy là Cục Cưng thôi, đâu có biết tên thật của cậu nhóc là Thẩm Nhất Thành đâu.
Cục Cưng khi đấy người gầy nhom, lại còn đen nữa, đen tới mức chỉ còn nhìn thấy được đôi mắt sáng long lanh của cậu thôi.
Nhưng mà ngũ quan của Thẩm Nhất Thành thì quá đẹp trai rồi, là cậu nhóc đẹp trai nhất mà Thời Hạ từng gặp.
Trong cái xã hội mà chỉ cần trắng là lu mờ trăm cái khuyết điểm, khuôn mặt của Thẩm Nhất Thành quả thực làm người ta quên mất là cậu nhóc…đen.
Thời Hạ lẽo đẽo theo sau Thẩm Nhất Thành, nhưng anh vẫn sải bước đi nhanh về trước, không quay đầu lại.
Thời Hạ ba lần bảy lượt muốn anh dừng lại nhưng không được như nguyện.
Cuối cùng cô khó thở, dừng bước, hung dữ hét, “Thẩm! Nhất! Thành!”
Thẩm Nhất Thành thấy người phía sau dỗi rồi, cuối cùng cũng chịu dừng bước, thế nhưng vẫn không quay đầu lại.
Thời Hạ quấn lấy người anh, bĩu môi nhìn anh, “Thẩm Nhất Thành, cậu có ý gì thế hả? Cậu không muốn thừa nhận chuyện chúng ta từng quen biết trước đây à? Hay là cậu căn bản không nhớ ra tớ…”
“…Không phải mà…” Thời Hạ đột nhiên cau mày, “Trước đây tớ cũng là Thời Hạ, dáng vẻ cũng chẳng khác là bao, chắc chắn cậu nhận ra tớ từ lâu rồi…”
“Thẩm Nhất Thành, thế là như nào?” Thời Hạ quả thực hơi giận rồi đấy.
Thẩm Nhất Thành ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn đang cố ghé gần trước mặt mình, lại nhìn thấy cả đôi mắt đang cố kiềm chế lại sự vui sướng nơi đáy mặt của cô bé nhà anh, cuối cùng thở dài, đưa tay xoa xoa tóc cô vài cái.
Thời Hạ gạt tay anh xuống, “Làm gì đấy?”
Thẩm Nhất Thành cong môi cười tươi, “Biết anh là Cục Cưng vui đến thế cơ à?”
Thời Hạ nghe thế, đôi mắt không nhịn được trào dâng ý cười, hờn giận hồi nãy cũng quét đi đâu mất, mạnh mẽ gật đầu, “Ừ!”
Người bạn mà cô chơi cùng mùa hè năm đấy chính là chàng trai mà cô yêu chân thành, đương nhiên là vui vẻ vô cùng rồi.
Hóa ra duyên nợ buộc hai người đã bắt đầu từ rất lâu về trước rồi.
Thẩm Nhất Thành cúi đầu, nhẹ nhàng chạm lên khóe môi cô, mặt Thời Hạ không nhịn được đỏ ửng lên, lặng lẽ nhón chân.
Trong lòng Thẩm Nhất Thành chẳng qua là sợ mình khi ấy không được tốt cho lắm, sợ sẽ lưu lại dấu ấn xấu trong lòng cô bé nhà anh.
Nhưng mà chỉ cần cô được vui, thì anh thế nào cũng đâu có quan trọng gì nữa?
Trên đại sảnh của triển lãm, người đến người đi, hai người chỉ nhẹ nhàng chạm vào nhau rồi tách ra ngay lập tức.
Thời Hạ mặt mày tươi cười, ôm lấy cánh tay anh, “Cục Cưng nè…”
Sắc mặt Thẩm Nhất Thành lại bắt đầu có dấu hiệu đen sì sì rồi đấy.
Được rồi, anh thừa nhận, dáng vẻ anh như nào vẫn quan trọng nhiều, rất nhiều!