Tiếp tục đi tới trước chừng mười trượng, dười chân xuất hiện nhiều bậc thang, trên những bậc thang đá có một các cửa đá án lối vào. Lúc hắn đi về phía thạch môn thì Tiểu Ngọc bất an hống lên một tiếng, sau đó từ cổ áo hắn chui luôn vào ngực áo của hắn.
” Ta XXXX, sắc hổ định dọa chết ta chắc? Tự nhiên dám chui vào ngực ta.” Thần Nam chộp lấy, định ném Tiểu Ngoc ra. Nhưng những móng vuốt nhỏ bấu chặt vào vai hắn, bám vào tóc hắn rất chặt.
“Nhát như thỏ, ngươi là đồ lão thử chuyển thế, một điểm cũng chẳng giống lão hổ.”
Thần Nam dùng sức mở thạch môn, ở trong là một phòng lớn chính rộng lớn phi thường, trên tường bốn phía có gắn những hạt minh châu đang phát lục quang ảm đạm, phảng phất âm u chẳng khác gì Địa phủ.
Sau khi hắn nhìn cảnh tượng bên trong, liền hít một hơi lương khí, sợ đến rởn cả gai ốc, hai bên đại điện là hai hàng kiền thi* đứng gác, bộ da nhăn nhúm bọc lấy bộ xương, ngũ quan méo mó dị thường trông vô cùng hung ác, Thần Nam tim “thịch thịch” đập điên cuồng, hắn tưởng như đang tiến nhập vào cõi u minh.
” Khụ….” một tiếng ho già nua chợt từ trong đại điện truyền ra, Thần Nam giật nảy mình nhảy lùi lại một bước, Tiểu Ngọc trên vai hắn bị rơi xuống, sau đó liền nhanh chóng nhảy trở lại. Thần Nam giữ lấy nó, hai tay không tự giác lại dùng lực, giữ chặt làm Tiểu Ngọc mắt trắng dã, đến khi Tiểu Ngọc quào hắn một cái, hắn liền vội bỏ tay ra.
Hắn vội vã rút lui về phía sau, chợt phát hiện thạch môn đã bị phong bế từ lúc nào, vô pháp trở ra. Tiểu Ngọc trên vai hắn bồn chồn kêu lên sợ hãi, song nhãn không ngừng đảo nhìn khắp chốn. Thần Nam cố gắng ổn định tinh thần, kêu lớn: “Ai? Kẻ nào đang lẩn trốn mau ra đây.”
Một giọng già nua vang dội trong đại điện:” Người trẻ tuổi không cần phải làm ồn như vậy. Ta ở ngay đây, sao lại gọi là trốn được? Ngươi vô duyên vô cớ tiến vào, chẳng phải để ta hỏi mới đúng sao?”
Thần Nam lợi dụng linh giác mẫn duệ của mình khám xét khắp đại điện hết lần này đến lần khác, nhưng thực sự không phát hiện được gì, trong điện không có ai khác ngoài hắn và Tiểu Ngọc, đơn giản không có chút dấu hiệu nào của sự sống, hắn run người sợ hãi.
Trải qua một khoảng thời gian, giọng già nua đó lại vang lên:” Gặp nhau tức là có duyên, không ngờ nơi đây còn có người đặt chân tới, người trẻ tuổi chúng ta nói chuyện một chốc.”
Thần Nam nói:” Ngươi không cho ta nhìn thấy mặt, đó chẳng phải là thiếu thành ý hay sao?”
” Ta thực sự không có ẩn nấp, muốn nhìn thấy ta, hãy tiến lên phía trước.”
Thần Nam từng bước từng bước tiến tới, Tiểu Ngọc trên vai hắn khẩn trương nhìn tứ phía, khi tiến nhập vào giữa hai hàng xương khô, nó “sưu” một tiếng liền chui tọt vào trong lòng Thần Nam, chỉ còn để lộ cái đầu hổ dáo dác nhìn ra ngoài.
” Sắc hổ ngươi mau chui ra cho ta”. Nhưng lúc này Thần Nam không thể nào lôi được nó ra cả, hổ trảo của Tiểu Ngọc sớm đã bám chặt lấy y phục của hắn, thà chết cũng không ra.
” A, a tiểu miêu trăm năm trước không phải ngươi đã từng tới đây, không lẽ nhớ tới lão nhân gia ta, giờ quay lại thăm sao?”
Nghe những lời đó Tiểu Ngọc lại lộ ra thần sắc ngây ngốc, từ trong thân Thần Nam “Sưu” một tiếng lao ra ngoài, giẫm vào má bò cả lên đầu Thần Nam, sử trảo nắm lấy tóc hắn ta dáo dác tìm kiếm nhìn tứ phía.
” Ta XXXX, sắc hổ ngươi dám trèo cả lên đầu lên mặt ta, tức chết ta được.” Thần Nam vội nắm lấy nó xuống, quẳng ngay vào chân một bộ xương khô.
” Hống”
Hổ vương Tiểu Ngọc kêu lên một tiếng sợ hãi, rồi nhanh chóng chạy ngay lại bên chân Thần Nam, một chân tiểu hổ khẩn trương cào lấy chân hắn.
” Haha, tiểu miêu ngươi vẫn nhút nhát như trăm năm trước vậy, ta sẽ không ăn thịt ngươi đâu, ngươi sợ cái gì chứ?” Giọng nói già nua vang lên khắp đại điện, thật sự không biết từ nơi đâu phát ra.
Ngay khi Thần Nam tiến tới khoảng mười bước chân, một xác chết khô chợt quay đầu đối diện với hắn phơi hai hàm răng cười, hàm răng trắng toát phát ra một luồng quang mang yêu dị.
” Hống” Tiểu Ngọc hống lên một tiếng lớn, nhanh chóng nhảy lùi về sau mười trượng, toàn thân lông mao dựng đứng, kinh khủng nhìn bộ xương khô trước mắt.
” A” Thần Nam kinh hòang kêu lên một tiếng, lùi lại liền bảy, tám bước, hắn cảm giác một cỗ hàn khí dâng trào trong lòng, từ đầu đến chân như phủ một lớp băng lạnh.
* kiền thi: xác ướp