Nói rồi mọi người tản ra tìm chổ ngã lưng, còn chưa biết sáng sớm mai có chuyện gì chào đón, trước mắt bình yên giây phút nào thì tranh thủ nghỉ ngơi dưỡng sức lúc ấy.
Khi tất cả đã tản ra, Khang Bất Dịch mới buông Du Uyên Nhi ra, trầm lặng quan sát gương mặt lấp lánh bởi nước mắt do ánh đèn nến chiếu vào, nhẹ nhàng lên tiếng: “Đi ngủ”
Chọn một chổ bằng phẳng trên sàn, Khang Bất Dịch cởi áo khoác lót bên dưới cho Du Uyên Nhi nằm lên, còn anh nằm trực tiếp trên sàn bên cạnh. Dường như qua sự việc vừa nãy khiến Du Uyên Nhi vẫn chưa bình tĩnh lại được, cô nghiêng người về phía Khang Bất Dịch mở to mắt nhìn anh.
Khoảng cách giữa cả hai tầm nửa sải tay, Khang Bất Dịch vừa xoay đầu đã bắt gặp gương mặt như canh trộm của Du Uyên Nhi khiến anh không nhịn được bật cười, cất tiếng hỏi: “Làm gì vậy?”
“Mình… hơi sợ” Du Uyên Nhi thành thật đáp.
Khang Bất Dịch nở nụ cười lực bất tòng tâm, bỗng đưa tay qua nắm tay Du Uyên Nhi, cả hai tuy nằm cách nhau một khoảng nhưng cảm giác dường như đang ở cùng một chổ, một cái nắm tay cũng có thể xoa dịu cảm xúc bất an trong lòng đối phương.
Tiếng chim hót đánh thức mọi người dậy, bên ngoài trời đang dần sáng vẫn còn rất nhiều sương mù chưa tan. Trước khi trời sáng hẳn phải nhanh chóng tìm ra kho báu chạm vạch đích, đã bắt đầu cuộc đua cá nhân nên ai cũng phải tự mình bảo vệ chính mình.
Ra khỏi biệt thự cũ một đoạn, Điền Văn đến gần Du Uyên Nhi thì thầm nhỏ muốn đi vệ sinh, dù sao cả hai quen biết nhau, nếu đi một mình trong rừng cũng rất sợ. Du Uyên Nhi hiểu ý liền gợi ý cho Khang Bất Dịch rằng cô hơi khó chịu, anh cũng dừng lại chờ.
Điền Văn dẫn đường đi trước, ngang qua một bờ vực cạn liền ngừng bước cúi xuống buộc dây giày, nói với Du Uyên Nhi: “Cậu đi trước đi, phía trước có bụi rậm lớn”
Du Uyên Nhi gật đầu bước đi, vừa được vài bước bỗng bị đẩy mạnh từ một bên phía sau trượt chân xuống bờ miệng vực, cùng lúc ấy một cánh tay ôm cô lại kéo vào trong. Trong lúc Du Uyên Nhi hoảng hồn bên tai vang lên tiếng thét của Điền Văn, cô xoay đầu nhìn xuống vực, cô gái đó đã bị ngã nằm bên dưới, bờ vực này cũng không quá sâu nên việc đi lên đi xuống cũng không quá khó khăn.
Tay chân Du Uyên Nhi bủn rủn, cô nhìn qua người ôm mình mới phát hiện gương mặt Khang Bất Dịch trở nên lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén chứa đầy sự phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Điền Văn bên dưới. Cô ngây ngốc nhìn anh, liệu cô có thể tin rằng lý do Điền Văn bị ngã xuống vực không liên quan đến anh?
“Cậu làm sao?”
Khang Bất Dịch hướng tầm mắt xuống đối mắt với Du Uyên Nhi, bình thản thừa nhận: “Thì sao?”
“Bất Dịch…”
“Đừng nói!” Khang Bất Dịch thản nhiên ngắt ngang lời Du Uyên Nhi, đối mặt với dáng vẻ tức giận của cô, anh không hề có bất kỳ lo lắng nào, chậm rãi tiếp lời: “Tôi đương nhiên sẽ giữ lời hứa với cậu, nhưng kẻ dám động đến bạn gái của tôi thì đừng hòng tôi bỏ qua”
“Cậu!”
Du Uyên Nhi chưa kịp nói Khang Bất Dịch đã bỏ đi, Lý Vũ Hàn đứng gần đó nhướng mày ủng hộ hành động của Khang Bất Dịch, nếu khi nãy Khang Bất Dịch không nhận ra Điền Văn có vấn đề và đi theo thì người nằm dưới vực lúc này là Du Uyên Nhi.
Lý Vũ Hàn đến trước mặt Du Uyên Nhi, anh nhếch môi cười nhắc nhở: “Uyên Nhi, làm người không cần lúc nào cũng làm người tốt, đến một ngày cậu nhìn thấy kẻ khác muốn đẩy Bất Dịch xuống vực, hy vọng cậu sẽ không vì sự tốt bụng của mình đứng nhìn cho kẻ xấu lộng hành”
Nói rồi Lý Vũ Hàn cũng bỏ đi, không biết từ đâu hai chỉ huy xuất hiện cứu Điền Văn lên. Đến khi trực tiếp đối mặt, Du Uyên Nhi vẫn không dám tin, giọng nói có chút run rẩy hỏi: “Điền Văn… cậu thực sự muốn đẩy mình?”
Điền Văn cúi đầu không đáp, được một chỉ huy bế đưa về khu huấn luyện.
Đáng lẽ cuộc truy tìm kho báu này vẫn còn tiếp tục nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống nguy hiểm, cuối cùng ban chỉ huy phải ra quyết định dừng khẩn cấp tránh vấn đề tương tự xảy ra.