Hắn ta cõng theo Tô Tô chạy băng qua đồng ruộng vàng ươm nàng mới phát hiện thì ra bây giờ đã là tháng mười, là mùa thu.
Như Thiếu Sư đã nói trước, bọn họ không đi được bao xa thì Tiên Quân tóc đen áo trắng, tay cầm theo Tiên Khí đã ở sẵn phía trước chờ bọn họ.
Thiếu Sư thả Tô Tô xuống.
Tô Tô nhìn người nam tử trước mặt, nàng nghĩ Minh Dạ sẽ rất giận dữ bởi rốt cuộc trong tam giới ai mà không biết việc chân quân Minh Dạ đặt nặng quy tắc, hơn nữa đạo tâm của hắn cũng rất rắn chắn, không chấp nhận được yêu nghiệt. Nàng đã chuẩn bị trước tâm lí rằng hôm nay sẽ chết ở nơi này rồi.
Rõ ràng là Tô Tô biết Thiếu Sư không mang mình đi được bao xa nhưng nàng vẫn bò lên lưng hắn ta.
Nàng nghĩ, có lẽ đây là lần nàng ích kỉ nhất.
Nàng đã thầm nghĩ rằng dù sao có thể chết ở nơi nhân gian mỹ lệ cũng tốt hơn chết ở nơi địa lao âm u. Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đối mặt với lửa giận của Minh Dạ, thế nhưng vị Tiên Quân lạnh lùng trước mặt lại xem như Thiếu Sư không tồn tại mà chỉ cố gắng nở một nụ cười và vươn tay với nàng: “Lại đây.”
Minh Dạ nói: “Tang Tửu, ta biết là hắn ta uy hiếp ngươi. Ngươi theo ta về đi, ta sẽ không làm khó hắn ta.”
Trăm năm qua, Tô Tô chưa từng được nhìn thấy Minh Dạ cười bao giờ.
Hầu hết là hắn luôn làm mặt lạnh nhạt trách mắng nàng không biết phép tắc.
Nếu là trước đây thì dù là nằm mơ nàng cũng mơ được nhìn thấy viễn cảnh này, viễn cảnh tiên quân bạch y vươn tay về phía nàng, muốn mang nàng cùng về Thượng Thanh.
Nhưng mà hôm nay đây, Tô Tô chỉ dùng đôi mắt màu đỏ đồng nhìn hắn và nói: “Tiên Quân Minh Dạ, không phải theo quy tắc mà ngươi đã định ra thì ta chính là một con yêu tinh hay sao? Đã là yêu tinh thì không thể đến Thượng Thanh.”
Minh Dạ bình tĩnh nói: “Ngươi không phải. Dù mắt ngươi biến thành yêu đồng* nhưng không có nghĩa ngươi đã biến thành yêu, trong trường hợp bị người khác khống chế thì yêu đồng cũng sẽ xuất hiện. Ngươi đã không muốn đi Thượng Thanh vậy chúng ta sẽ không đi Thượng Thanh.”
*Yêu đồng: Mắt của yêu tinh
Tô Tô nói: “Ta đã giết người, giết cả Thiên Hoan lẫn mấy tên tiên tử không biết tên.”
Minh Dạ vẫn bình tĩnh như cũ, hắn nói một cách chắc chắn: “Bọn họ sẽ không chết.”
Chỉ cần hồn phách chưa tan thì hắn vẫn có thể cứu bọn họ sống lại và nàng cũng sẽ không có nghiệp chướng, nàng vẫn có thể trở lại tộc trai làm tiểu công chúa, tiếp tục tu tiên, chỉ cần nàng trở về với hắn mà thôi.
Tô Tô nỉ non nói: “Ngươi điên thật rồi. Minh Dạ.”
Hắn vẫn cố chấp nhìn nàng.
Tô Tô tự đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, Minh Dạ sửng sốt, nhưng nét vui mừng mới xuất hiện nơi đáy mắt thì nàng lại nhẹ giọng nói tiếp: “Nếu ta trở về với ngươi, ngươi có thể giết Thiên Hoan không?”
Tô Tô cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy mình bỗng chốt cứng đờ.
Nàng vẫn chậm rãi nói: “Giết ả ta, nghiền nát hồn phách của ả, làm ả vĩnh viễn không thể siêu sinh. Cả mấy tên tiên tử kia nữa, ta nghe nói dùng thân thể đã hóa hóa thành bột mịn của tiên tử rải xuống sông có thể làm nước sông trong suốt trăm năm. Minh Dạ à, ngươi có thể giết được mấy tên?”
Nhìn sắc mặt đang chậm rãi trở nên trắng bệch của hắn, nàng chỉ muốn rút tay về.
Thế nhưng Minh Dạ vẫn không chịu buông tay, hơn nữa còn bỗng nhiên nắm chặt tay lại. Ngay lập tức đã có một tia lãnh quang đánh thẳng vào tay hắn, nhưng hắn không những chỉ rên một tiếng mà còn siết chặt tay hơn cả lúc ban đầu.
Thiếu Sư từ một con cự lang hóa thành hình người lo lắng nhìn Tô Tô.
Tô Tô nói với Minh Dạ: “Thả ta đi đi, Minh Dạ. Một trăm năm qua cứ xem như là ta nợ ngươi và Thiên Hoan đi. Một con trai yêu như ta không nên mơ tưởng đến chủ nhân của tiên cảnh. Là trai tộc chúng ta hiệp ân báo đáp* còn ngu xuẩn đi trèo cao, rõ rành rành là không thể với nổi đến các ngươi mà vẫn cố chạy theo đeo bám. Ngươi thấy đó, giờ ta biết sai rồi, ta sẽ không bao giờ xuất hiện làm chướng mắt ngươi nữa.”
*Hiệp ân báo đáp: Giúp người nhưng bắt họ phải trả lại cho mình một thứ tương xứng.
Nỗi đau trong lòng Minh Dạ nổi lên khó bề đè nén. Hắn rất muốn nói rằng không phải như thế, là chính hắn đã bỏ lỡ nàng suốt trăm năm.
Tô Tô lại nói tiếp: “Lúc đầu là ta đã sai, ta không nên gặp ngươi, không nên mơ tưởng những thứ vốn không thuộc về mình. Bây giờ nước Mạc Hà dâng cao, tộc trai cũng đã diệt sạch, coi như là Tiên Quân giơ cao đánh khẽ, cũng niệm tình năm đó Tang Tửu của tộc trai tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện mà hãy chọn hoặc là tha cho ta hoặc là hãy giết ta đi.”
Sắc mặt Minh Dạ trở nên trắng bệch.
Tô Tô nhìn sang Thiếu Sư: “Chúng ta đi thôi.”
Thiếu Sư gật đầu. Chưa đợi bọn họ đi được bao xa thì Tô Tô lại nghe được tiếng nói khàn khàn vọng đến từ phía sau: “Vậy là ngươi hối hận vì đã yêu ta sao?”
Hắn hỏi một cách thật gian nan, cứ như nếu trả lời của nàng là đúng thì lòng hắn còn đau đớn hơn cả bị một con dao khứa vào trong.
Tô Tô không quay đầu lại mà chỉ nhẹ giọng nói: “Minh Dạ, có yêu ai mà đau đớn hơn yêu ngươi nữa không?”
Trân châu và nước mắt của nàng, tình yêu và sự ngây thơ của nàng, tất cả đều lụi tàn dần trong một trăm năm này. Nhưng sự lùi tàn này mang đến một cái giá phải trả quá lớn, chúng lớn đến nỗi mà nàng chỉ còn lại sự bi ai.
Tô Tô không quay đầu lại nên không thể nhìn thấy vẻ thất tha thất thểu khi đuổi theo của Minh Dạ, người vẫn cố níu giữ nàng lại. Hắn không bắt được tam xoa kích, cũng không chạm được vào vạt áo của nàng.
Vị Tiên Quân đến tà ma cũng không sợ nay lại sợ hãi nếu nàng quay đầu và cũng càng sợ hãi hơn nếu nàng không quay đầu.
Hắn không muốn thả nàng rời đi và cũng không có cách giết nàng.
Hắn chạy theo thật lâu, thật lâu, trơ mắt nhìn lang yêu dẫn nàng băng qua đồng ruộng mùa thu nơi nhân gian, băng qua thảm rõ rực rỡ của vùng núi đầy hoa, băng qua thác nước trong veo và dòng suối nhỏ.
Bọn họ càng đi càng xa, đến cuối cùng thì biến mất không thấy đâu nữa.
Lúc này hắn lại lẻ loi đứng yên tại chỗ, thứ ngăn bước chân của hắn không phải lang yêu cũng không phải câu nói “Có yêu ai mà đau đớn hơn yêu ngươi không” từ nàng.
Là nụ cười tươi khi được đặt vào giữa dòng suối của nàng đã thật sự làm hắn phải ngừng bước.
Hắn không còn dám bước lên, bởi đây là lần đầu tiên hắn hiểu ra, Tang Tửu đã hết yêu hắn rồi.
*
Minh Dạ không quay về Thượng Thanh mà về rừng trúc hoang vu kia. Không biết là ngày nào, tiểu Địa Tiên đã dọn về lại. Hắn ta nơm nớp lo sợ nhìn Minh Dạ: “Chân, Chân Quân.”
Minh Dạ gật đầu.
Trước kia hắn không nhìn thấy gì, bây giờ dù nhắm mắt lại cũng cảm thấy nơi nơi đều là thân quen.
Hắn ở lại trong giây lát, đợi đến khi không ở thêm được nữa thì hắn mới rời đi.
Tiểu Địa Tiên sắp xếp xong nấm và con bướm tinh, lẩm bẩm nói: “Đúng là người kỳ lạ.”
Với Minh Dạ mà nói thì một câu chuyện tình yêu không thể chiếm lấy hắn cả đời được. Bởi từ lúc có được linh thức là mỗi con yêu tinh đều có chung một mộng tưởng đó là thành thần.
Bọn họ thoát khỏi quy luật của trời đất vô tình, dần dần có thể biến cát thành vàng, kết thủy thành băng, trừ khi rơi vào tình thế không còn cách nào khác thì không ai sẽ chọn bỏ dỡ giữa chừng.
Cách mà Minh Dạ tu luyện cô đơn hơn bất kì ai.
Hắn là người mang công đức, cả Thiên Đạo cũng yêu mến hắn tha thiết.
Lúc này đây hắn đã sắp trở thành thần. Một mình hắn tự lập nên động phủ, sau đó tu luyện không biết ngày đêm.
Từ giao hóa rồng, chỉ còn cách một bước mà thôi.
Số vị thần còn sót lại trên đời này vô cùng ít ỏi, nếu hắn có thể thành thần, thì rất nhiều việc chưa làm nay có hy vọng để hoàn thành rồi.
Khoảng không bên trên nơi động phủ của Minh Dạ thường xuyên truyền ra tiếng long ngâm trong truyền thuyết.
Thiên Hạo từng đi đến nơi này gặp Minh Da, ông ta nói: “Thiên Hoan không có linh tủy, việc tu luyện đại đạo sau này sẽ vô cùng gian nan. Ta đồng ý với ngươi sẽ không phát lệnh tru sát tam giới, nhưng nếu ngươi thật sự thành thần thì hãy bảo vệ Thiên Hoan.”
Minh Dạ không tỏ rõ thái độ mà chỉ gật đầu nhận lấy lệnh tru sát tam giới từ Thiên Hạo.
Thiên Hạo nhìn thần văn lúc ẩn lúc hiện giữa vầng trán của hắn với vẻ cực hâm mộ, ông ta cũng không nhiều lời thêm nữa mà quay lưng rời đi.
Trong khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng Minh Dạ sắp thành thần thì chỉ có chính hắn mới biết thần văn giữa trán của mình đang ngày càng phai nhạt.
Giao vốn chỉ có hai vuốt, nhưng nguyên hình của hắn lại có ba vuốt.
Đạo của hắn đã bắt đầu rời khỏi hắn.
Buổi tối ngày hôm đó, lần đầu tiên hắn thử tìm kiếm tung tích của trai công chúa.
Hạc giấy mà hắn phái ra phẩy cánh bay về và nói: “Nàng và lang yêu đang ở đỉnh Không Hóa tìm đá Tân Sinh.”
Minh Dạ bình tĩnh gật đầu.
“Đá Tân Sinh” thường được chuẩn bị vì tiểu yêu sắp ra đời. Hắn im lặng một lúc lâu, thần văn giữa trán lại phai nhạt thêm một chút.
Minh Dạ đã quên mất mình đã sống bao nhiêu năm, cũng không có ai nói cho hắn biết vì sao thân thể của hắn lại có những thay đổi như thế. Hắn lấy tân sinh thạch trong động phủ ra buộc vào trên người hạc giấy, nhưng ngay khi hạc giấy sắp bay đi thì hắn đã lạnh lùng bắt lấy nó.
Tại thời khắc đó, lần đầu tiên hắn nảy ý định muốn giết chết lang yêu.
Hạc giấy sợ hãi nhìn thần văn giữa trán của hắn đang dần biến thành màu đen. Hắn rũ mắt, giọng như tiếng ngọc sắp vỡ: “Xin lỗi.”
Thần văn lại biến về màu trắng thánh khiết một lần nữa.
Cuối cùng đá Tân Sinh vẫn không được hạc giấy mang đi.
Một ngày đầu xuân nọ, hắn chợt nhận ra rằng Tang Tửu đã bỏ hắn mà đi đến nay được ba năm rồi. Hạc giấy của hắn lại bay trở về, ríu rít nói: “Trai Công chúa sống tốt lắm.”
“Nàng không giống như tiên quân cứ mãi chờ đợi trong không vui.”
“Tiên Quân, Tiên Quân, ngươi không có cách để đón nàng về đâu.”
“Bọn họ đã tìm được rất nhiều đá Tân Sinh.”
Hắn giơ tay phá hủy hạc giấy, trong chớp mắt không khí đã yên tĩnh trở lại.
Nhưng lòng hắn lại không yên nổi.
Mấy năm nay Thiên Hoan đã từng đến đây hai lần, hắn vẫn không gặp ả ta.
Vụn giấy nát tan giữa không trung, lát sau có một mảnh vụng về mang đến miếng mật ngọt nho nhỏ cho hắn. Cũng không biết là nó trộm ở đâu, cả người sắp bị chích thành cái sàng.
Hắn nâng nó trong lòng bàn tay nhìn hồi lâu mới thả nó đi.
Hạc giấy càng bay càng xa, đến cuối cùng đi khỏi hắn.
Minh Dạ biết, còn tiếp diễn như thế là không được. Hắn có công đức trong người, theo lý nên sớm độ kiếp phi thăng, nhưng khi thấy trên không vẫn yên tĩnh đến lạ, không hề có lôi kiếp đánh xuống thì hắn đã hiểu ra kiếp số của hắn không phải là nó.
Hắn cũng biết, có lẽ là hắn sẽ mãi mãi chẳng thể phi thăng.
Hắn bước ra động phủ, trong lòng có hơi hận trai công chúa, hận đến nỗi muốn đi tìm nàng hỏi xem vì sao nói hết yêu là hết yêu ngay được.
Sinh mệnh của tiên quá dài lâu khiến cho sự xuất hiện của Tang Tửu với hắn mà nói chỉ ngắn như một đóa hoa quỳnh vậy.
Cũng chỉ là tình yêu của một tiểu cô nương mà thôi, hắn nghĩ thầm như thế. Ngắn ngủi và rẻ mạt đến chừng nào, vì một con lang yêu mà rời bỏ hắn đến một cái quay đầu cũng thẳng thèm.