– Lăng Hàn, ta coi ngươi là bạn, nhưng ngươi lại oan uổng ta như vậy, đây là ý gì? Ngươi nói ta hạ độc? Ta hạ độc làm sao? Nước, lá trà, người pha đều là Lăng gia các ngươi, ta có cơ hội sao?
– Lăng Hàn, ngươi dám nói xấu đệ tử của Thạch Lang Môn, tuyệt đối không thể tha thứ!
Lăng Trọng Khoan nhìn thấy cơ hội, lập tức nhảy ra lớn tiếng quát.
Con mắt của Mã Lãng hơi chuyển động, nói:
– Lăng chấp sự, ta hoài nghi hai cha con họ sát hại đệ tử Hàng Chiến của bổn môn, ngươi có nguyện giúp ta bắt bọn họ hay không?
Lăng Trọng Khoan nhất thời đại hỉ nói:
– Nguyện ý nghe Mã thiếu dặn dò, vì Thạch Lang Môn hiệu lực!
– Rất tốt, ngươi phụ trách kiềm chế Lăng Đông Hành, ta tới bắt tên tiểu tử kia!
Mã Lãng nói, một bên đưa mắt ra hiệu cho thanh niên mặc áo đen.
Thanh niên mặc áo đen kia khẽ gật đầu, sờ tay vào ngực, lấy ra một cái bình ngọc, đột nhiên vãi ra đất, phốc, một đạo khói đen tản mát ra, lấy tốc độ cực nhanh lan tràn cả phòng khách.
Độc khí?
Không cần ai nói, tất cả mọi người đều không tự chủ được nín thở, này chắc chắn sẽ không phải thứ tốt.
– Ha ha ha ha, không nghĩ tới ngươi còn rất cơ linh.
Mã Lãng lộ ra vẻ mặt dữ tợn.
– Không sai, là ta hạ độc ở trong giếng nước nhà các ngươi, không nghĩ tới ngươi cảnh giác như vậy. Cũng còn tốt, ta chuẩn bị chiêu thứ hai.
– Giới thiệu cho các ngươi một chút, vị này là bạn tốt của ta, nhân xưng Tiểu Độc Quân Dư Chinh.
– Đây là Phá Nguyên Tán, sau khi hít vào, nguyên lực của các ngươi sẽ trở nên trì trệ, cả người vô lực, thậm chí ngay cả khí lực đứng thẳng cũng không có.
Trong lòng Lăng Đông Hành tự nhiên giận dữ, nhưng lúc này ngay cả quát mắng cũng không thể, bởi vì vừa mở miệng sẽ hút vào Phá Nguyên Tán, vậy thì xong đời.
Càng ghê tởm chính là, Lăng Trọng Khoan lại còn công kích hắn liên tục, hiển nhiên là quyết tâm chặn hắn.
Lão gia hỏa này một lòng một dạ muốn làm Lăng gia Gia chủ, đã tẩu hỏa nhập ma, cho rằng diệt trừ hắn liền có thể lên làm gia chủ, nhưng lấy lòng dạ độc ác của Mã Lãng, Lăng gia còn có thể lưu lại người sống sao?
Lão hồ đồ!
Lăng Hàn lấy ra một cái bình thuốc, đổ một hạt đan dược nuốt vào, sau đó lấy một viên ném cho Lưu Vũ Đồng, lại lấy một viên, ném cho Lăng Đông Hành nói:
– Phụ thân, viên thuốc này có hiệu quả giải độc, chống đỡ dược lực của Phá Nguyên Tán dễ như trở bàn tay.
Lưu Vũ Đồng lập tức ăn vào, Lăng Đông Hành đánh văng Lăng Trọng Khoan, bứt ra bay tới.
Mã Lãng cũng không có ngăn cản, dưới cái nhìn của hắn, đan dược của Lăng Hàn chắc chắn sẽ không có hiệu quả.
Bởi vì một chiếc chìa khóa mở một ổ khóa, mỗi một loại thuốc giải, đương nhiên chỉ có thể nhằm vào một loại độc dược. Muốn nói Lăng Hàn vừa vặn có loại nhằm vào Phá Nguyên Tán, bảo hắn làm sao tin tưởng?
Ha ha, vậy để bọn họ cho rằng có thể giải độc, đến thời điểm nhất định sẽ mở miệng hô hấp, chờ hít phải Phá Nguyên Tán, cũng chỉ có thể hối hận không kịp.
Lăng Đông Hành tiếp nhận đan dược, lập tức nuốt vào. Hắn đối với nhi tử, đương nhiên tin tưởng không nghi ngờ, sau khi ăn đan dược liền bắt đầu hô hấp, bằng không ngừng thở, hắn cũng chiến đấu không được bao lâu.
Thanh niên mặc áo đen lộ ra nụ cười khinh thường, hắn xem như là nửa cái Đan sư, nhưng suy nghĩ không có dùng ở trên luyện đan, mà là điều chế các loại độc vật, nghiên cứu dùng độc giết người như thế nào.
Phá Nguyên Tán này bất đồng với loại trên thị trường, bị hắn gia nhập rất nhiều độc vật, không chỉ hạn chế nguyên lực, tan rã thể lực, thậm chí còn có thể ăn mòn nội tạng, có độc tính đáng sợ.
Nếu không độc, hắn làm sao xứng với ba chữ Tiểu Độc Quân?
Trừ khi là hắn tự mình luyện chế thuốc giải, bằng không căn bản không hóa giải được.
Mã Lãng cũng không vội, dù sao Lăng Đông Hành cũng là Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, thực lực mạnh mẽ, hiện tại liều mạng với đối phương là không khôn ngoan, chỉ cần chờ một hồi, đối phương liền bất chiến tự ngã.
Cái gọi là chó cùng rứt giậu, hắn không muốn cùng đối phương liều cá chết lưới rách chút nào.
Nhưng Lăng Đông Hành lại chau mày, kế tiếp nên làm gì đây?
Mã Lãng có thể phát điên, nhưng Lăng gia dám liều sao? Đánh giết đệ tử của Thạch Lang Môn, hơn nữa còn là “khâm sai”, đây chính là tội danh rất lớn, sẽ làm Lăng gia diệt môn.
– Không cái gì phải suy nghĩ nhiều, chúng ta không phải thịt cá, mà mặc người xâu xé!
Lăng Hàn quyết đoán hơn nhiều, bởi vì hắn không có nhiều lo lắng như Lăng Đông Hành, càng biết mình có thể vận dụng bao nhiêu lá bài tẩy.
Trần Phong Liệt, Chư Hòa Tâm, còn có Hoàng Đô Lưu gia của Lưu Vũ Đồng.
Lăng Đông Hành cũng hạ quyết tâm, tính cách của hắn không phải do dự thiếu quyết đoán, lập tức bùng lên sát ý.
– Hả?
Mã Lãng cùng Dư Chinh đều lộ ra vẻ kỳ quái, sao bọn người Lăng Hàn vẫn không có biểu hiện ra dấu hiệu trúng độc? Thời gian cũng không còn nhiều lắm a.
Lẽ nào… đan dược vừa nãy bọn họ ăn thật có thể giải độc?
– A!
Đang lúc này, chỉ nghe Lăng Trọng Khoan hét thảm một tiếng, đột nhiên té lăn trên đất, tứ chi co giật, da mặt vặn vẹo, có vẻ thống khổ không thể tả. Ngoài hắn còn có Lăng Mộ Vân, nằm trên đất không ngừng co giật.
—————