“Hai chúng nó rất ngoan, đứa lớn thì vô tâm vô tư, con gái út lại đặc biệt ngoan, mỗi ngày đều dậy sớm đến trường học, cuối tuần lại tới thư viện đọc sách.”
“Ai ui nhưng cũng không biết thế nào được. Nó ra ngoài thì chị làm sao biết được nó có đi học hay không?”
“Ôn Ôn nhà chúng tôi không giống những người khác, con bé rất ngoan.”
“Cũng đúng, Ôn Ôn nhà chị ngoan thật, ước gì tôi cũng có một đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế.”
Hai người đi xa, thanh âm cũng nhỏ dần.
Thời Ôn vừa hổ thẹn vừa khó chịu tránh khỏi ôm ấp của Trần Trì.
Trần Trì biết trong lòng cô khẳng định không thoải mái.
Cậu giúp cô vuốt tóc, đặt cằm lên vai cô nói:
“Không có khả năng chia tay.”
Thời Ôn bĩu môi: “Em còn chưa có nói đấy nhé!”
Trần Trì: “Nghĩ cũng không được phép nghĩ tới.”
Thời Ôn phình phình má: “Người thích anh nhiều như vậy, anh không thay đổi là tốt rồi.”
Trần Trì: “Không có khả năng.”
Cậu trực tiếp trả lời, ngữ khí nhàn nhạt lại tự nhiên.
Giống như có người hỏi: “Mặt trời mọc từ phía nào?”
Cậu trả lời: “Phía đông.”
Ngữ khí tự nhiên giống như vậy.
Thời Ôn úp mặt vào vai cậu nhẹ nhàng cười.
Cô không thích hứa hẹn.
Bởi vì ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, không một ai biết cả.
Nhưng cô nghe thấy câu trả lời này của cậu, cô cảm thấy rất ấm áp lại vô cùng bình yên.
Cô nghĩ bản thân mình không bị cuộc hôn nhân thất bại của ba mẹ ruột ảnh hưởng nhiều.
Thời Ôn nghĩ gì đó, lại hỏi thêm: “Hôm nay có người nói với em là anh trao đổi phương thức liên lạc với mấy nữ sinh trong đội cổ động.”
Trần Trì đứng thẳng dậy, mắt đen loé lên:
“Em ghen à?”
Thời Ôn mất tự nhiên: “Không phải.”
Trần Trì buông cô ra, khinh khinh phiêu phiêu nói: “Có cho số điện thoại.”
Thời Ôn nháy mắt cứng lại.
Trần Trì không bỏ xót bất cứ biến hóa cảm xúc nào của cô, lại ôm lấy Thời Ôn nói:
“Em ghen đúng không?”
Thời Ôn: “Anh đúng là đồ xấu xa.”
Cô đẩy cậu ra muốn chạy đi, nhưng chưa quá hai bước đã bị cậu giữ lại, dưới chân cô không vững lảo đảo vài cái, lưng liền dán vào ngực Trần Trì.
Cậu trực tiếp ôm lấy cô, cằm để ở đỉnh đầu Thời Ôn.
Thời Ôn muốn né tránh nhưng dư quang lại nhìn thấy gì đó, có chút không thể tin được, máy móc xoay lại đầu, ngốc tại chỗ.
#
Những bạn chờ mong first kiss thì ráng đợi qua khúc ngược tâm Trần Trì đi nha huhu mình cũng khổ lắm chứ, edit chúng nó vờn nhau 40 mấy chương rồi mình cũng muốn chúng nó nhanh nhanh một tí:)) nhưng tác giả hông chịu:)