“Phía Đại Thương là do Đại vương tử cùng Quảng Ngân Trình dẫn binh.”
Không… không phải là anh ư?
“Vậy…” Ngọc Huyên cố giữ bình tĩnh, thế nhưng giọng nói đã bắt đầu run run. “Vậy… Nhị vương tử đâu?”
A Châu cụp mắt. Nàng ta hít vào một hơi rồi ngước lên nhìn Ngọc Huyên bằng ánh mắt nửa thương cảm, nửa đau lòng. Giây phút A Châu mở miệng chuẩn bị đáp lời, Ngọc Huyên dường như đã lờ mờ nhận ra đáp án.
“Theo tin tình báo chúng thần nhận được, Nhị vương tử… bị tống vào Hình ngục ngay trong đêm mồng một Tết. Vào sáng mồng năm, ngài ấy bị kết tội phản quốc. Ba trọng tội của ngài ấy là: tiết lộ bí quyết thuần mã của Đại Thương cho Hoàng tử, lại còn luôn luôn có ý định giúp Hoàng tử trốn thoát, cuối cùng là từ chối dẫn binh xuống phương nam để giao tranh với nước ta. Vào sáng mồng mười, ngài ấy đã bị đem ra hành hình.”
Ngọc Huyên cảm thấy hai tai lùng bùng, chân trụ không vững trên mặt đất. Y lảo đảo suýt ngã, may mà A Châu nhanh chóng lao đến đỡ. Một vị ngọt ngọt tanh tanh dâng tràn lên cuống họng khiến Ngọc Huyên bụm miệng ho sặc sụa, đến lúc nhìn lại thì ống tay áo đã nhuốm đầy máu tươi.
“Hoàng tử, ngài bình tĩnh!” A Châu cau mày, gần như là nghiến răng quát chứ không phải là sợ hãi. “Nội thương của ngài chưa khỏi hoàn toàn đâu.”
“Ngươi nói… ngươi nói Nhị vương tử bị đem ra hành hình?” Ngọc Huyên run rẩy thì thào trong cơn hoảng loạn đang ào ạt dâng lên như chính những ngọn sóng dữ của dòng Vạn Kiếp đã vùi dập mình đêm đó.
“Thần chưa nói hết. Đúng là ngài ấy đã bị đem ra hành hình, thế nhưng lại may mắn không chết.” A Châu nhìn Ngọc Huyên thở dài. “Hình phạt là bị ngựa giày đến tan xương nát thịt, tuy nhiên bầy ngựa đó cứ nhất quyết không chịu giẫm trúng Nhị vương tử. Sau cùng Hoàng đế Khung Vũ quyết định tha mạng cho ngài ấy, thế nhưng cắt bỏ hoàng tịch, đày làm thứ dân, suốt đời không được về Vương Đô, không được làm quan, không được nuôi binh, thuần ngựa cùng nhiều hình phạt hà khắc khác.”
A Châu nâng Ngọc Huyên đứng vững dậy, đoạn đưa tay cởi áo khoác của mình ra khoác cho y.
“Từ sau đêm đó ngài ấy cũng bặt tin. Một phần do chúng thần đã ra khỏi địa phận Đại Thương nên liên lạc khó khăn hơn, một phần tình báo của chúng ta cũng không nắm được tung tích Nhị vương tử.”
“Sau đó, không ai biết ngài ấy đã đi đâu nữa.”
Ngọc Huyên đi từng bước thật chậm về phòng, phía sau có A Châu khẽ vịn tay hờ bên hông để đỡ y. Suốt cả đoạn đường ngắn ngủi đó, Ngọc Huyên không nghe được gì, cũng không nhận biết được gì. Y chỉ biết, con đường này sao mà dài quá, đi mãi không đến nơi. Còn mặt đất, sao lại nóng rát như than hồng?
Mãi đến khi cửa phòng đã khép lại còn A Châu cũng nhẹ nhàng rời đi, lớp mặt nạ bình thản trên gương mặt trắng bệch của Ngọc Huyên nãy giờ mới dần dần vỡ nát. Y tựa người vào cánh cửa sau lưng rồi từ từ trượt xuống.
“Anh…”
Ngọc Huyên cảm thấy ngực thắt lại đau nhói. Y gục đầu xuống gối, nức nở không thành lời.
“Anh ơi…”
“Huhuhuhuhuhuhu…”
Nỗi đau xé toang mọi kìm nén, xé toang tâm can mà trào ra như thác lũ. Y không thở được, không thể thở được nữa. Những tiếng nấc nghẹn dồn dập xông lên bóp chặt lấy cổ họng, còn nước mắt thì tuôn ra như chuỗi ngọc đứt dây.
“Em đau quá… Đau quá…”
Thì ra anh đã chọn y. Từ đầu chí cuối, anh đều luôn luôn chọn y.
Mãi đến lúc này Ngọc Huyên mới hiểu, ánh mắt không đành lòng của anh nhìn y vào cái đêm đầu tiên bọn họ đến dải Chinh Sa, khi Ngọc Huyên lần đầu nói về hy vọng hòa bình. Khi anh thụp mình xuống dòng biển ấm ở vịnh Lam Thủy, ánh mắt anh khi đó vừa bi thương, vừa sợ hãi. Khi anh đuổi theo xe ngựa của Đại vương tử rồi cướp lấy y, ánh mắt anh khi đó vừa quyết tâm, vừa cố chấp, bất cần. Trong đêm mùa hè nọ tại Vân Trung Cổ Trấn, khi y hỏi anh chúng ta sẽ có hòa bình chứ, ánh mắt anh khi đó hoàn toàn vỡ vụn.
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaarrrrrrrrrrrrr!!!!!!!!!!!!!”
Ngọc Huyên chợt gào lên, đưa tay tự đấm vào ngực mình mấy cái. Sau đó, y ngã gục ra sàn, thân thể lẫn nội tâm đều sụp đổ.
Sao đến tận bây giờ y mới nhận ra tất cả những nỗi niềm anh không thể nói? Rõ ràng anh đã biết về cuộc chiến này ngay từ đầu. Và cũng rất rõ ràng, anh đã luôn luôn khổ sở.
Anh vùng vẫy giữ chặt lấy y, đồng thời đưa lưng ra gánh trọn những trọng trách mà quốc gia đặt lên mình. Anh giấu y mọi chuyện, để cho y và anh có vài năm vui vẻ bên nhau. Anh đi đánh trận cũng phải mang y theo. Anh thà chịu hai mươi mốt gậy sắt đánh vào lưng cũng không để lỡ mấy tháng tươi đẹp cuối cùng của bọn họ.
“Anh…”
Vào những giờ phút anh đau khổ nhất, cô đơn nhất, Ngọc Huyên đều không có mặt. Trận khóc dữ dội tại rừng mận mùa hè năm ngoái khi Ngọc Huyên nhìn thấy tấm lưng trần chằng chịt sẹo của anh dường như chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Y không dám nghĩ đến lúc anh bị giam trong ngục, lúc anh bị đưa ra pháp trường hành hình… Những lúc đó anh nghĩ gì?
Bây giờ anh là một người không còn gia đình, không còn đồng đội, không còn lý tưởng.
Anh… đang ở đâu? Anh sẽ đi về đâu?
Ngọc Huyên nằm co quắp trên sàn, ruột gan đau đớn như đã bị ai đó chém rời thành từng đoạn.
“Anh… Huhuhuhuhuhuhuhuhu!”
Ngọc Huyên nức nở gọi tên Khung Dực hàng trăm lần, cứ như thể vừa dứt lời thì anh sẽ hiện ra, sẽ ôm y vào lòng như ngày xưa và dỗ dành, bảo y đừng khóc.
Tương lai xán lạn khi anh trở thành trụ cột quốc gia, người quyền lực thứ hai của Đại Thương chỉ đứng sau Tân đế, người dẫn quân vượt biển cho thỏa chí kiêu hùng… Tương lai đó đã tan thành tro bụi.
Ngọc Huyên nhắm mắt lại, hai tay hai chân lạnh ngắt.
Y cuối cùng cũng hiểu, từ lâu anh đã bỏ giang sơn rồi.
Song, điều làm Ngọc Huyên hoàn toàn sụp đổ và chìm trong tuyệt vọng ngay lúc này lại chính là một sự thật khác, sự thật mà từ lâu y đã biết rõ, đã nhận ra, thế nhưng lại chưa từng có dũng khí đối mặt với nó.
Y không làm được.
Y không thể vì anh mà bỏ giang sơn.
Chiều hôm ấy, Nguyễn Huỳnh đến trước cửa phòng Ngọc Huyên toan cất tiếng mời Hoàng tử lên đường thì cửa phòng đã mở ra. Ngọc Huyên vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh, dù đôi mắt sưng mọng đã nói lên tất cả. Nguyễn Huỳnh cũng biết việc gì xảy ra, thế nên từ đầu chí cuối luôn biết ý mà cúi mặt, tránh nhìn thẳng vào gương mặt của Ngọc Huyên.
Ngọc Huyên đi ra đại viện, nơi A Châu và một tốp binh sĩ Kinh Lạc khác đang chờ. Tất cả đã nai nịt gọn gàng, xe ngựa ngoài sân cũng chuẩn bị xong. Xa xa, Ngọc Huyên còn thấy Tiểu Bạch đang nhẩn nhơ gặm thử món cỏ non phương nam thơm ngọt.
Trông thấy Ngọc Huyên, ai ai cũng quỳ xuống rồi gối hai tay chồng lên nhau, sau đó dập trán hành lễ với Hoàng tử của họ.
“A Châu, chúng ta lên đường thôi.” Ngọc Huyên khoát tay cho họ bình thân rồi nói.
A Châu ngẩng lên nhìn thẳng vào Ngọc Huyên, chưa vội đáp lời.
“Hôm nay đã là ngày mấy?” Ngọc Huyên chợt khẽ hỏi.
“Thưa Hoàng tử, hôm nay đã là ngày hai mươi mốt.”
Ngọc Huyên im lặng vài giây rồi bước ra ngoài sân:
“Lập tức lên đường. Ta phải mau chóng gặp lại chị Miên. Ta có việc quan trọng phải nói với chị ấy.”
“Tuân lệnh Hoàng tử.”
“Khoan đã.” Ngọc Huyên chợt khựng lại. “Các ngươi đưa ta vượt qua biên giới, vượt qua quân đồn trú Mạc Bắc của Quảng Ngân Trình thế nào vậy? Chẳng phải hai nước giao tranh, hắn sẽ càng canh gác cẩn mật sao?”
A Châu nghe xong, gương mặt thoáng qua một chút đắn đo. Nàng ta nghĩ nhanh rồi dập đầu, đoạn tâu rõ từng chữ một:
“Việc đó… thần nghĩ Hoàng tử nên hỏi Đại công chúa.”
Ngọc Huyên nghe vậy cũng đoán ra có lẽ đây là một tuyến đường cực kỳ bí mật mà nhóm Bạch Liên Ảnh Vệ và quân mật thám của Kinh Lạc tìm ra, thế nên cũng không làm khó A Châu mà gặng hỏi thêm. Chắc chắn A Châu và Nguyễn Huỳnh cũng biết quan hệ của y và anh rồi, bởi vậy họ không dám tùy tiện tiết lộ việc quân cơ gì.
Ngọc Huyên bước ra ngoài sân, Tiểu Bạch vừa trông thấy bóng dáng y đã lập tức phi nước đại chạy tới, bụi tung mù trời.
Ngọc Huyên chộp lấy dây cương rồi áp mặt vào chiếc trán ram ráp lông của nó, mắt mũi lại cay cay, trái tim thì se thắt lại.
“Tiểu Bạch… Tiểu Bạch…” Ngọc Huyên vuốt ve con chiến mã của mình, con chiến mã mà đích thân anh đã tặng y rồi dạy y thuần hóa.
“Ngươi nói xem… Giờ này anh đang ở đâu, làm gì?”
Đất trời bao la rộng lớn, làm sao ta tìm được anh đây?
“Hộc… Hộc… Hộc…”
Khung Dực hoa mắt rồi khuỵu xuống nền đất khô cứng của Đại Mạc, trước mắt hắn vẫn là mênh mông cỏ cháy.
Hôm nay đã là ngày thứ mười hai. Hắn đã ăn hết thịt trữ và số lương khô đem theo từ lâu. Giờ đây mỗi ngày hắn đều phải sống nhờ vào những con thú săn được, hoặc là củ dại quả dại tìm thấy dọc đường. May là nước thì không thiếu, do trên Đại Mạc vốn có nhiều hồ nước nhỏ nằm rải rác khắp nơi.
Đúng lý ra nếu cứ đi như thế này thì chỉ chừng bốn, năm ngày nữa hắn sẽ tới Mạc Bắc. Thế nhưng Khung Dực biết rõ, hắn không ổn.
Khí hậu nơi đây ban ngày hanh khô, ban đêm lại hạ nhiệt độ xuống rất thấp, chưa kể bây giờ đang là cuối mùa đông. Hắn không có lều tránh sương tránh gió, lại ăn uống thất thường, hơn nữa thú săn mồi và rắn rết luôn rình rập. Cứ như vậy, cơ thể hắn sớm muộn gì cũng không chịu nổi.
Hai hôm trước hắn suýt nữa bị giết bởi một con báo đốm. Nó bất thình lình xông ra từ một bụi cỏ cao, sau đó nhe nanh gườm gườm đánh giá rồi lập tức lao thẳng vào. May mà Khung Dực phản ứng nhanh nhạy, cung tên lúc nào cũng lăm lăm trên tay nên mới thoát được. Sau ba mũi tên bắn ra, con báo trúng hai mũi vào lưng, thế nhưng chính Khung Dực cũng bị móng vuốt nó cào vào cánh tay.
Chỗ vết thương chỉ được sát trùng và băng bó sơ qua, lúc này đang đau nhức, chưa kể còn hành sốt.
Khung Dực run run tay mở túi da đựng nước, sau đó hớp một ngụm to.
Hắn mệt quá, hôm nay không đi săn nổi nữa rồi.
Khung Dực gom hết sức lực, cố gắng lết đến bên dưới một gốc cây cao. Hắn dựa vào thân cây để xoa dịu cơn choáng váng, đồng thời để hai chân bớt mỏi. Cánh tay phải vẫn đang nhức buốt, xem ra thuốc trị thương hắn có không thể chữa trị hoàn toàn.
Khung Dực mệt mỏi hé mắt, phóng tầm nhìn về phía trước.
Trước mắt vẫn là màu vàng cháy chói lóa đến mức khiến Khung Dực nảy sinh ảo giác rằng mình đã hóa mù lòa.
Giờ này chắc chắn hai nước đã bắt đầu khai chiến. Theo ước hẹn, ngày mười lăm phải giao trả Ngọc Huyên. Khi phía Đại Thương thất hứa, Kinh Lạc nhất định sẽ phát động chiến tranh. Khung Dực đoán đại ca hắn sẽ đích thân ra trận lần này, cùng với cánh quân chính của Quảng Ngân Trình và đội quân trợ lực từ phía Nhạn Quân.
Giờ này đại ca chắc hẳn đã đến Mạc Bắc và đang ngồi trong lều Thống soái.
Trận chiến này là trận chiến đầu tiên đại ca đích thân dẫn quân đi. Huynh ấy chắc chắn sẽ trở thành Tân đế, cuộc chiến này chỉ được thắng chứ không được thua. Hơn nữa, nam tiến là lý tưởng của đại ca. Bình định Kinh Lạc là cách duy nhất để xây dựng một thời kỳ mới của Đại Thương, khiến cho triều đại này dưới sự cai trị của huynh ấy mà vững mạnh.
Khung Dực ngả đầu ra sau dựa vào thân cây.
Suy cho cùng, đại ca cũng muốn thịnh thế thái bình. Chỉ có điều, con đường huynh ấy chọn lại bắt đầu bằng chiến tranh, hòa bình của huynh ấy sẽ xây bằng máu và nước mắt.
Mấy ngày vừa rồi, huynh đệ họ nhất định đã cùng ở trên Đại Mạc vào cùng một thời điểm, chỉ có điều không chạm trán nhau. Khung Tuấn sẽ cưỡi ngựa hoặc ngồi xe, dẫn binh đi theo đường chính, trong khi Khung Dực đi bộ lần theo tuyến đường của dân buôn lậu mà Kỷ Phong đã điều tra được rồi tỉ mỉ nói cho hắn nghe. Tuyến đường này đi vào những vùng cỏ cao rậm rạp, đi men theo chân núi đá, cách rất xa trục đường cái dẫn về phương nam.
Phương nam…
Phương nam…
Nơi đó có em hay không?
Khung Dực chợt bật ra một tiếng cười chua chát. Tiếng cười càng lúc càng to, lúc sau chính hắn cũng không nhận ra là mình đang cười hay đang khóc.
Hắn cố chấp đi tìm em như vậy, rốt cuộc điều hắn chờ đợi là gì? Hắn mong ước nhìn thấy em còn sống, hay…
Hay điều hắn thật sự cần chính là tìm thấy lý do giúp mình tồn tại?
Người hắn mong còn sống, sau cùng là em hay là chính bản thân mình?
Rắc.
Có tiếng cành khô bị giẫm nát chợt vang lên phía sau.
Khung Dực giật mình, lập tức quay ngoắt lại.
Kẻ tới là một con sói già.
Nó chậm rãi di chuyển từng bước một, đôi mắt lừ lừ ghim chặt vào Khung Dực, cả người hơi khom xuống bày ra tư thế săn mồi. Khung Dực cũng nhanh chóng lấy lại tập trung, tay từ từ đưa ra sau lưng rút mũi tên ra rồi nhẹ nhàng lắp vào dây cung.
Sói trên Đại Mạc ư, chuyện thường gặp.
Thế nhưng con sói này lại là sói lửa.
Khung Dực nhíu mày nhìn bộ lông đỏ rực của nó giờ đã hơi bạc màu. Mãi cho đến khi ánh mắt hắn chạm vào vết sẹo dài trước ngực của nó, hắn mới giật nảy mình.
Con sói cái này…
Khung Dực cười khẩy một cái, từ từ rút thanh trường kiếm đầy máu ra gác lên vai. Hắn nhìn thẳng vào con sói cái lúc này cũng đang nhe nanh gầm gừ, căm thù nhìn hắn. Khung Dực lấy tay chỉ thẳng vào mặt nó, xong lại chĩa ngón cái vào ngực mình hai lần.
Nhớ kỹ. Là ta giết nó.
“Thì ra là ngươi.”
Khung Dực từ từ đứng thẳng dậy, cố gắng trụ vững để không lảo đảo.
“Ngươi đã tìm ta sáu năm rồi sao?”
Con sói cái không có phản ứng gì khác, từ đầu chí cuối nó chỉ nhe nanh gầm gừ, hướng ánh mắt căm thù về Khung Dực.
“Ta và ngươi cũng có duyên phận sâu quá nhỉ.” Khung Dực bình tĩnh nhìn nó rồi nói. “Sáu năm trước, các ngươi muốn hại người ta cần bảo vệ. Sáu năm sau, ta phải đi tìm y, ngươi lại tới đây ngăn cản việc đó.”
“Grừuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu…” Con sói cái bắt đầu mất kiên nhẫn. Nó khom mình hạ thấp đầu, sau đó tiến lại gần hơn từ sườn phải.
Bên phải là bên Khung Dực bị thương.
Khung Dực lập tức xoay mình thủ thế, che đi chỗ bất lợi của mình. Chỉ chờ có thế, con sói phóng vụt đến, nhắm ngay cánh tay trái lành lặn của Khung Dực mà táp xuống.
Khung Dực biết mình mắc mưu, thế là chỉ còn cách thuận theo đà xoay mà đưa lưng ra đỡ. Sau lưng và trước ngực hắn dù gì vẫn có một tấm giáp hộ thân.
Phậpppppppppppp!
Răng nhọn cắm ngập bả vai Khung Dực.
“Mẹ kiếp!” Khung Dực không khỏi rủa thầm. Đồng vợ đồng chồng quá nhỉ??? Trước đây con sói đầu đàn kia cũng cắn vào vai hắn.
Ở khoảng cách gần, cung tên không thể phát huy tác dụng. Khung Dực cắn răng nén đau vứt cung tên đi, sau đó lấy hết sức bình sinh nắm lấy phần da lông trên lưng con sói cái để quật nó xuống.
Thế nhưng lần này con sói cái không phạm sai lầm như con sói đầu đàn năm xưa đã từng mắc phải.
Sáu năm trước, cú quật cực mạnh của Khung Dực đã khiến con sói đầu đàn gãy xương, dẫn đến việc nó không kịp tránh lưỡi gươm oan nghiệt kia rồi cứ thế bị đâm xuyên tim mà chết. Thế nên bây giờ con sói cái cũng đang dùng hết sức bấu chặt lấy Khung Dực, có chết cũng không nhả. Hàm răng sắc nhọn của nó, móng vuốt bén ngót của nó đều đang cắm ngập da thịt hắn. Máu tươi chảy ra ròng ròng, chẳng mấy chốc đã lan ra đỏ thẫm.
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaarrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr!!!”
Khung Dực thét lên trong đau đớn. Hắn càng cố sức vùng vẫy, máu càng chảy nhiều, cơ thể càng rã rời, suy kiệt.
Sau vài lần phản kháng bất thành, Khung Dực bắt đầu cảm thấy sức lực rời bỏ hắn mà đi. Hai mắt hoa lên, đầu óc quay cuồng. Cái nắng, cái khô hanh của Đại Mạc càng rút cạn đi chút ý chí sau cùng của hắn.
“Grừuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu!”
Con sói cái biết nó đang thắng thế, vậy là càng nghiến chặt răng. Chỉ một chút nữa thôi, người này sẽ chảy máu mà chết.
Khung Dực lảo đảo khuỵu gối xuống, hai tay bấu chặt đám cỏ vàng nhoe nhoét máu. Hơi thở hắn càng lúc càng nặng nhọc, mồ hôi chảy ròng ròng.
Mệt mỏi quá.
Thật đau, thật khổ.
Khung Dực nặng nề nhắm mắt. Hay là… hắn cứ một mạng đền một mạng cho con sói này đi? Sáu năm trước sau khi giết bạn đời của nó, hắn đã ngông nghênh thách thức nó trả thù kia mà.
Đáng đời hắn lắm.
Khung Dực nhìn xuống hai bàn tay, chỉ thấy màu đỏ của máu trộn với màu cỏ vàng Đại Mạc tạo thành thứ sắc màu cực kỳ gai mắt.
“Anh Khung Dực! Anh Khung Dực chảy máu rồi!”
Ký ức bỗng ồ ạt tràn về như thác lũ.
Khi ấy em đã lo lắng chạy ngay đến bên hắn, sao hắn lại vô tâm không nhận ra kia chứ? Rõ ràng từ lúc đó em đã quan tâm hắn như vậy rồi.
Em đã thích hắn từ khi ấy, có phải không?
Ngọc Huyên.
Ngọc Huyên.
Ngọc Huyên.
Trong khoảnh khắc đó, Khung Dực nhanh như cắt đưa một tay lên giữ chặt lấy con sói trên lưng, tay còn lại thì luồn vào bên hông giật phắt con dao găm ra rồi vòng ngược tay ra sau, nhắm thẳng vào sườn nó mà đâm xuống.
Con sói cái này vậy mà kịp thời trông thấy. Chỉ trong nháy mắt, nó nhả hàm răng ra rồi đạp chân vào lưng Khung Dực tạo đà nhảy tránh. Đường lia của con dao găm chỉ sượt qua da nó, chẳng thể nào gây ra vết thương chí mạng gì.
Nhưng đó là tất cả những gì Khung Dực cần.
Khi con sói cái nhảy ra xa, Khung Dực cũng lộn người theo hướng ngược lại, tạo nên một khoảng cách an toàn.
Một người một sói lần nữa đối mặt với nhau, chuẩn bị xáp vào cận chiến lần hai.
Hộc hộc hộc hộc hộc.
Khung Dực siết chặt con dao găm trong tay, đoạn nhìn dòng máu túa ra xối xả từ trên người mình. Lần tấn công này phải là đòn quyết định.
Bởi vì hắn sắp không chống đỡ được nữa rồi.
Vụt.
Con sói cái lại tung mình phóng lên, lần này nó chọn tấn công trực diện.
Một suy nghĩ điên rồ lướt qua đầu Khung Dực, thế nhưng hắn chẳng kịp nghĩ kỹ nữa rồi. Miếng đòn này hắn chưa từng thử, chỉ từng nhìn qua một lần khi Lăng Kỳ Anh đấu vật với đám dân binh ở dải Chinh Sa.
Khi ấy tên tiểu tử đó đã làm gì nhỉ?
Khung Dực hít vào một hơi rồi nhắm mắt lại, để mặc cơ thể làm theo trí nhớ.
Hắn thấy mình trượt dài người ra phía trước, lấy tay trái chống trụ để tung mình lên cao, hai chân giơ lên không trung chọn đúng điểm rơi của con sói cái đang lao đến. Khoảnh khắc con sói cái xáp lại cũng là lúc hai chân Khung Dực kẹp chặt cổ nó như hai gọng kìm, sau đó quật mạnh xuống đất.
Rầm.
Cú quật này không làm cho đối thủ gãy xương nhưng có tác dụng khóa chặt kẻ kia lại, đồng thời gây ngạt bằng cách làm tắc đường thở. Con sói trợn mắt lên, vùng vẫy rồi gầm gừ kịch liệt. Khung Dực nghiến răng đè hai chân thật chắc, đoạn ngồi lên người nó. Một tay hắn túm chặt lấy cổ con sói, một tay còn lại đưa con dao găm lên, chuẩn bị ghim vào tim.
“Grừuuuuuuuuuuuuuuuuuuu!” Con sói gầm gừ và vẫy vùng trong tuyệt vọng, vì ngạt thở nên ánh mắt nó cũng bắt đầu đỏ ngầu, thấp thoáng vài phần tan rã.
Thời cơ đến rồi.
Khung Dực vã mồ hôi như tắm, siết chặt con dao rồi ghim mạnh xuống.
Vào đúng giây phút đó, đường nhìn của hắn chợt chạm vào một thứ khiến cho con dao găm dừng lại đột ngột trên không trung, cách ngực con sói cái chỉ vài phân.
Hắn… không nhìn lầm đó chứ?
Vùng bụng con sói đang nhô cao rõ ràng.
Khung Dực thở hồng hộc, đoạn dịch chân ra một chút để nhìn kỹ lại.
Bụng nó đúng là đang to ra hẳn.
Nó… đang có mang?
Khung Dực một tay giữ chặt cổ con sói, một tay đè hai chân trước của nó áp xuống sát ngực rồi lấy gối phải của mình đè lên. Với tư thế này, con sói gần như không thể cục cựa.
Khung Dực lấy bàn tay còn lại, từ từ đặt lên bụng con sói cái.
Chẳng để hắn phải đợi lâu, một cú đạp khe khẽ từ bên trong truyền ra. Xung động nhẹ nhàng đó chạm đến lòng bàn tay và những ngón tay Khung Dực, vậy mà lại làm cho hắn sững sờ.
Nó có mang thật.
Khung Dực hơi thả lỏng bàn tay siết cổ sói, tuy nhiên vẫn giữ chặt nó dưới chân mình. Con sói hít thở được, ánh mắt bắt đầu có thần trở lại. Tuy nhiên, nó vẫn nhe nanh và nhìn Khung Dực với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống hắn ngay tức khắc.
Khung Dực nhìn vào mắt nó, bỗng nhiên nhớ đến một điều.
Tam Bất Khả.
Những tộc người du mục chung sống trên Đại Mạc đều có tín ngưỡng và tôn sùng sâu sắc dành cho thiên nhiên, do đó họ rất chú trọng đến việc bảo vệ và giữ gìn mảnh đất nơi họ đang sinh sống. Dù cuộc sống nay đây mai đó, chỉ cần chân còn đứng trên cánh đồng cỏ cháy vàng rực của Đại Mạc, họ đều cực kỳ nghiêm ngặt tuân theo một quy tắc đã có từ bao đời. Quy tắc này gọi là Tam Bất Khả, ba điều tuyệt đối không thể làm trên Đại Mạc.
Thứ nhất, không đốt cỏ đốt rừng. Thứ hai, không giết thú đang mang chửa và con non. Thứ ba, không làm ô uế nguồn nước.
Khung Dực cắn môi rồi thở hắt ra.
Đừng suy nghĩ nữa. Đừng nghĩ nhiều nữa. Lý trí bảo hắn phải kết liễu con sói này ngay đi, thế nhưng Khung Dực lại thấy chính mình thả lỏng tay chân, đoạn đẩy con sói ra xa, sau đó hai chân hắn cũng lảo đảo đứng dậy lui về phía sau.
Con sói bò dậy, nhe răng gầm gừ nhìn hắn. Nó vẫn ở trong tư thế phòng thủ, thế nhưng đôi mắt nó nhìn hắn đã khác.
“Đi đi.” Khung Dực thều thào.
Cả người hắn vẫn đang chảy máu ồ ạt. Hắn thấy mình choáng váng sắp ngã, nhưng hắn biết rõ mình phải cố trụ vững đến tận khi con sói rời đi.
Con sói lửa đứng thẳng người lên, lần nữa nhìn hắn gầm gừ. Khung Dực tiếp tục lui lại phía sau vài bước.
“Đi đi…”
Bỗng, như chợt nhớ ra điều gì, Khung Dực đưa tay lên chỉ vào ngực mình rồi nói với con sói cái:
“Nhớ kỹ… Ta là Khung Dực.”
Trong đầu Khung Dực chợt vang lên tiếng ong ong ong đầy khó hiểu. Hắn thấy mặt đất chao đảo, ánh nắng mặt trời chói chang bỏng rát xiên qua người. Khung Dực cố lắc đầu vài cái hòng giữ mình tỉnh táo, thế nhưng chỉ một giây sau hắn đã thấy trước mắt tối sầm, cả người nặng nề ngã xuống nền cỏ.
Hình ảnh cuối cùng mà Khung Dực thấy qua khóe mắt là con sói cái lừ lừ tiến tới, gần hơn, lại gần hơn.
Sau đó hắn không còn biết gì nữa.
Khi Khung Dực mơ màng tỉnh dậy, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là bầu trời đêm của Đại Mạc.
Toàn thân hắn đau nhức ê ẩm, hai môi khô khốc, cổ họng bỏng rát, đầu vẫn đau nhức bưng bưng.
Còn đau đớn… Vậy là mình còn sống ư?
Khung Dực khẽ cựa mình một chút, lại phát hiện hóa ra hắn được cột sơ sài vào một tấm ván gỗ. Khi nhìn kỹ lại, hắn thấy mình đang nằm trên một chiếc xe đẩy đơn sơ, lại còn có người đang đẩy hắn đi trên Đại Mạc.
Không phải một người, là một nhóm người thì phải.
“Ưm…” Khung Dực hơi nhổm dậy một chút đã muốn ngất tiếp vì đau.
“Ấy, đệ tỉnh rồi à?” Một gương mặt quen thuộc xán tới, hồ hởi hỏi han. “Mau, uống chút nước đi, từ từ thôi.”
Khung Dực rướn cổ rồi hé miệng đón lấy làn nước ngọt. Nhờ nó mà hắn tỉnh táo lại vài phần, cũng nhìn rõ người nam nhân trước mặt.
“Kháp đại ca…” Hắn khàn khàn kêu. “Sao huynh…”
Kháp Tư đỡ Khung Dực nằm xuống rồi giải thích ngắn gọn:
“Ta và tộc nhân của ta dạo này đang ở gần đây. Đúng ra bọn ta không đi vào tận chỗ này đâu! Tuyến đường này hiểm trở hẻo lánh, chỉ có dân buôn lậu mới dám dùng thôi. Vậy mà chiều hôm qua, có một con sói lửa cứ bám theo nhóm chúng ta rồi vừa sủa, vừa tru lên những tràng dài. Ban đầu bọn ta tính mặc kệ nó, vậy mà nó cứ bám theo rồi còn cả gan tiến lại gần sủa inh ỏi. Chính nó đã dẫn đường cho bọn ta tới chỗ đệ đó chứ!”
Khung Dực ngẩn ngơ trong phút chốc.
“Nó… đi đâu rồi?”
“Sau khi thấy bọn ta tìm được đệ rồi, nó đã đi về phương bắc.”
Phương bắc ư? Cũng tốt, về nhà đi.
Thứ năm xưa làm bọn mi khiếp sợ đã không còn nữa rồi.
Khung Dực im lặng một chút rồi hỏi: “Kháp đại ca, huynh đang đưa đệ đi đâu?”
“Dĩ nhiên là đi về vịnh Lam Thủy rồi, chẳng phải đệ đóng quân ở chỗ đó sao? Mà ta cũng không hiểu, Khung Dực, sao bấy lâu không gặp mà đệ lại tới tận đây, rồi còn bị thương nặng như thế này? Đám Kỳ Anh và Bàn Minh Sơn đâu, sao không đi cùng đệ? Nghe nói triều đình đã khai chiến với Kinh Lạc rồi, chúng ta cũng định tránh xa…”
“Kháp đại ca, đừng đưa đệ về Lam Thủy.” Khung Dực cố gắng đưa tay lên nắm lấy tay Kháp Tư rồi siết lại, đoạn gấp gáp nói.
“Sao cơ?” Kháp Tư chưng hửng. “Không về đó thì đi đâu?”
“Đệ cầu xin huynh, đưa đệ về Mạc Bắc.” Khung Dực thều thào. “Đưa đệ đến rừng mận nơi biên giới. Đệ phải đi Kinh Lạc.”
“Cái gì?” Kháp Tư kinh ngạc kêu lên. Xung quanh hắn, những tộc nhân khác dường như cũng nghe được hai chữ Kinh Lạc. Cả đám người bắt đầu nhốn nháo tranh luận bằng thứ tiếng pha trộn giữa tiếng Đại Thương và bản ngữ của dân du mục, khiến cho Kháp Tư cũng ôm đầu cáu tiết quát lên mấy hồi.
Giữa khung cảnh ồn ào lộn xộn đó, Khung Dực khẽ nhếch môi cười rồi từ từ thiếp đi.
Dường như hắn biết rồi.
Dù còn mơ mơ hồ hồ chưa rõ, hắn cũng đã lờ mờ nhìn ra những đường nét đầu tiên trong câu trả lời mà mấy ngày nay hắn đang tuyệt vọng, khổ sở kiếm tìm.
Hắn là ai?
Rũ bỏ xuất thân, chức vị và mọi sợi dây liên kết vốn có, Khung Dực hắn rốt cuộc là ai?