Lúc này La Tiểu Mậu cũng hơi hoảng, còn tưởng rằng câu chuyện ban nãy mình kể đã dọa Oa Oa, vội vàng xoa đầu nhỏ của cậu bé nói, “Oa Oa ngoan, vừa rồi chú dọa con thôi, đâu ra có quỷ chứ, ba ba con muốn lên thì cứ lên đi, chú đưa con đi ăn bánh ngọt.”
Oa Oa vẫn không chịu, một mực lắc đầu, mặt nhỏ cũng đỏ lên rồi, miệng còn không ngừng lặp lại, “Oa Oa muốn ở cùng ba ba…”
Đúng lúc này, chủ nhà gọi điện thúc giục qua đó, Từ Từ Niên vừa nhận cuộc gọi bên kia liền hỏi, “Từ tiên sinh, tôi nhớ chúng ta đã hẹn 4 rưỡi chiều đúng chứ? Bây giờ cũng đã hơn 5 giờ rồi, sao cậu còn chưa tới? Lần đầu mọi người hợp tác đã thất tín, như này là có ý gì?”
Từ Từ Niên vội xin lỗi, nói mình đã ở dưới lầu rồi, sẽ lên ngay lập tức.
Sau khi ngắt điện thoại, Oa Oa vẫn liều mạng ôm chân cậu khóc lớn, trước kia cậu nhóc khôn ngoan vô cùng, cũng không biết lúc này đụng trúng cái tính bướng bỉnh nào, ôm khư khư cậu không buông tay.
“Oa Oa, thả tay ra, ba ba giận rồi.”
“Đừng…”
“Nếu vẫn không chịu buông tay thì ba sẽ đẩy con ra đấy.”
“Huuu.. đừng…”
Oa Oa khóc đến khàn cả giọng, giống như là cảm nhận được thứ gì đó bám chặt lấy Từ Từ Niên, ra sức lắc đầu, La Tiểu Mậu thực sự không nhìn nổi nữa, nhấc bổng Oa Oa lên khiêng trên vai, xua xua tay với Từ Từ Niên, “Được rồi cậu lên đi, chắc là con trai cậu đói rồi, tôi dỗ nó là được, cậu cứ lên đi.”
“Hu hu hu! Ba… đừng bỏ lại con…Ba!”
Oa Oa khóc khản tiếng, rất giống như sắp sinh ly tử biệt, Từ Từ Niên nhìn cũng mềm lòng, nhưng vừa nghĩ tới việc trẻ con thường thích làm nũng, không phải lúc nào cũng nhất nhất nghe lời cậu, cho nên cậu cắn răng kéo vạt áo ra, xoay người rời đi.
“Ba ba đừng bỏ lại con… Ba ba!”
La Tiểu Mậu khiêng Oa Oa đang quấy khóc không ngừng đi sang đường đối diện, trong miệng còn lẩm bẩm, “Chú thật sự sợ con đó tiểu tổ tông, đi đi đi, có lẽ nếu con không nhìn thấy ba con nữa thì sẽ thôi đùa nghịch ngang bướng.”
Tiếng Oa Oa khóc ngày càng xa, Từ Từ Niên bước một bước lên cầu thang, nghĩ một chút vẫn không kìm lòng được, xoay người lại ra khỏi căn nhà nhỏ 2 tầng đuổi theo La Tiểu Mậu.
Cũng chính vào lúc này, góc phố đột nhiên xuất hiện một chiếc xe ô tô đen, phóng như điên về phía La Tiểu Mậu.
La Tiểu Mậu chỉ lo dỗ Oa Oa khóc to, hoàn toàn không chú ý tới chiếc xe này đột nhiên xuất hiện, nhưng Từ Từ Niên lại lập tức trông thấy.
“Tiểu Mậu dừng lại!”
Cậu không nhịn được quát to một tiếng, liều mạng chạy về phía trước.
Trong nháy mắt chiếc xe đã lao tới trước mặt, rốt cuộc lúc này La Tiểu Mậu mới nhìn thấy nó, ôm chặt Oa Oa muốn tránh sang bên, nhưng trong lúc hoảng loạn lại quên mình vẫn đi giày cao gót, bước chân không vững làm cơ thể thoáng chốc mất thăng bằng.
Mất đi thời khắc tốt nhất để tránh thoát, chiếc xe rít lên xông tới, gần như sắp đâm vào La Tiểu Mậu và Oa Oa.
Đầu óc Từ Từ Niên nháy mắt trống rỗng, hoàn toàn không hề nghĩ ngợi, nhào tới ra sức đẩy La Tiểu Mậu ra, lăn một vòng trên đất, chiếc xe thoáng cái xông tới, đâm cậu ngã xuống đường.
Cậu tránh được một đòn trí mạng, nhưng đầu lại bị đập vào thềm đá bên đường, trong nháy mắt máu chảy ròng ròng.
La Tiểu Mậu bị đẩy ra té ngã trên đất, hai tay không kịp bảo vệ Oa Oa, tận mắt nhìn thấy cậu nhóc tuột ra khỏi tay rơi xuống đường, dòng máu đỏ tươi chảy ra…
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến khi La Tiểu Mậu bình tĩnh lại, chiếc xe điên cuồng kia đã chạy rồi, đuôi xe không có biển số, trơ mắt nhìn nó biến mất.
La Tiểu Mậu lảo đảo bò dậy, bị dọa đến run rẩy cả người, “Từ Niên… Oa Oa…”
Lúc này chủ căn nhà 2 tầng nghe thấy tiếng động đi xuống xem một chút, lập tức hét lên, “A! Cứu mạng… cứu mạng a –! Giết người rồi!”
***
Tiếng còi xe cứu thương chói tai vang lên, đội cấp cứu vội vàng mang cáng tới khiêng vào phòng phẫu thuật.
La Tiểu Mậu ngồi ở cửa phòng phẫu thuật, cuộn mình ôm lấy đầu gối, ngơ ngẩn nhìn ba chữ “Đang phẫu thuật” sáng lên. Bộ tóc giả trên đầu không biết đã rơi từ lúc nào, tất da chân rách một lỗ lớn, giày cao gót cũng rơi mất một chiếc, người xung quanh đi tới đi lui đều nhìn chằm chằm hắn chỉ chỉ trỏ trỏ, nhưng hắn đã không cảm nhận được nữa rồi.
Hắn là người bị thương nhẹ nhất trong ba người bị hãm hại, chỉ trầy xước da chút xíu thôi, thương tích nghiêm trọng nhất chắc là vết rách trên cánh tay phải khâu 3 mũi, nhưng hai người Từ Từ Niên và Oa Oa lại bị thương rất nặng, đến bây giờ rốt cục sống hay chết còn phải chờ đến khi phẫu thuật xong mới biết.
La Tiểu Mậu không hiểu rõ ràng ba người đang đi chơi vui vẻ, sao lại có thể gặp phải chuyện này, chiếc xe kia rất hiển nhiên xông về phía hắn, trước đó rõ ràng Từ Từ Niên cũng đã cảm nhận được nguy hiểm, ngay cả Oa Oa cũng muốn ở cùng một chỗ với ba ba theo bản năng, chỉ có mỗi hắn hồ đồ bế Oa Oa đi, kiên quyết đẩy Từ Niên và bé con đến quỷ môn quan.
La Tiểu Mậu hối hận vô cùng, không ngừng cấu bắp đùi mình, lúc này từ xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, La Tiểu Mậu lau nước mắt, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Cù Thành và A Tứ ở phía sau cấp tốc chạy qua đây.
“Hiện tại Từ Niên và Oa Oa thế nào rồi?!”
Cù Thành đứng ở cửa, nắm chặt lấy cổ tay La Tiểu Mậu, sắc mặt phờ phạc trước nay chưa từng thấy.
La Tiểu Mậu run rẩy, lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, nước mắt lại tuôn rơi, một gương mặt xinh đẹp khóc đến mức phấn son nhem nhuốc, “Anh Thành… Xin lỗi… thật sự rất xin lỗi… nếu không phải Từ Niên vì cứu em thì cũng sẽ không…”
Cù Thành hít một hơi, ổn định hô hấp, tận lực để bản thân bình tĩnh, “Cậu khoan đừng khóc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sáng sớm hôm nay lúc Từ Niên gọi điện cho tôi vẫn tốt mà!”
“Có một chiếc ô tô… xông tới phía em, em cũng không biết xảy ra chuyện gì… lúc ấy Oa Oa vẫn ở trong tay em, Từ Niên nhìn thấy liền nhào tới… rất nhiều máu…”
La Tiểu Mậu nói không đầu không đuôi, hốc mắt đỏ bừng, giọng nói khàn đặc, vừa nói ngón tay vừa run rẩy, hiển nhiên là bị hoảng sợ.
Cù Thành nhẫn nại nghe, vất vả lắm mới nghe xong toàn bộ quá trình, gương mặt u ám như sắp nổi gió to mưa lớn, ‘”Cậu nói có kẻ cố ý đâm các cậu? Cậu có nhìn rõ được kẻ đấy trông như thế nào không?”
La Tiểu Mậu lắc lắc đầu, che nửa bên mặt, “Không thấy… không nhìn được gì cả, chiếc xe kia không có biển số xe, vù một cái đã xông tới. Nhất định là lúc nào đó em đã chọc phải người không nên chọc mới liên lụy Từ Niên và Oa Oa… Lỡ như hai người họ có mệnh hệ gì, em… em…”
“Im miệng, hai người họ sẽ ổn thôi.” Cù Thành mặt lạnh ngắt lời cậu ta, xoa mặt, cặp mắt kia bình thường luôn lộ ra vẻ thông minh lanh lợi giờ đây toàn là tia máu.
Hắn không khống chế được bản thân, đi tới đi lui trên hành lang, mặc dù trên mặt không có cảm xúc gì, nhưng ở trong lòng lại lo lắng đến phát điên.
Rõ ràng buổi sáng lúc gọi điện thoại, Từ Niên còn hẹn hắn cùng đi ăn cơm, hắn còn mua cho Oa Oa rất nhiều quà vặt, cố ý lùi hội nghị thường lệ xuống buổi tối, nhưng trong nháy mắt, hai người hắn quan tâm nhất đều phải vào bệnh viện không rõ sống chết…
Rốt cuộc là ai, là ai xuống tay ác độc với bọn họ!
Cù Thành nắm chặt nắm đấm nện mạnh lên tường, khớp ngón tay lập tức chảy máu.
“Anh Thành… anh đừng như vậy.”
Sắc mặt A Tứ cũng ảm đạm, tiến lại gần muốn an ủi, nhưng không biết nên nói cái gì.
Hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai tâm tư của Cù Thành đối với Từ Từ Niên và Oa Oa, năm đó lão đại có thể đánh cược cái mạng này ra khỏi tù, đến nay không dễ gì mới ôm được người nâng trong lòng bàn tay vậy mà lại gặp phải chuyện như vậy, cảm giác này không thua gì bị người khác hung hăng đâm mấy đao vào ngực.
Cù Thành xua xua tay tỏ ý mình không sao, sắc mặt u ám quay đầu nhìn La Tiểu Mậu, mở miệng nói chuyện, trong giọng nói lại mang theo một chút run rẩy không dễ phát hiện, “…Nhóc con đâu? Nó thế nào rồi?”
La Tiểu Mậu không nói được câu nào, chỉ có thể lắc đầu không ngừng.
Hắn vốn dĩ không có cách nào nhớ lại hết toàn bộ sự việc vừa mới phát sinh, hắn căn bản không quên được lúc đó Oa Oa ở trong tay hắn văng ra ngoài, cảnh tượng rơi bộp xuống đất… Oa Oa còn nhỏ như vậy, toàn thân cũng mềm nhũn, trước đó còn kéo quần áo hắn ngọt ngào gọi chú La, nhưng lúc bị đẩy lên xe cứu thương cậu bé không nhúc nhích chút nào, cả mặt đều là máu..
Nhớ tới khoảnh khắc trước khi xảy ra tai nạn, Oa Oa còn quấy khóc kêu gào “Ba ba, đừng bỏ lại con”, loại âm thanh xé cổ rát họng đó vang vọng bên tai, La Tiểu Mậu nghẹn ngào ngồi chồm hổm dưới đất, không dám nhìn Cù Thành dù chỉ một cái.
“Nói đi! Không phải cậu bế nó sao? Sao nó phải vào phòng phẫu thuật còn cậu cmn lại vẫn khỏe mạnh ở đây! Nó mới có 2 tuổi thôi, sao cậu có thể ném nó ra chứ!”
Cù Thành túm lấy cổ áo La Tiểu Mậu, khàn giọng hét lên, hốc mắt đỏ bừng, giống như một con dã thú bị thương.
“Anh Thành… xin lỗi, thật xin lỗi… Em thực sự không cố ý… Em cmn tình nguyện chết cũng không muốn để Từ Niên và Oa Oa đền mạng thay em đâu!”
La Tiểu Mậu tuyệt vọng kêu gào, Cù Thành cắn môi, nhìn cậu ta như con thú khốn khổ, siết chặt nắm đấm.
Đúng lúc này, cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở ra, bác sĩ vội vàng đi ra, Cù Thành lập tức nhào tới, “Bác sĩ, bọn họ thế nào rồi?”
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, trên trán lấm tấm mồ hôi, “Hai ca phẫu thuật tiến hành đồng thời, người lớn tạm thời an toàn, nhưng đứa bé sợ là… không ổn lắm.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt La Tiểu Mậu thoáng chốc ảm đạm, suýt nữa không đứng được, Cù Thành hơi lung lay một chút, cắn chặt răng, không biết phải dùng bao nhiêu định lực mới khiến bản thân bình tĩnh được, “Bác sĩ, anh cho tôi một lời chắc chắn, có thuốc tốt hay máy móc hiện đại gì cứ việc sử dụng, tiền không thành vấn đề, nhưng ngài nhất định phải cứu được đứa bé!”
“Yên tâm, chỉ cần có một chút khả năng chúng tôi cũng sẽ làm hết sức, nhưng bây giờ đứa bé mất nhiều máu quá, hơn nữa tuổi lại nhỏ như vậy, sợ là…”
La Tiểu Mậu thần kinh yếu, cũng không chịu nổi chút đả kích nào thêm nữa, nghe lời này trực tiếp nhào tới, nắm chặt ống tay áo bác sĩ, “Cầu xin anh cứu bé con đi mà! Chỉ cần có thể đưa Oa Oa trở lại, bắt tôi quỳ xuống cũng được..”
Nói xong hắn trực tiếp muốn trượt gối quỳ xuống, A Tứ vội đỡ lấy hắn, bác sĩ thở dài, sắc mặt hơi phức tạp, “Không phải chúng tôi không cố hết sức, thật ra là hiện tại kho máu của bệnh viện không đủ, chúng tôi không có sẵn nhóm máu O, mấy người ai là người nhà đứa bé? Ngoại trừ cha mẹ có quan hệ huyết thống trực hệ ra, chỉ cần là nhóm máu O thì mau liên hệ, nếu trì hoãn nữa sợ sẽ…”
Vừa nghe câu này đầu Cù Thành vang lên một tiếng ‘ting’, đôi mắt lập tức sáng lên, “Vậy tốt quá rồi! Bác sĩ tôi là nhóm máu O, cũng không có quan hệ huyết thống trực hệ với đứa bé, anh mau dùng máu của tôi, rút bao nhiêu cũng không sao.”
Hai mắt bác sĩ cũng sáng lên, vui mừng gật đầu, “Vậy thì tốt, vậy thì tốt, anh mau đi kiểm tra cùng y tá, nếu phù hợp tiêu chuẩn sẽ lập tức dùng cho đứa bé.”
Cù Thành không nói hai lời cởi âu phục ra định đi theo y tá, lúc này La Tiểu Mậu lại đột nhiên ngăn lại, biểu tình phức tạp không cách nào hình dung, “Anh Thành, anh không thể đi! Chúng ta nghĩ biện pháp khác được không?”
“La Tiểu Mậu, trước kia cậu bắt tay với Từ Niên lừa tôi những gì tôi đều có thể không tính toán, nhưng nếu như bởi vì cậu làm chậm trễ việc cứu Oa Oa, tôi thề nhất định sẽ giết cậu!”
Cù Thành hoàn toàn không nghe khuyên ngăn, đẩy La Tiểu Mậu ra, dẫn theo A Tứ đi về phía trước.
La Tiểu Mậu gấp đến không nói ra được, không nghĩ tới chuyện sẽ phát triển đến nước này.
Huyết thống trực hệ thì không thể trực tiếp truyền máu, nếu không sẽ lập tức bài xích, tệ hơn sẽ dẫn đến tử vong, kiến thức phổ thông này đến La Tiểu Mậu còn biết, nhưng Cù Thành chính là cha của Oa Oa, nếu như bây giờ không ngăn hắn lại, Oa Oa thật sự sẽ mất mạng!
“Không được, tóm lại anh không thể đi! Em cầu xin anh đó anh Thành, em sẽ không hại Từ Niên và Oa Oa, máu này của anh nói gì thì nói cũng không thể truyền cho Oa Oa!”
Lúc này y tá bên cạnh cũng không nhìn được đi qua, “Tôi nói này cậu không bị sao đấy chứ, nguồn máu có sẵn không dùng, kiểu gì cũng bắt bỏ gần tìm xa, cậu thật sự là người nhà của đứa bé sao?”
Cù Thành nhìn La Tiểu Mậu khóc đỏ cả mắt, trong đầu đột nhiên thoáng qua một chút cảm giác kỳ quái, loại cảm giác này giống như trước đó Từ Từ Niên luôn tận lực che giấu bí mật gì đó với hắn, khiến hắn đột nhiên tỉnh táo, nhìn chằm chằm La Tiểu Mậu nói, “Được, tôi tin mắt nhìn người của Từ Niên, nhưng cậu phải cho tôi một lý do, tại sao không để tôi truyền máu cho Oa Oa?”
La Tiểu Mậu không mở miệng, hắn dùng sức lắc đầu, “Em không thể nói… Nếu như nói ra khẳng định Từ Niên sẽ hận em cả đời…”
Cù Thành không chớp mắt nhìn chằm chằm La Tiểu Mậu một lúc, ánh mắt sắc bén giống như đã nhìn thấu cậu ta.
Sau hồi lâu, hắn buông thõng cánh tay, nói với A Tứ ở bên cạnh, “Lập tức liên lạc viện trưởng Tôn ở bệnh viện tỉnh, ông ấy nhất định có biện pháp cứu con trai tôi.”
A Tứ đối với mệnh lệnh của hắn luôn chấp hành tuyệt đối, gật đầu một cái nhanh chóng chạy ra khỏi bệnh viện.
La Tiểu Mậu bối rối quay đầu đi, căn bản không dám đối mặt với Cù Thành, hắn có một loại ảo giác khủng bố, giống như Cù Thành đã hoàn toàn nhìn thấu hắn, cũng biết được toàn bộ bí mật mà hắn và Từ Niên che giấu.
Cù Thành im lặng không lên tiếng nữa, ngồi lại trên ghế dài, hai tay bắt vào nhau chống dưới cằm.
Huyết thống trực hệ, huyết thống trực hệ…sao?
Đầu hắn vang ong ong, cảm thấy mình điên rồi mới đi tin cái khả năng này.
Nhưng nghĩ đến biểu tình muốn nói lại thôi của La Tiểu Mậu và Từ Niên đối với mình, còn cả việc Oa Oa giống mình đến mức kinh ngạc, Cù Thành lại tình nguyện tin toàn bộ những chuyện này đều là thật.
==========================================
Tác giả có lời muốn nói: Anh Thành, xem ra anh hiểu rồi đấy!!!! 1 like cho La Tiểu Mậu ra sức giấu đầu hở đuôi giúp anh Thành tỉnh ngộ o<(*≧▽≦)> ツ
Tôi vốn muốn viết một phát xong luôn toàn bộ quá trình cha con nhận nhau, nhưng JJ (Tấn Giang) thực sự cắt bớt quá rồi, vất vả lắm tôi mới đăng nhập được xong là nhanh chóng đăng truyện, rất sợ ngay cả những chương này cũng không xem được thì thảm rồi, cho nên sau này tôi sẽ viết nhiều hơn chút.
***
Tiếng lòng editor: xung quanh toàn là chữ êiiiii