“Tại sao tôi phải mua?” Khương Dực quật cường.
Chúc Vi Tinh rộng lượng: “Tôi mua cho anh.”
Khương Dực xem thường: “Ồ hiếm thấy!”
Chúc Vi Tinh: “…”
Khương Dực hừ cười: “Tám trăm năm sau à?”
Chúc Vi Tinh thở dài, chuyển qua ông chú: “Chú à, bác tài đưa chúng ta đi, ngày mai lúc chú bày bán thì cho hắn… À không, để lại cho cháu một cái nhé?”
Ông chú gật đầu liên tục: “Ầy ầy, phải vậy rồi, chỉ là… bánh không ngon như cháu nói đâu…”
Khương Dực: “Hừ.”
Chúc Vi Tinh lắc đầu: “Không sao ạ.”
Khương Dực bất mãn xen vào: “Cậu là cháu ông ta à, nhiệt tình như vậy?”
Chúc Vi Tinh kinh ngạc: “Tuổi anh như vậy mà lại gọi người ta là ông à?”
Khương Dực phẫn nộ: “Con mẹ nó cậu…”
Tranh luận có xu hướng thiểu năng hóa nên trước khi hắn nổi khùng, Chúc Vi Tinh cười giả lả đến mức lên chức cha Lý Lịch luôn: “Cảm ơn anh.”
Khương Dực một hơi nghẹn lại, hắn gảy tàn thuốc, trợn mắt nhìn tên mặt trắng nọ: “Còn có thể đạo đức giả hơn nữa không?”
Chúc Vi Tinh mặc kệ hắn, thắt dây an toàn đâu vào đấy.
Vừa hùng hùng hổ hổ vừa đợi mấy cái sọt chặn đầu xe được lấy ra, tay Khương Dực rốt cục vẫn nắm lấy vô-lăng, khởi động tên lửa chậm rì rì lên đường.
Đi ngang qua nhóm quản lí đô thị, Chúc Vi Tinh thấy vị tổ trưởng tròn tròn kia đối với Khương Dực làm cái khẩu hình “Lần sau không thể bỏ qua như này nữa đâu”, trên mặt cười cười, rõ ràng là có quen biết với hắn.
Xe lúc này không còn phóng tên lửa như vừa rồi nữa, Khương Dực bắt đầu chạy như rùa bò trong tốc độ cho phép, tâm tình thì như trượt tuyết trên núi cao, lang thang giữa thung lũng mù khơi.
Cũng may buổi chiều xe cộ trên đường không nhiều, Chúc Vi Tinh cùng ông chú tán gẫu, bỏ qua người nào đó đã nghĩ thông ở đằng trước.
“Chú Thẩm gần đây buôn bán tốt không?” Cậu chủ động bắt chuyện.
Nghe hỏi, ông chú cảm động đến rơi nước mắt: “Tốt hơn nhiều lắm, nhờ có ý tưởng của Tiểu Chúc lần trước, chú mua mấy cái quặng giấy, đổi đĩa bánh thành ‘que bánh ốc quế’, nhìn đẹp cực kì, khách đến mua cũng đông lên, cả buổi sáng bán được hai mươi, ba mươi cái lận.”
“Đôi khi việc thay đổi bao bì có thể hấp dẫn nhiều nhóm người tiêu dùng khác nhau, ống tay cầm thú vị thì trẻ con với học sinh cũng rất thích.” Chúc Vi Tinh nói, lại hỏi, “Nước sốt thì thế nào ạ?”
“Đổi lại rồi, đổi lại gia vị theo công thức của bà nội cháu ăn ngon thật, Tiểu Chúc cháu tốt quá, chú không biết cám ơn cháu làm sao đây.”
Thực ra đó không phải công thức của bà nội, mà công thức nước sốt này là do trong đầu Chúc Vi Tinh tự nảy ra, có lẽ trong quá khứ đã được ăn qua ở một nhà hàng nào đó nên mới có ấn tượng? Cậu đã nhờ bà nội làm thử nghiệm, mùi vị ngon đến bất ngờ, cậu liền hào phóng cống hiến công thức cho chú Thẩm.
Vòng vèo một hồi, Chúc Vi Tinh rốt cục đi vào chủ đề: “Chú Thẩm, bao bì dễ nhìn, mùi vị ngon miệng, nhưng mà hết buổi sáng chỉ bán được hai mươi, ba mươi cái bánh thì vẫn chưa tốt lắm. Chú nghĩ là tại sao?”
Chú Thẩm ngẩn ra: “Chưa, chưa tốt sao? Vậy chú phải rao lớn lên hả?”
Chúc Vi Tinh lắc đầu: “Nếu không rao bán thì người khác sẽ không phát hiện thấy chú, mấu chốt là quầy hàng không nổi bật.”
Chú Thẩm có vẻ như bị làm khó: “Chú biết, có điều chợ lưu động nói là lưu động nhưng quầy hàng có thể cố định, chú mới tới chưa bao lâu, không thể gây sự với người ta được.”
Chúc Vi Tinh nhìn ra được, lá gan chú ấy cực nhỏ, là loại người có chút ngốc ngốc thật thà. “Vậy chú muốn đến Ngư Chu Nhai thuê quầy không? Nếu lo lắng về tiền thuê thì có thể cân nhắc thuê chung với người khác?”
Khương Dực ở đằng trước: “?”
Chú Thẩm cũng mờ mịt: “Chuyện này… đi đâu tìm đây? Coi như thuê chung thì cũng không rẻ đi.”
“Vừa vặn chỗ của cháu ở gần đây đang cần.” Nói rồi, Chúc Vi Tinh không biết từ đâu móc ra bản kế hoạch, trên đó đã tỉ mỉ liệt kê những khoản khác nhau cần chia trong tiền thuê chung, rõ ràng minh bạch, qua giải thích đơn giản của cậu thì càng dễ hiểu hơn nữa.
Khương Dực ở đằng trước: “!”
Chúc Vi Tinh nói: “Quầy hàng của bọn cháu tuy nhỏ, nhưng chi phí thấp, nếu chú không yên lòng về khoản thu nhập thì có thể bày thử miễn phí hai tuần lễ, thấy kiếm được lời thì lại tiếp tục. Tiền thuê tháng đầu chúng ta chia 2-8, tháng thứ hai 3-7, tháng thứ ba 4-6, sau khi thu chi dư dả rồi, chúng ta sẽ kí năm năm. Cháu sẽ cho chú quyền lợi kết thúc hợp đồng bất cứ lúc nào, chỉ cần báo với cháu trước nửa tháng là được. Nếu chú không tin, chúng ta cũng có thể nhờ công an làm chứng.”
Khương Dực: “……”
Thấy ông chú ngạc nhiên, Chúc Vi Tinh vẫn bình tĩnh nói: “Tuy chợ lưu động không thu phí sạp, nhưng có rủi ro bị quản lí đô thị bắt được, không chỉ tốn thời gian công sức, còn phải lo lắng đề phòng mỗi ngày nữa.”
Cậu vừa nói vừa tính toán trên sổ cho chú Thẩm xem, hai nơi bày sạp, trừ đi hao tổn, lập bảng so sánh, khoản thu nhập cuối cùng bên nào cao bên nào thấp, vừa xem là hiểu ngay.
Chú Thẩm kinh ngạc.
Chúc Vi Tinh không vội: “Thế nào ạ? Chú muốn cân nhắc không? Trả lời cháu trước cuối tuần là được, chúng ta đều làm trong lĩnh vực đồ ăn sáng, thuê chung có thể xúc tiến lẫn nhau, cháu có thể bảo đảm việc buôn bán của chú chỉ tốt hơn chứ không kém hơn đâu.”
Sau khi đưa chú Thẩm đến nơi, giúp chú dời đồ, đóng cửa xe, Chúc Vi Tinh mới nhận ra tài xế xe van từ đầu tới đuôi đều rất yên lặng, không châm chích cậu nữa.
Cậu nhìn Khương Dực, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình trong gương chiếu hậu, ánh mắt hai người va chạm, Chúc Vi Tinh thật sự muốn nói: Cầu xin anh nhìn đường đi.
Hờ hững dời mắt qua chỗ khác, cậu cẩn thận thu dọn lại sổ sách rồi ngay ngắn ngồi vào chỗ cũ, đặc biệt nhã nhặn lễ độ.
“Nhìn xem, anh em sinh đôi thất lạc nhiều năm của cậu kìa.” Tên nhóc du côn bỗng nhiên nói.
Chúc Vi Tinh theo tay hắn nhìn lại, phát hiện Khương Dực chỉ vào một con ma-nơ-canh trong tiệm bán quần áo nào đó bên đường.
Cậu không hiểu logic của hắn lắm.
Khương Dực giải đáp: “Đều giả (tạo) như nhau.”
Chúc Vi Tinh: “…”
Vốn không định để ý tới cái người chướng khí này, nhưng cậu vẫn nhịn không được biện hộ cho mình một câu: “Làm việc tốt với việc làm ăn không xung đột với nhau.”
“Việc tốt? Tốt cho ai vậy?” Khương Dực hỏi.
“Đối với chú ấy hay với tôi đều tốt.” Chúc Vi Tinh nói, “Không phải Lại Dương đã đem bản kế hoạch bành trướng thị trường vào sang năm của tôi cho các người xem sao? Quầy sữa bò của chúng tôi cần một món ăn sáng chính để dẫn dắt lưu lượng khách. Từ bữa đầu khai trương tôi đã đi tìm đối tác ở chợ lưu động rồi. Tôi dùng bánh ngọt nhỏ thử nghiệm đã nhận được phản hồi từ thị trường, tuy bánh ngọt này là mặt hàng còn thiếu, nhưng vẫn có nhược điểm. Chú Thẩm với que bánh ốc quế của chú ấy chính là đối tác thích hợp nhất. Nước sốt là kiểu Trung Quốc, vẻ ngoài của bánh lại là kiểu Tây, nếu như tất cả thuận lợi thì không cần đến hai tuần lễ, tôi giảm được một nửa chi phí, còn khách hàng của chú ấy sẽ tăng gấp đôi, cớ sao mà không làm.”
Nghĩ tới đây Chúc Vi Tinh không nhịn được mỉm cười, trong lòng phấn khởi vô cùng. Nhưng sau đó lại ảo não sao mình lại nói năng rườm rà với tên nhóc du côn kia làm gì, không khác đàn gảy tai trâu là bao.
Khi ngẩng đầu lên cậu mới phát hiện xe đã dừng lại, trước mắt chính là cổng học viện Nghệ thuật U. Khương Dực đang nhìn cậu chằm chằm, con ngươi đen thui sâu hút.
Chúc Vi Tinh ho nhẹ, nói cám ơn ‘bác tài’ một tiếng rồi mở cửa xuống xe.
Khương Dực không vì xưng hô đáng ghét kia mà làm khó cậu, hắn thế mà dễ dàng thả người đi. Nhìn bóng lưng gầy yếu của cậu trai rời đi, trong đầu hắn tất cả đều là nụ cười mới vừa thấy trên mặt cậu.
Khuôn mặt này trước đây rất thích cười, ngũ quan ra làm sao thì Khương Dực đã không còn nhớ rõ, chỉ nhớ những cái cười kia đều mang vẻ suồng sã, vui đùa, giễu cợt, cười lạnh, tất cả luân phiên treo trên khóe miệng cậu ta, cứ thế mỗi cái biểu tình đều đầy vẻ tùy tiện và xấu xí.
Sau khi ngã lầu, tướng mạo rõ ràng không thay đổi, nhưng khuôn mặt lại như được nặn lại, bật lên chức năng xinh đẹp, tắt đi chức năng mỉm cười. Trong mắt Khương Dực, Chúc Vi Tinh mỗi ngày đều bận rộn như một nhân vật 4D trong game mobie, nhập hàng bán hàng luyện sáo, giống như mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế mà cố định hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày, đầu choáng chân tê cũng không buông tha. Về điểm kỹ năng thì đổ tất cả vào trí lực, thể lực lại là giá trị âm, da giòn xương mỏng chạm vào một cái liền chết, thế mà cũng không chịu sống nhàn rỗi, bày đặt mở đủ thứ phó bản. Cái nhân vật 4D nho nhỏ này nợ bạn ân tình thì sẽ giả vờ khiêm tốn chân thành lễ độ mà cảm ơn; Khi muốn bạn rời đi thì bày ra một bộ thanh cao ngạo mạn biến thành người gỗ. Cần bạn tổ đội thì dùng dáng dấp nề nếp ngoan ngoãn cầu phối hợp; Chê bạn vướng bận thì lắp lên tường kính chỉ có thể nhìn không thể đụng vào, cách xa bạn ra ba thước.
Nói cậu ngốc, cậu lại nhanh mồm nhanh miệng tự có tài chỉ đạo; Nói cậu lanh lợi thì lại có lúc cậu ngây thơ khô khan, không có chút tâm tư đen tối nào, thản nhiên chính trực như hai thái cực so với người trong quá khứ vậy. Với gương mặt thế kia, phối hợp với nụ cười vui vẻ hài lòng ban nãy, như thể mang đến cho nhân vật nhiều mặt này một bộ da mới cao cấp hơn, tỏa sáng long lanh, đậm chất mùa hè.
Khương Dực vừa nghĩ vừa nhìn tấm lưng mông lung kia… cảm thấy ngứa cả răng.