Trên đường đi, Lam Diệm và Doãn Tiểu Đao chẳng mấy nói chuyện. Đôi vợ chồng nhìn ra sự quái lạ trong bầu không khí, thế nên cũng nói ít đi. Để tránh lúng túng, chủ xe chỉnh âm lượng bản nhạc phát trên radio lớn lên.
Cơ thể của Lam Diệm vẫn còn rất nhiều chứng bệnh đau. Lúc này hắn có chút nhức đầu, hơn nữa hôm nay đã là ngày thứ ba bị táo bón, hắn càng thêm phiền.
Heroin có tác dụng khống chế nhu động của đường ruột một cách rõ ràng, người sử dụng đa phần đều bị táo bón. Ba ngày trước, hắn uống hết một chén thuốc nhuận tràng lớn, rồi ngồi trên bồn cầu hơn nửa tiếng đồng hồ mới hơi đỡ hơn một chút.
Doãn Tiểu Đao cảm giác được sự bất ổn của hắn, kéo tay hắn qua, lần lượt ấn nắn mấy huyệt vị.
Hắn bị ấn đến phát đau, trừng mắt nhìn cô.
Cô an ủi nói, “Một chút sẽ khỏe.”
Lam Diệm hừ một tiếng, xoay đầu ra phía cửa sổ.
Đầu vẫn còn đau, huyệt vị cũng đau.
Hắn bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Bắt đầu từ lúc đọc thấy tin hút ma túy, Lam Diệm liền biết, Chú Lam là muốn vứt bỏ con cờ là hắn đây. Trên báo viết là hút ma túy, nhưng nếu muốn đổ cho cái tội buôn lậu thuốc phiện, thì cũng chẳng phải là việc gì khó.
Quán rượu của Lam thị có cửa ngầm, trong cửa ngầm có chuyện làm ăn bất chính, mà hắn đích xác đã từng bước qua cửa ngầm.
Thật đáng ghét mà.
Đáng ghét nhất chính là, đứa đần nào đó còn từng nhận qua món quà trúc tía.
Không biết là do tối qua mất ngủ đến nửa đêm khiến cho cơ thể uể oải, hay là do Doãn Tiểu Đao ấn nắn thôi miên, Lam Diệm suy nghĩ tới lui, đột nhiên cơn buồn ngủ ập tới. Đầu hắn vừa tựa, mắt đã nhắm nghiền.
Tiếng khò khò vang lên, Doãn Tiểu Đao nhìn hắn một cái.
Bởi vì cai nghiện, chất lượng giấc ngủ của hắn rất kém, có lúc đến nửa đêm cũng không nghe thấy tiếng ngáy của hắn. Giờ đây, nghe được nhịp điệu đã lâu không gặp lại, tâm tình của cô đột nhiên trời quang mây tạnh.
Dáng vẻ thô bỉ thế này, mới là trạng thái ăn ngon ngủ ngon của hắn.
Cô bóp bóp cánh tay của hắn.
Hắn không có cơ bắp cường tráng của cha cô, không biết có thể ôm lấy cô giống cha ôm mẹ hay không. Nhưng mà tạm thời hắn ôm không nổi cô cũng không sao, chỉ cần luyện tập đàng hoàng, hắn nhất định có thể cao lớn vĩ đại giống như cha vậy.
—-
Thành phố S là thành phố ven biển.
Nơi này không giống với Hâm Thành, bầu trời màu xanh thăm thẳm. Trung tâm thành phố vô cùng phồn hoa.
Hai người xuống xe nơi nội thành.
Dưới bóng cây trên đường, Doãn Tiểu Đao cõng túi vải Đào Đao, Câu Hiển Kiếm, vai trái khoác túi hành lý của Lam Diệm, tay phải xách túi của mình.
Lam Diệm ở phía trước, hai tay trống không.
Hắn ngẩng đầu nhìn chỗ nhà cao tầng san sát phía xa, đột nhiên dừng bước.
Doãn Tiểu Đao dừng lại theo.
Hắn nhàn nhạt, “Đao thị vệ.”
“Ừm?” Cô híp nửa mắt.
Ánh mặt trời vỡ vụn cùng bóng cây xám ngoét đan cài trên gương mặt hắn, “Còn nhớ lời cô nói không? Tôi cố gắng cai nghiện, cô sẽ thích tôi.”
“Đúng thế.” Cô nhìn hắn trong mảng sáng tối.
“Cô biết tôi là ai không?” Giọng điệu của hắn chẳng hề nhấp nhô.
“Anh là Tứ Lang.”
“Ừm. Nếu như mai này cô không thích tôi, tôi nhất định sẽ giết cô.” Lúc nói lời này, con ngươi hắn lướt qua một tia hung tàn.
“Được.” Cô trịnh trọng trả lời.
Nghe được lời này, tâm tình của Lam Diệm khoan khoái, thế là hắn khôi phục lại giọng điệu phách lối thường ngày, “Đao thị vệ.”
“Ừm?”
“Sợi dây trúc tía ai đó tặng cho cô ấy, còn giữ lại hả?”
Doãn Tiểu Đao rất thành thật, “Còn giữ.”
“Ném đi.” Hắn bĩu môi, “Dây nhợ gì chứ, là một người nữ, trên tay một sợi, đùa giỡn như con khỉ hả.”
Cô nghe ra sự bất mãn của hắn, liên tưởng đến những lời oán giận “kẻ phụ tình”, cô nói, “Sau này gặp gã ta sẽ trả lại.”
Lam Diệm cười.
—-
Nơi Lam Diệm muốn đến là một thôn làng ở trong thành phố. Bởi vì phạm vi khu vực rộng lớn nên chưa tháo gỡ di dời.
Từ miếu thờ đi vào chính là khu vực của thôn làng.
Nhà cửa tương đối cũ nát, khoảng cách rất hẹp. Con hẻm rộng ba, bốn mét, nhà cửa hai bên che hết ánh mặt trời. Trên con đường trải gạch có mấy ổ gà ổ voi.
Ngõ hẻm hẹp, chỗ rẽ nhiều.
Doãn Tiểu Đao theo sau Lam Diệm, quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Lúc vừa đi vào, trong hẻm người qua người lại. Dần dần, người đi đường càng lúc càng ít.
Xuyên qua một con hẻm hẹp, Lam Diệm dừng chân trước một căn nhà lầu ba tầng đổ nát.
Cánh cổng loang lổ vết rỉ sét, vừa đẩy đã mở toang.
Đi lên lầu hai.
Dừng trước căn phòng cách xa hành lang nhất,
Lam Diệm không cầm chìa khóa, chỉ dùng mảnh thép nhẹ nhàng khẩy một hồi.
Đẩy cửa ra, bên trong bụi bặm bám đầy.
Hắn bước vào.
Doãn Tiểu Đao vào theo. Cô mãi vẫn chưa hỏi nơi này là nơi nào, đến để làm gì.
Lam Diệm mở cửa sổ ra. Bên ngoài khung cửa là đầu chái nhà bên hàng xóm, một mảng xám đen.
Hắn mở đèn.
Bóng đèn không sáng.
Không có nguồn sáng từ nơi khác, căn phòng rất tối.
Lam Diệm nhíu mày, “Nói chứ, mình đến đây làm gì nhỉ?”
Hắn nghĩ nghĩ, thấy không đúng.
“Doãn Tiểu Đao, chúng ta đi nhầm rồi.” Hắn sừng sộ, xoay người, “Đi,”
Doãn Tiểu Đao trầm mặc, tiếp tục theo hắn.
Lam Diệm đóng cửa, xuống lầu.
Đi ra ngoài hẻm lớn, phía trước mặt có một bà cụ lớn tuổi tập tễnh bước đến. Từ xa xa bà đã nhìn thấy Lam Diệm, vô cùng kinh ngạc. Bà nhìn chằm chằm đôi mắt màu lam của hắn, tiếp đó là một tiếng ngạc nhiên gấp gáp, “Lam Diệm?”
Vẻ mặt của Lam Diệm thoáng sững, tỉ mỉ đánh giá bà cụ già.
Bà cụ vội vàng tiến lên, suýt chút thì vấp ngã, “Có phải là Lam Diệm không? Dì là Dì Thẩm đây này.”
“Dì Thẩm…” Hắn đi đến đỡ lấy bà, khẽ nói, “Cháu là Lam Diệm.”
“Thật sự là cháu.” Dì Thẩm níu lấy cánh tay của hắn, “Tháng trước Thẩm Tiệp gọi điện về nhà, nói là gặp qua cháu. Đầu tháng này nó gọi điện thoại cũng nói là gặp cháu. Dì còn ngờ là nó nhìn nhầm.”
Lam Diệm cười, “Thị lực của anh ấy tốt như vậy, ai nhìn nhầm chứ anh ấy không thể nhìn nhầm.”
Nói thì nói như vậy, nhưng hắn không biết, tháng trước và đầu tháng này, hắn và Thẩm Tiệp đã gặp nhau ở chỗ nào.