Ngước lên nhìn, thấy Thiên Lục đang đứng trước mặt ta, đôi mắt phượng hẹp dài đang nhìn ta, khóe miệng hiện lên nụ cười như có như không.
Ta chỉ cảm thấy toàn thân căng thẳng, nghiến răng nói: “Là ngươi?”
Ta thật không ngờ màn kịch sau này là nàng ta nghĩ ra, giúp Thái hậu xướng tiếp.
Nàng ta khẽ cười, bước lên nói nhỏ: “Sao nào, tần thiếp làm vậy làgiúp Hoàng thượng, lẽ nào nương nương không muốn tốt cho Hoàng thượng?”
Ta cười khẩy: “Ngươi thật sự là vì Hoàng thượng?”
Nụ cười trên gương mặt vẫn không thay đổi, nàng ta nói: “Nương nươngthông minh như vậy, những điều có thể nghĩ đến đương nhiên nhiều hơnthần thiếp. Đúng vậy, thần thiếp là vì người ấy, có điều thần thiếp làmnhư vậy chẳng phải cũng đã vẹn toàn ư?”
Nàng ta không nói rõ nhưng đương nhiên ta cũng biết, ‘người ấy’ trong lời nói của nàng ta là Cố Khanh Hằng. Ta nhìn Triêu Thần. nàng ta hiểu ý lui xuống.
Thiên Lục nhìn Triêu Thần, khẽ cười nói: “Sao nương nương còn sợngười khác biết? Trái tim của nương nương không đặt ở chỗ y, còn sợngười ta nói lời ong tiếng ve với y à?”
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta, hé môi nói: “Rốt cuộc người muốn làm gì?”
Nàng ta bỗng nhiên bật cười, liếc nhìn ta, lên tiếng: “Thái hậu thayđổi cách nhìn về người chẳng qua vì sự thông minh của người, Tang Tử…”
Đây là lần đầu tiên nàng ta gọi tên ta kể từ khi vào cung. Ta cũngbiết bên trong lòng nàng ta, ta chưa từng là Đàn phi, nàng ta chưa từngkính trọng ta. Thế nhưng mấy điều này, ta cũng sẽ không để ý.
Nàng ta nói tiếp: “Người có thể dùng trí tuệ của mình để đạt được tín nhiệm của Thái hậu, ta cũng có thể.”
Ta ngạc nhiên nhìn nàng ta, chuyện giữa nàng ta và Thái hậu… là khi nào nhỉ? Trong lòng ta có chút sửng sốt, lẽ nào…
Lúc ta và Hàn Vương rơi xuống núi ư?
“Có lẽ người đã nghĩ ra.. Trước đây Thái hậu không thích ta, chỉ bởikẻ ở trong lòng Hoàng thượng. Nhưng bây giờ Dao phi đã trở lại. Còn ta,chỉ cần mọi thứ ta làm đều vì Hoàng thượng, Thái hậu sẽ không từ chối.Chuyện Thái hậu làm, chẳng phải đều vì Hoàng thượng thiên triều sao?”
Xem ra nàng ta đã biết thân phận thật của Dao phi, có điều nàng tavẫn nhìn đúng thời cơ. Thái hậu phẫn nộ vì chuyện của Dao phi nên cũngdần quên chuyện nàng ta tìm cách thu hút Hạ Hầu Tử Khâm trước đó.
Chỉ cần Thiên Lục và Thái hậu đứng cùng chiến tuyến, Thái hậu tấtnhiên có thể không trách chuyện xưa. Vả lại, vì Thiên Phi mang longthai, Thái hậu không bài xích tỷ ta, Thiên Lục lại là muội muội của tỷta. Huống hồ màn kịch hôm nay tốt biết bao. Chẳng ai có thể nhận ra nàng ta đã vì Cố Khanh Hằng, bởi muốn tốt cho Cố Khanh Hằng, trước tiên nhất định phải vì Hạ Hầu Tử Khâm.
Chắc lúc ra khỏi Thiên Dận cung, Thiên Lục đã thông báo cho Cố đạinhân. Cố đại nhân cũng là kẻ thông minh, chuyện còn lại không cần ngườikhác nhắc, ông ta sẽ làm cách có lợi nhất, huống chi lần này tranh giành với Diêu gia, còn liên quan tới tương lai của con trai mình. Ông tanhất định sẽ dốc toàn bộ sức lực.
Ta không nói gì, nàng ta lại tiến lên vài bước, nói: “Thái hậu hy vọng hai nhà Cố – Diêu có thể kìm hãm lẫn nhau.”
Điều này ta không phải không biết, thế nhưng kìm hãn lẫn nhau cũngkhông phải kế lâu dài. Hạ Hầu Tử Khâm vẫn hy vọng có thể thu hồi tất cảquyền lực từ trong tay lão ta cho nên ta mới muốn đề cử Cố Khanh Hằng.
Ha, Cố đại nhân cho rằng cố gắng đưa con trai mình lên vị trí đó thìsau này văn õ trong triều đều coi Cố gia nhà ông ta đứng đầu ư? Chỉ đáng tiếc, Cố Khanh Hằng không phải người như thế. Huynh ấy trung thành,chính trực, nếu không Hạ Hầu Tử Khâm tuyệt đối không trọng dụng huynhấy.
Huynh ấy ngồi vào vị trí đó sẽ cống hiến hết sức lực cho thiên triều, cho dù đối phương là cha mình thì huynh ấy cũng sẽ không lạm dụng chứcquyền . Ta luôn tin chắc như vậy.
Khẽ cười một tiếng, ta nói: “Ta khuyên ngươi, sau này đừng động lòngvới huynh ấy nữa, nên nhớ, ngươi bây giờ là người của Hoàng thượng.”
Nàng ta không ngờ ta chuyển chủ đề nhanh như vậy, sững sờ giây látrồi mới cười, nói” “Điều này đương nhiên ta biết. Ta vốn không muốn vàocung nhưng không làm được gì với vận mệnh, bản thân ta không thể tựquyết định. Bây giờ ta đã biết, nữ nhân trong cung có cách sống của nữnhân trong cung. Từ lần đó, sau khi ngươi mơ mộng hão huyền muốn dùngthuốc mỡ của Cố đại nhân để làm lớn chuyện, nhưng huynh ấy chính miệngthừa nhận thuốc mỡ là do huynh ấy đưa cho cung tỳ kia, ta mới phát hiện, có một người để ngươi nguyện sống vì người ấy là một chuyện vui vẻ biết bao.”
Ta sững sờ. Chuyện lần đó, nàng ta cho rằng Cố Khanh Hằng thừa nhận là bởi nàng ta sao?
Cười nhạo một tiếng, ta nói: “Ng đừng ngốc nghếch như vậy nữa, tự cho mình là người trong lòng người khác!”
Nàng ta lại không cho là đúng, chỉ cười nhạt: “Tang Tử, ta biết từ nhỏ ngươi đã đố kỵ với ta.”
Lời của nàng ta khiến lòng ta run rẩy. Đúng, ta thừa nhận. Ta đối với Thiên Phi là sự coi thường nhưng đối với Thiên Lục, ta quả thật có chút đố kỵ.
Vì từ nhỏ, nàng ta đã có được quá nhiều thứ ta không có. Vật chất,tình cảm… Còn nữa, nàng ta thông minh. Nàng ta và Thiên Phi khác nhau,Thiên Phi là đại tiểu thư được nuông chiều, chỉ biết nhìn chằm chằm vàothứ đồ chơi thuộc về mình, Thiên Phi không biết làm thế nào để cướp thứđồ chơi trong tay người khác. Nhưng Thiên Lục lại khác.
“Có điều ngươi thật sự khiến ta kinh ngạc, hồi nhỏ, ngươi thường chạy ra ngoài, hóa ra không phải để chơi? Ha!” Nàng ta cười rồi nói tiếp:“Ta đã coi thường ngươi rồi, không ngờ a đầu hoang dã không biết chữ của Tang phủ cũng có thể trưởng thành như vậy. Nhưng ngươi đừng quá đắc ý, ở chốn hậu cung, một mình ngươi khó địch lại nhiều người.”
Thiên Lục à, ta bắt đầu cảnh giác với nàng ta. Không ngờ nàng ta cũng sẽ đứng cùng một chiến tuyến với Thái hậu.
Ánh mắt Thiên Lục nhìn về phía sau ta, hồi lâu mới chậm rãi lêntiếng: “Ngươi cho rằng, người ngồi tít trên cao đó có thể bảo vệ ngươicả đời sao?”
Ta nhìn về phía Thiên Dận cung theo bản năng, Hạ Hầu Tử Khâm.
Nàng ta cười rồi quay người, nói với ta: “Tần thiếp cáo lui trước, nương nương tự thu xếp!” Dứt lời mới gọi Cúc Vận rời đi.
Ta nói lớn: “Đứng lại!”
Thiên Lục từ từ dừng bước, ngoái đầu nhìn ta, khẽ nói “Nương nươngcòn điều gì muốn dạy bảo? À!” Nàng ta dường như hoảng sợ vì nhớ rachuyện gì đó, nhìn Cúc Vận ở bên cạnh một cái rồi lên tiếng: “Bởi vìcung tỳ của tần thiếp thấy nương nương mà không hành lễ ư?”
Chỉ nghe một tiếng ‘bốp’, thấy nàng ta đột nhiên vung tay tát CúcVận. Ta sửng sốt nhìn nàng ta, Cúc Vận cũng ngây người, đưa tay ôm má.Thiên Lục lại nói: “Như vậy đã đủ chưa?”
Ha, ta thật sự nhìn không ra nàng ta! Nàng ta biết ta và Cúc Vận cóhiềm khích, ta chỉ không ngờ nàng ta ra tay nhanh đến vậy, bởi thứ tamuốn nào phải điều này? Cười khẩy một tiếng, ta hỏi: “Ngươi đối vớiKhanh Hằng là thật lòng?” Nàng ta muốn đấu, ta không sợ, ta chỉ sợ nàngta sẽ làm hại Cố Khanh Hằng.
Thiên Lục bỗng sững người, hồi lâu mới cười nhạt: “Ngươi nói sao?”
Ta nghiến răng, nói: “Nếu ngươi huynh ấy, bản cung quyết không buông tha!”
Nàng ta cười càng thêm rạng rỡ: “Cả đời này khó khăn lắm mới yêu mộtngười, tần thiếp sao nỡ?” Sau đó xoay người, nói: “Xem ra chuyện bên đócũng đã giải quyết rồi, tần thiếp qua Hy Ninh cung trước.”
Nói xong, nàng ta không ngoái đầu lại, vịn lên tay Cúc Vận rời đi.
Ta sững sờ, bỗng nhiên nhớ lại khi ấy ở Tang phủ, nàng ta chạy đếnnói muốn nhường suất tiến cung cho ta, nhưng ta đã cự tuyệt không chútdo dự, lúc đó ta cho rằng đó là mưu ma chước quỷ của nàng ta. Hóa rakhông phải ư?
Ta bất giác gượng cười, nàng ta nói nàng ta vốn không muốn vào cungnhưng vẫn phải vào. Hóa ra người muốn được gả cho Cố Khanh Hằng nhất lànàng ta. Tang Thiên Lục. Thật mỉa mai, chẳng phải sao? Có phải đến làmthiếp nàng ta cũng bằng lòng? Song Khanh Hằng có sẵn lòng không?
Sau đó lại nhớ đến bọc quần áo Cố Khanh Hằng tặng ta. Khi ấy phu nhân vu oan cho ta, nói ta ăn trộm y phục của Thiên Lục. Ha, nếu bây giờ tavẫn không nghĩ ra manh mối, vậy Tô Mộ Hàn đã thật sự phí công dạy dỗ tarồi.
Người vu oan cho ta chính là nàng ta, Thiên Lục. hai tay nắm chặtthành đấm, ta hít một hơi thật sâu. Cho nên từ nhỏ ta đã oán hận tronglòng. Hóa ra ta với nàng ta mới là cùng một loại người. nhưng khônggiống ở chỗ, nàng ta biết ẩn náu hơn ta. Bây giờ nàng ta gần như khôngrời Thiên Phi nửa bước, xem ra đứa trẻ đó, bọn họ nhất định phải cóđược.
“Nương nương!” Triêu Thần đi tới bên cạnh ta, nhỏ giọng gọi.
Từ từ thu lại suy nghĩ, ta khẽ cười, đi lên phía trước. Lúc này ta đã cách Thiên Dận cung rất xa rồi. Lại đi được một đoạn, nghe thấy tiếngbước chân của rất nhiều người vọng đến, ta ngước mắt nhìn, thấy Dao phivội vã đi tới. Mới nhớ ra lúc ở Hy Ninh cung, Thái hậu đã giận dữ saingười đi mời Dao phi từ dịch quán trở về.
Tính toán thời gian cũng tầm đó.
Bên cạnh nàng ta có hai cung tỳ, ta nhìn thấy mắt nàng ta hơi đỏ,hình như đã khóc. Không biết vì sao trong lòng ta có dự cảm không lành.
Nàng ta khẽ ‘hừ’ một tiếng. “Đàn phi thật là lòng gan dạ sắt, vươnghuynh của ta liều mạng cứu ngươi, nhưng ngươi đến nhìn cũng không thèmnhìn huynh ấy một cái!”
Ta hơi sững sờ, nhớ đến hôm qua từng đồng ý với Hạ Hầu Tử Khâm sẽkhông tới dịch quán, huống chi thân phận của ta quả thật bất tiện. Tachỉ nói: “Ngươi cũng là phi tử của Hoàng thượng, bản cung tưởng ngươinên hiểu rõ quy tắc trong cung.”
“Quy tắc trong cung?” Nàng ta cười nhạt, “Đàn phi ở trước mặt vươnghuynh của ta luôn cho rằng huynh ấy là vương gia của Bắc Tề chứ khôngphải ân nhân cứu mạng của người ư?” Câu hỏi của nàng ta khiến người khác khó xử.
Ta sửng sốt nhìn nàng ta, lời của nàng ta rốt cuộc có ý gì?
Nàng ta dần thu lại vẻ kiêu ngạo, mím môi nói: “Đại phu nói, vếtthương trên cánh tay phải của vương huynh đã vào đến kinh mạch, e rằngcả đời sẽ không hồi phục được.”
Ta bàng hoàng, cánh tay phải của Hàn Vương bị thương là thật, khi đó không có cách nào trị thương, là ta kẹp mảnh trúc cho y.
Dao phi lại nói: “Ngươi nên biết, một cánh tay phải đối với vương huynh rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào?”
Đau nhói trong lòng, sao ta không biết? Hàn Vương hành quân đánhtrận, nếu tay phải bị tàn phế, vậy thì đối với y, đó nhất định là trậnđả kích rất lớn. Nhưng điều ta do dự là, lời của Dao phi có thể tin nổikhông?
Nàng ta dường như nhận ra sự hoài nghi, lo lắng trong lòng ta, ‘hừ’lạnh một tiếng, nói: “Sao nào, ngươi vẫn không tin? Ha, nếu không phảithương thế của vương huynh rất nghiêm trọng, bản cung sao có thể cả đêmkhông về? Còn nhọc công người của Thái hậu đi mời bản cung trở về!”
Đúng vậy, sao ta quên mất, nàng ta đã đi một ngày một đêm rồi. Khiấy, ta còn cảm thấy kì lạ, nàng ta đi lâu như vậy vẫn chưa về, chẳng lẽthương thế của Hàn Vương không ổn? Lẽ nào là thật sao?
Dao phi tiến lên một bước, nhìn thẳng vào ta, nói: “Lẽ nào ngươi thật sự không muốn đi thăm huynh ấy? Hôm qua bản cung đến, huynh ấy…” Độtnhiên nàng ta kìm thấp giọng nói: “… huynh ấy còn hỏi tình hình củangươi.”
Ta thảng thốt, vậy ư? Y hỏi tình hình của ta làm gì?
Nhớ hai lần đều là y che cho ta, ta mới có thể không chút tổn thương. Không, ba lần. Sao ta quên mất, mũi tên bắn Diêu Chấn Nguyên khi đó,nếu không phải y kêu Thanh Dương bắn, ta nào dễ dàng thoát thân đến vậy? Thế nhưng, ta bây giờ sao có thể đi thăm y? Nếu muốn đi, nhất định phải được sự đồng ý của Hạ Hầu Tử Khâm. Hắn nói chờ xong việc của TrươngLăng, ta muốn gì, tùy ta chọn. Mà ta ban đầu chỉ muốn nói cho hắn biếtchuyện thuốc nước trên mặt ta. Chẳng nhẽ lại muốn ta đổi thành cơ hộixuất cung thăm Hàn Vương?
Nắm chặt hai tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, truyền lên cơn đau nhói.
Hàn Vương đối với ta có tình, ta quả thật không thể không có nghĩa.Song trong tình trạng hiện nay, ta không thể xuất cung đi thăm y.
Lúc này, nghe thấy Dao phi nói với người bên cạnh: “Đi bẩm bao vớiThái hậu, nói bản cung đã hồi cung, rồi tới Thiên Dận cung thăm Hoàngthượng.”
Ta mới nhìn kĩ lại, hóa ra cung tỳ đó là người ở cung Thái hậu, nghe Dao phi nói vậy thì vội vàng dạ rồi lui xuống.
Ta bất giác quay lại nhìn cung nữ đó, đột nhiên nghe thấy có người nói: “Nương nương, như vậy là người không muốn đi à?”
Giọng nói này là…
Ta kinh hãi, lập tức ngoái đầu nhìn, đột nhiên thấy Thanh Dương. Nhưng vì sao nàng ta phải mặc y phục của cung tỳ để vào cung?
Lúc này, xung quanh đã không còn một bóng người. Thanh Dương tiến lên một bước rồi nói: “Vương gia vì nương nương có thể nói là vào nơi nướcsôi lửa bỏng, bây giờ người bị trọng thương đến hôn mê, nương nương lạicó thể không quan tâm hỏi han, quả thật khiến Thanh Dương bội phục.”
Ta cảm thấy trong lòng khẽ run rẩy, nàng ta nói gì thế? Nàng ta nhậpcung để nói với ta tình trạng của Hàn Vương ư? Ta sợ hãi lùi nửa bước,Triêu Thần ở phía sau vội đỡ ta. “Nương nương…”
Còn ta, dường như trong chớp mắt cũng đã hiểu,
Hàn Vương là ngươi như thế nào? Sao có thể kêu ta tới thăm y lúc này? Còn Dao phi và Thanh Dương, lời của bọn họn ban nãy cũng có nhiều sơhở!
Dao phi nói, lúc nàng ta tới dịch quán, Hàn Vương còn nói về tìnhhình của ta, nhưng Thanh Dương lại nói Hàn Vương bây giờ đang hôn mê.Vậy thì rốt cuộc là như thế nào?
Cho nên không thể là Hàn Vương muốn ta đi thăm y, tuyệt đối không thể? Dao phi muốn dụ ta ra ngoài!
Một ngày một đêm sau khi ta và Hàn Vương rơi xuống vách núi, có lẽngười ở bên cạnh Hạ Hầu Tử Khâm chính là nàng ta. Tâm trạng của Hạ HầuTử Khâm, nếu ta hiểu, vậy thì nàng ta hy vọng nhất là ta sẽ xuất cung.Bởi nàng ta hiểu rõ, Hạ Hầu Tử Khâm không muốn nhìn thấy cục diện nhưvậy. Còn Thanh Dương đến là để…
Trái tim bỗng bị thít chặt, ta càng nắm chặt tay Triêu Thần, dườngnhư nàng ta cũng đã nhận thức được điều gì đó. Ta không nói, chỉ lập tức xoay người chạy đi. Cảm thấy phía sau có thứ gì đó bay tới, đánh vàogáy ta, ta chỉ cảm thấy đau nhói, trước mắt tối sầm, lập tức ngã xuống.
“Nương nương!” Bên tai truyền đến giọng nói hoảng hốt của Triêu Thần. “Mau đến…”
Giọng nói của nàng ta cũng im bặt trong nháy mắt.
Dao phi, ả ta muốn làm gì, trong lòng ta đã hiểu rõ. Ả ta tính kếthật chu đáo, ở trước mặt cung tỳ của Thái hậu còn nói tình trạng củaHàn Vương nghiêm trọng đến vậy. Ta không thể không thừa nhận, lúc bắtđầu nghe, ta quả thật đã dao động, ta cũng đã tin.
Khiết thúc câu chuyện, nàng ta liền sai cung tỳ đó trở về cung Thái hậu.
Ssau này Thái hậu hỏi đến cũng sẽ xác thực có chuyện đó. Ta tin Daophi, ả ta tuyệt đối có năng lực biến chuyện ta nghe lời ả ta nói, sau đó tự ý xuất cung thành sự thật. Về điểm này, ta hoàn toàn tin tưởng.
Cũng không biết bao lâu, ngón tay ta mới có thể khẽ cử động. Ta cốgắng mở mắt, nghiêng mặt nhìn mới biết hóa ra ta đang ở trong một cănphòng. Lại nhìn kĩ, ta liền giật mình kinh ngạc, ở đâu không cần ai nói, ta cũng biết. Đây là căn phòng của Hàn Vương ở dịch quán.
Cố gắng bình tĩnh lại, ta có chút nực cười.
Ngước mắt , nhìn thấy tấm mặt nạ lạnh giá của nam tử, tiếng thở của y khe khẽ, dường như đnag ngủ. Nghĩ Thanh Dương thật to gan, đến vươnggia của nàng ta mà nàng ta cũng dám tính kế!
Lại tìm kĩ một lượt, phát hiện không thấy bóng dáng của Triêu Thần,không biết tại sao , trong lòng ta bỗng hoảng sợ. Từ trước đến nay tachưa từng hoảng hốt. Định chống người dậy mới phát hiện toàn thân khôngcó chút sức lực nào. Ta nằm sấp trên người y, kề sát y như vậy, nghetiếng hít thở của y rõ ràng đến thế. Ha, cảnh tượng mờ ám biết bao nhỉ.
Nhìn ra phía cửa, ta ra sức gào: “Vãn Lương! Vãn Lương…”
Ta biết Vãn Lương ở đó, nàng ta vẫn còn ở dịch quán.
“Vãn Lương…” Ta ra sức gọi nhưng giọng nói rất khẽ, dường như một chút sức lực cũng không có.
Ta gọi rất lâu, bên ngoài vẫn không có chút động tĩnh. Ta mới nhớ ra, cho dù ta có sức để gọi thì thế nào? Khi ấy Vãn Lương từng nói, nơi Hàn Vương ở không cho phép bất cứ người nào tiến vào. Bây giờ ta có hét tohơn nữa nhưng bên ngoài đều là người của Bắc Tề, họ sẽ không giúp ta.
Cuối cùng, ta thu lại ánh mắt, nhìn người trước mặt. Ta mấp máy môi, gọi y: “Vương gia! Vương gia!”
Sau đó lại cảm thấy hoảng hốt, người phía dưới ta thực sự là HànVương ư? Cách tấm mặt nạ, ta không nhìn thấy gương mặt y. Muốn đưa taygỡ nó ra nưng ta hoàn toàn không còn chút sức lực.
Ta nghiến răng, hay thật, bọn họ để ta có sức nói nhưng lại không cho ta cử động.
Ánh mắt ta hướng về phía cánh tay phải của y, rõ ràng băng một lướp vải dày. Trong lòng chấn động, y thực sự là Hàn Vương!
Ha , Thanh Dương điên rồi chăng? Nàng ta làm như vậy để làm gì?
“Vương gia, vương gia…” Ta không cam tâm, lại gọi mấy tiếng, ngườiphía dưới từ đầu đến cuối không có bất cứ động tĩnh nào. Xem ra lại làmưu mô của Thanh Dương! Không nghiến răng, có lẽ là Dao phi!
Nhớ tới nụ cười tươi như hoa của ả, trong lòng ta cảm thấy oán hận.Hạ Hầu Tử Khâm còn nói ả không thích hợp với cuộc sống trong cung. Thếư? Sao ta lại thấy ả thích hợp hơn bất cứ ai!
Nhưng bây giờ ta đã trúng kế của bọn họ phải làm sao đây? Ta không thể cử động, kêu la cũng không có tác dụng. Hàn Vương lại…
Bỗng nhớ tới Triêu Thần. Trong lòng ta sợ hãi, đúng rồi, Triêu Thần ở bên ta, giờ đây nàng ta không ở trong phòng, rốt cuộc bọn họ đã đưanàng ta đi đâu?
Lúc này, đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa phòng, ta nhìn về phía cửa, thấy một cung tỳ bưng đồ tiến vào. Thấy ta ở đó, vẻ mặt nàng ta vẫnlạnh đạm, không để lộ sự kinh ngạc. Xem ra những người ở đây đều đã được dặn dò.
Cung tỳ đó đi tới, đặt đồ trong tay uống một bên rồi bước tới, vừa đỡ ta vừa nói: “Nương nương, nô tỳ phải bón thuốc cho vương gia, người đợi một chút nhé!” Nói xong, nàng ta đỡ ta dựa vào thành giường.
Ta giận dữ nhìn nàng ta, nghiến răng nói: “Thanh Dương đâu? Kêu Thanh Dương qua gặp bản cung.”
Nhưng nàng ta không nhìn ta, cúi người tháo mặt nạ của Hàn Vương. Cóđiều nàng ta không tháo hẳn ra, chỉ để lộ miệng y. Lúc này ta mới nhớ,Hàn Vương từng nói, người nào nhìn thấy dung mạo của y sẽ phải chết.
Ta rất ngạc nhiên, lẽ nào đến cung nhân bên cạnh y cũng chưa từngnhìn thấy? Y nói giết không phải là giả ư? Nếu không, tại sao cung tỳnày lại tự giác như vậy?
Làm xong mọi việc, nàng ta mới cẩn thận bưng bát thuốc, đút từngthìa, từng thìa cho y, còn nói: “Nếu vương gia biết nương nương tới thăm ngài, nhất định rất vui mừng. Nương nương, người cho vương gia uốngthuốc cẩn thận một chút, cơ thể của vương gia vẫn còn yếu.”
Ta kinh ngạc nhìn nàng ta, rốt cuộc nàng ta… đang nói gì? Cái gì màcẩn thận bón thuốc? Rõ ràng người bón thuốc cho y là nàng ta?
“Đừng làm trò với bản cung! Kêu người thả bản cung ra!” Trong lòngbất giác trở nên căng thẳng, tất cả mọi chuyện đều khiến ta cảm thấy kỳlạ. Nhìn ra ngoài, cửa đã bị đóng từ lúc nàng ta đi vào, ta không camlòng, tiếp tục gọi: “Vãn Lương, Vãn Lương!”
Gọi tới nỗi mệt lả vẫn không nghe thấy bên ngoài có động tĩnh gì. Mọi thứ đều đang nói cho ta biết, ta đã trở thành cá chậu, chim lồng.
Cung tỳ đã bón thuốc xong, cẩn thận lau thuốc bên khóe miệng cho y,nhỏ giọng nói: “Nương nương có lòng thật, chuyện này để nô tỳ làm làđược.”
Không biết vì sao, lời nói của nàng ta khiến ta lạnh toát.
Lúc này, nàng ta đặt chiếc bát không sang một bên, cẩn thận đeo mặtnạ cho y, sau đó đưa tay đỡ ta, để ta tựa vào ngực y, tay của ta đặt lên tay y.
Ta tức giận nhìn nàng ta, lời nói của nàng ta ban nãy không phải nóicho ta nghe, mà dường như nói cho người bên ngoài nghe. Người bên ngoài…
Ta cảm thấy sửng sốt, kinh ngạc nhìn người phía trước.
Cuối cùng nàng ta mỉm cười, lên tiếng: ‘Nương nương sốt ruột cái gì,trò hay thực sự còn chưa diễn ra mà. Có điều người cảm thấy màn này thếnào? Người đến dịch quán, chẳng phải lo lắng cho bệnh tình của Vương gia sao? Vậy nương nương hãy chăm sóc cho Vương gia thật tốt, nô tỳ rangoài trước, không quấy rầy nữa.” Dứt lời, nàng ta không nhìn ta, bưngbát thuốc lui ra.
Cửa mở ra rồi lại đóng vào.
Ta tức giận tới nỗi muốn siết chặt hai tay mà không biết làm thế nào, đến sức lực làm như vậy cũng chẳng có. Nhớ đến lời nói của cung tỳ hếtlần này đến lần khác, nàng ta nói trò hay vẫn chưa diễn. Trò hay…
Ta bỗng cảm thấy sợ hãi, đưa mắt nhìn ra ngoài, cách ô cửa sổ, có thể thấy trời đã dần tối.
Ta bỗng nhớ ra, Hạ Hầu Tử Khâm nói tối nay sẽ qua Cảnh Thái cung, hắn nói muốn ban thưởng cho ta sau chuyện của Trương Lăng.
Dao phi!
Ta nghiến răng, lúc đó ta đã ý thức được có điều không đúng nhưng vẫn chậm một bước. Ta không ngờ Thanh Dương cũng đến. Vậy thì bây giờ Thanh Dương đâu? Để ta ở trong phòng của Hàn Vương, không sợ gây ra chuyệnbất lợi cho y ư? Sau đó nghĩ lại thấy thật buồn cười, đến cử động ta còn chẳng làm nổi thì sao có thể gây bất lợi cho y được? Thực ra, dù có thể cử động, ta tuyệt đối không làm hại y. Cho nên Tang Tử à, lần này ngươi thật sự bị họ tiêu diệt rồi!
Nhưng ta không cam lòng!
“Ừm.” Người phía dưới khẽ ‘hừ’ một tiếng.
Ta hoảng sợ thu lại suy nghĩ, vội nói: “Vương gia, ngài tỉnh rồi.”
Thấy y từ từ mở mắt nhưng chỉ khẽ liếc nhìn ta, ánh mắt y dường như có nét cười, khẽ nói: “Tử…”
Song y chỉ nói duy nhất một tử đó rồi không nói gì nữa. Y lại hôn mê. Còn ta dường như bị cái gì đánh trúng.
Y vừa gọi ta là gì… Ta đờ đẫn nhìn y.
Lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra, ta nhìn ra ngoài theo phản xạ.
Hạ Hầu Tử Khâm!
Khoảnh khắc ánh mắt nhìn về phía ta, oán hận kéo dài. Hắn nói, nếu ta lừa hắn lần nữa, hắn sẽ hận ta. Hôm qua hắn còn đồng ý với hắn sẽ không đến dịch quán thăm Hàn Vương, bây giờ ta lại xuất hiện ở nơi này.
Chỉ thấy cơ thể hắn loạng choạng một cái, vội vịn vào khung cửa mớiđứng vững. Có điều hắn nhìn ta một cái rồi căm phẫn đẩy cửa rời đi.
Đúng lúc này, có thứ gì đó đánh lên người ta, cơ thế bỗng có thể động đậy. Ta nhảy lên theo bản năng, đuổi theo gọi: “Hoàng thượng…”
Chạy vài bước, ta bỗng sững sờ, ngơ ngẩn. Ngốc thật, ta đuổi theo làm gì? Như vậy chẳng phải giấu đầu hở đuôi, lạy ông tôi ở bụi này ư?