Lạc Táp đang dọn các tư liệu tuyên truyền của hôm nay từ trên xe xuống, Phó Duyên Bác bước nhanh qua giúp cô. Lạc Táp tưởng là đồng nghiệp của mình, vừa quay đầu lại suýt chút nữa đụng tới anh ta.
“Thật xin lỗi, Phó cục trưởng.”
Phó Duyên Bác cười dịu dàng: “Dọa đến cô à?”
Lạc Táp nói đúng sự thật: “Ừ.”
“Cô đứng qua bên cạnh chút, để tôi.” Phó Duyên Bác ôm được nhiều gấp ba lần cô.
“Truyền đơn chia làm mấy loại?” anh lại hỏi.
Lạc Táp gật đầu: “Một loại đưa cho người đi bộ, một loại cho người lái xe.”
Hai người vừa khuân vác tư liệu tuyên truyền vừa nói về hoạt động tuyên truyền hôm nay.
Thư ký của Phó Duyên Bác và đội trưởng của Lạc Táp đều biết chuyện lệnh điều động trước đó của Lạc Táp, hiện tại Phó Duyên Bác chủ động đi tìm Lạc Táp nói chuyện phiếm, hai người bọn họ đều nghĩ là anh ta đại diện trên Cục biểu đạt một ít xin lỗi cùng quan tâm, bọn họ cũng không đi qua đó quấy rầy.
Ngay cả nhân viên chụp hình cũng được nhắc chụp các tình nguyện viên đi chứ đừng chỉ chụp lãnh đạo.
Nhiếp ảnh gia hiểu ra, đi chụp các tình nguyện viên lấy tài liệu.
Vừa rồi Thượng Viện Viện bị đội trưởng phân công làm chuyện khác, bận bịu xong quay đầu lại thì nhìn thấy được cảnh Phó Duyên Bác và Lạc Táp đang cùng nhau dọn tư liệu.
Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý, giống như hai vợ chồng.
Thượng Viện Viện lập tức ngưng lại những suy nghĩ miên man, ghen tỵ đến sắp phát điên.
Nếu như đang là ngày thường, chắc chắn cô ta đã chen tới đó rồi đẩy Lạc Táp qua một bên từ lâu, nhưng hiện tại không được, đây là đang làm việc nghiêm túc.
Nếu làm ra vấn đế không hay gì, nói không chừng Phó Duyên Bác sẽ méc thẳng với ba mẹ cô ta. Mẹ quan tâm đến thể diện, cực kỳ có khả năng không cho cô ta ở lại đội cảnh sát giao thông nữa.
Cô ta chỉ có thể chịu đựng, chịu đựng, lại chịu đựng.
Cô ta xoay người, dùng sức xoa xoa nơi lồng ngực, suýt chút nữa chết vì cơ tim tắc nghẽn rồi.
Bình tĩnh lại, cô ta đi đến bên cạnh đội trưởng: “Đội trưởng ơi, lát nữa chúng ta sẽ chia nhóm để ra đường phát truyền đơn đúng không?”
Đội trưởng ngẩng đầu: “Lúc họp lỗ tai cô còn đang ngủ ở nhà hả?”
Thượng Viện Viện bĩu môi: “Đầu óc tôi không tốt lắm, hình như trí nhớ không vượt quá được một tiếng đồng hồ.”
Đội trưởng: “Tôi tên gì chắc cô cũng không nhớ rõ đúng không?”
Thượng Viện Viện: “…”
Bị nghẹn trợn trắng mắt.
Đội trưởng thở dài: “Tiểu Thượng à, không phải là tôi khó khăn với cô. Nhưng cơ bản là những việc cần chú ý nhất mà cô cũng chẳng để tâm. Vừa rồi khi họp tôi đã phân nhóm rồi, cô còn tới hỏi tôi có phải sẽ phân nhóm hay không, cô nói xem cô…”
Anh ta lắc đầu.
Thượng Viện Viện vội bảo đảm: “Đội trưởng, tôi hứa là lần tới nhất định tôi sẽ đem theo lỗ tai, đầu óc cùng tâm trí vào phòng họp.”
Lại hỏi: “Tôi cùng nhóm với ai vậy? Có phải cùng nhóm với Phó cục trưởng của chúng ta không? Tôi muốn được học tập Phó cục trưởng một chút.”
Đội trưởng: “Cô cùng nhóm với tôi.”
Thượng Viện Viện: “…”
Cô có ngốc cũng nghe hiểu, đội trưởng đang ngầm nói, cô không cùng nhóm với Phó Duyên Bác.
“Vậy chị Lạc thì sao? Cũng cùng nhóm với chúng ta hả?”
Đội trưởng: “Cô ấy cùng nhóm với Phó cục trưởng, cô ấy là cảnh sát giao thông cũ, biết khi tuyên truyền thì sẽ làm thế nào. Cô vừa tới, đi theo tôi học hỏi cho đàng hoàng.”
Thượng Viện Viện hơi há mồm, lại chẳng thể phản bác.
Nhưng giấm chua ở trong lòng đã sớm ngập hết cả Bắc Kinh.
Lúc này có một chiếc xe buýt trường học chạy tới quảng trường, là các tình nguyện viên nhí tới.
Đội trưởng quay đầu nhìn về phía Lạc Táp, Phó Duyên Bác đang nói gì đó với người phụ trách đơn vị tuyên truyền. Anh ta gọi Lạc Táp: “Tiểu Lạc, học sinh tới rồi, cô qua đó dạy bọn nhóc những việc cần chú ý khi tuyên truyền ngày hôm nay đi.”
Lạc Táp: “Vâng, tới ngay đây.”
Cô nhấc chân đi về phía xe buýt trường học.
Bọn nhỏ mặc đồng phục của trường học, còn thắt khăn quàng đỏ.
Lạc Táp chào hỏi vài câu với giáo viên quản lý, sau đó thổi còi để bọn nhỏ đứng thành 3 hàng. Hai hàng phía trước 8 bạn, hàng sau cùng là 9 bạn.
Cậu nhóc cao nhất đứng ở hàng cuối quá nghịch ngợm, đang với tay chọc phá người bạn đứng cách đó hai bạn.
Lạc Táp quét mắt thấy được, lại thổi tiếng còi thứ hai.
Cậu nhóc nhắm mắt làm ngơ, giáo viên quản lý đi qua dùng sức xoa xoa đầu của nhóc, ánh mắt ra hiệu cho cậu nhóc đừng quậy phá nữa, phải nghe cô cảnh sát nói.
Sau đó cậu bé mới an tĩnh lại.
Lạc Táp giới thiệu kĩ càng, tỉ mỉ về hoạt động ngày hôm nay cho các bạn nhỏ, lại nói với bọn nhóc lát nữa khi ra mặt đường thì phải làm như thế nào, phải chú ý an toàn ra sao.
Giới thiệu xong hết thì để cho bọn nhóc nghỉ ngơi tại chỗ trước.
Cậu nhóc cao lớn nghịch ngợm kia nhảy nhót đến bên cạnh Lạc Táp: “Chị cảnh hoa, có thể chụp với em một tấm hình không?”
Cậu nhóc xinh xắn, cười rộ lên thì như mùa xuân tươi sáng.
Nhưng trong lời nói lại hơi có vẻ trưởng thành, nói năng ngọt xớt.
Lạc Táp có chút hoảng hốt, cái loại thần thái này, dáng vẻ thiếu đàng hoàng kia cực kỳ giống khi Giang Đông Đình còn nhỏ. Giang Đông Đình từ bé đã như vậy, cà chớn lưu manh, thích bắt nạt mấy cô bé xinh đẹp.
“Chị cảnh hoa? Có thể không? Em muốn lấy chị làm tấm gương, về sau sẽ làm cảnh sát.” Giang Nghị Hạo còn đang cười, nụ cười có ba phần ma lanh, bảy phần ngây thơ chất phác.
Lạc Táp bất đắc dĩ nhìn cậu bé, cái cậu nhóc ranh này, còn không ít trò quỷ.
Giang Nghị Hạo cảm giác được một tia hy vọng, cha của nhóc từng nói, thông thường khi phụ nữ do dự là chứng minh có cơ hội.
Cậu nhóc không trưng cầu ý kiến của Lạc Táp nữa, vội đưa điện thoại cho bạn học cùng lớp: “Giúp tớ chụp một tấm với chị cảnh sát đi, cảm ơn.”
Nói xong, cậu lập tức chạy đến bên cạnh Lạc Táp, dựa sát lại Lạc Táp, còn nhìn vào ống kính giơ tay chào. Tuy rằng tư thế không đúng chuẩn, nhưng dáng vẻ nghiêm túc kia của cậu nhóc khiến cho trong lòng Lạc Táp không khỏi xúc động.
Chụp xong, Lạc Táp duỗi tay vỗ vỗ đầu cậu nhóc: “Về sau không được nghịch ngợm gây sự nữa, phải biết nghe lời thầy cô.”
Giang Nghị Hạo ngẩng đầu, hé miệng: “Báo cáo cấp trên, nhất định làm được.”
Lạc Táp: “…”
Hôm nay gió hơi lớn, còn một tiếng nữa mới đến nghi thức khai mạc nên giáo viên cho bọn nhỏ lên trên xe buýt chờ, cũng tiện để quản lý.
Sau khi bọn nhỏ lên xe, Lạc Táp đi qua chỗ đội trưởng hỗ trợ.
Lãnh đạo của Sở Giáo dục, đài truyền hình và cả bên Cục giao thông đã lục tục đến. Phó Duyên Bác đi qua chào hỏi tất cả bọn họ.
Khi Tưởng Mộ Tranh quẹo xe vào tới thì ngẩn ra, đây là tình huống gì?
Phía trước bị vài chiếc xe chặn đường, nhất thời anh không thể nào đi vào được.
Lại nhìn qua băng rôn trên sân khấu bên kia, thì ra là bọn Lạc Táp làm lễ khai mạc cho hoạt động tuyên truyền hôm nay.
Quảng trường phía trước cao ốc Trung Liên của bọn anh xem như là nơi rộng nhất quanh đây, lại là trung tâm thành phố nên thường xuyên sẽ cho một số đơn vị sự nghiệp mượn để tổ chức hoạt động tuyên truyền.
Mấy chuyện này đều do bên bộ phận truyền thông của công ty lo liệu, trước nay anh chưa từng hỏi đến, không nghĩ tới hôm nay sẽ là Cục Quản lý giao thông làm hoạt động tuyên truyền ở đây.
Tưởng Mộ Tranh hạ cửa sổ xe xuống, tìm Lạc Táp trong đám người, nhìn một vòng không tìm được, phía trước anh lại có xe chặn mất nên nhìn không tới.
Vừa muốn xuống xe, không nghĩ tới chiếc xe đằng trước đã chạy lên.
Phía sau còn có xe của các nhân viên công ty hôm nay đi tăng ca đang chạy tới, anh đành phải chạy theo lên trước.
Rốt cuộc cũng thấy được Lạc Táp, cô đang bận, không chú ý tới anh.
Tưởng Mộ Tranh chạy xe tới một vị trí không ảnh hưởng đến mọi người rồi dừng lại. Anh mới vừa đẩy cửa xe ra liền có tình nguyện viên lại đây nói nơi này phải làm hoạt động, không cho dừng xe, yêu cầu anh đưa xe vào gara.
Tưởng Mộ Tranh: “…”
Địa bàn của chính anh mà còn không được dừng xe.
Trong lúc vô tình Phó Duyên Bác quay đầu thì thấy được Tưởng Mộ Tranh ở bên kia quảng trường, hai người đúng lúc chạm tầm mắt, thế này không chào hỏi cũng không được.
Bên này, tình nguyện viên còn đang thúc giục Tưởng Mộ Tranh di chuyển xe.
Tưởng Mộ Tranh khẽ đánh cằm: “Tôi nói vài câu với Phó cục trưởng rồi sẽ lái đi.”
Tình nguyện viên quay đầu, Phó Duyên Bác đã đi tới, tình nguyện viên không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.
Tưởng Mộ Tranh chỉ cách Lạc Táp mấy mét, nhưng cô vẫn luôn cúi đầu xem tư liệu, không có chú ý tới anh. Bỗng nhiên đội trưởng nói với cô: “Tiểu Lạc, sao xe của em lại ở đây?”
Lạc Táp ngước mắt, không hiểu ra sao: “Hả? Xe gì?”
Cô xoay người nhìn lại theo tầm mắt của đội trưởng và sửng sốt, sao Tưởng Mộ Tranh lại ở chỗ này?
Tới tìm cô??
Phó Duyên Bác đến gần phía Tưởng Mộ Tranh, hai người gần như đồng thời vươn tay, nhẹ nhàng nắm chặt, ngay sau đó buông ra.
Mấy lời chào hỏi khách sáo đều bỏ qua, đại khái Phó Duyên Bác cũng đoán được nhưng không quá chắc chắn nên hỏi: “Cuối tuần còn phải tăng ca?”
Tưởng Mộ Tranh mỉm cười gật đầu: “Tới công ty xử lý chút chuyện, không nghĩ tới các cậu làm hoạt động ở đây, đều tới cửa công ty tôi rồi, sau khi kết thúc nhất định phải lên văn phòng tôi uống ly trà đấy.”
Phó Duyên Bác: “Có rảnh nhất định sẽ ghé lên.”
Lạc Táp cách bọn họ rất gần, đối thoại của bọn họ cô đều nghe được hết. Thì ra Trung Liên là công ty của Tưởng Mộ Tranh, anh đến đây là đi tăng ca.
Phó Duyên Bác nhận ra chiếc xe Tưởng Mộ Tranh lái là của Lạc Táp, ấn tượng của anh ta về bảng số xe kia quá khắc sâu. Cái buổi sáng có tai nạn xe cộ kia, Lạc Táp lái chính là chiếc xe này.
Nhất thời anh ta đoán không ra Lạc Táp và Tưởng Mộ Tranh có quan hệ gì. Bạn bè? Hay là ở bên nhau?
Tưởng Mộ Tranh nhìn đồng hồ, 9 giờ còn có một cuộc họp.
Anh nói với Phó Duyên Bác: “Không quấy rầy thời gian của cậu, lát nữa bận xong rồi thì đi lên ngồi một chút.”
Phó Duyên Bác lịch sự đồng ý, lại nói: “Công ty các cậu cho bên Cục Quản lý giao thông của chúng tôi mượn sân rộng như vậy, tôi thay mặt Cục Quản Lý giao thông và đại đội hai cảm ơn cậu.”
Tưởng Mộ Tranh dùng khóe mắt liếc nhìn về phía Lạc Táp, rồi lại lẳng lặng thu hồi tầm mắt, cười nhạt: “Cậu nói như vậy là khách sáo rồi, là chuyện tôi nên làm.”
Trong lúc nhất thời, bầu không khí xung quanh như giương cung bạt kiếm, bỗng nhiên toát lên mùi thuốc súng không thể giải thích được.
Người ngoài nghe không ra ẩn ý trong lời của bọn họ, chỉ có hai người bọn họ tự hiểu rõ trong lòng mà không nói ra.
Chính bọn họ cũng rất bất ngờ và kinh ngạc. Mấy chục năm trước đây bọn họ chẳng thèm tranh nhau cái gì, nhưng lại không dự đoán được sẽ có ngày bởi vì một cô gái mà tính toán chi li.
—————————–
Tác giả có lời muốn nói:
Tưởng Mộ Tranh: Nhật ký tạm thời ngưng lại, bởi vì Phó Duyên Bác xuất hiện, còn muốn tranh Lạc Lạc nhà tôi với tôi, cơ-tim-tắc-nghẽn-ing.