Phó Dung Dữ chỉ cười, dáng vẻ này thật giống như đang che giấu tất cả phẫn nộ và cố chấp của trước đây dưới lớp mặt nạ ngụy trang, không để bụng thái độ mặc kệ của cô, ngón tay thon dài đưa thuốc và tờ đơn dặn dò của bác sĩ đặt ở đầu giường cho cô xem.
Bên trên viết rõ ràng cách dùng thuốc, Tạ Âm Lâu rũ mắt đọc xong lại nhìn quanh phòng bệnh nửa vòng: “Thư ký của anh đâu?”
“Em trai em trước khi ngủ muốn ăn cháo bào ngư tươi nhất, Hình Lệ lái xe đến quán ăn cậu ấy chỉ định để mua về rồi.” Phó Dung Dữ ở trước mặt cô cực kỳ nuông chiều Tạ Thầm Thời, không hề có khí thế mạnh mẽ kia, dịu dàng nói: “Nếu anh không thỏa mãn cậu ấy, sợ là em sẽ bị sai đi mua.”
Tạ Âm Lâu cảm xúc lẫn lộn mất một lúc, sững sờ hồi lâu mới nói: “Anh suy nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ biết cho Tạ Thầm Thời ăn cháo trắng thôi.”
Phó Dung Dữ thấy cô bằng lòng để ý đến mình, ý cười nơi đáy mắt càng thêm nồng đậm: “Âm Lâu, bây giờ chỗ dị ứng của anh rất ngứa, em có thể giúp anh làm một việc dễ như trở bàn tay không?”
Tạ Âm Lâu một lần nữa ngước mắt nhìn dáng vẻ gợi cảm với áo sơ mi mở rộng của anh, tựa như anh không quan tâm bị người khác nhìn, nghĩ đến cũng phải, dựa vào trình độ thân mật trước đây của hai người, còn có cái gì phải né tránh chứ?
Phó Dung Dữ lại chỉ vào mu bàn tay đang ghim kim truyền nước biển, thoạt nhìn tái nhợt và yếu ớt: “Tê mất rồi.”
Tạ Âm Lâu coi trọng nhất là có qua có lại mới toại lòng nhau, dù sao Hình Lệ cũng đi mua bữa sáng cho Tạ Thầm Thời, cô không cảm xúc đi qua, đầu ngón tay bạo lực mở hộp thuốc ra: “Xem như trả ơn anh.”
Tấm rèm màu trắng kia bị cô kéo lên, che đi Tạ Thầm Thời ở bên cạnh còn đang ngủ.
Trong không gian nhỏ hẹp, Tạ Âm Lâu không nhìn người đàn ông đang ngồi ở mép giường. Cô đứng đó, làn váy lụa mềm mại lướt qua quần tây của người đàn ông. Giây tiếp theo, cô muốn dời đi một chút nhưng Phó Dung Dữ lại lặng lẽ dán vào sườn váy của cô.
Tạ Âm Lâu cúi xuống không tìm được tăm bông, đành phải lấy đầu ngón tay dính một chút thuốc mỡ, bắt đầu bôi từ chỗ da bên sườn cổ của anh, không biết là thời tiết lạnh hay là do nguyên nhân nào khác mà nhiệt độ cơ thể của Phó Dung Dữ rất thấp, lạnh đến mức cô phải nhíu mày.
Trước đây khi chạm vào anh đều là mồ hôi nóng rẫy, có thể thiêu đốt người ta.
Tạ Âm Lâu không ngờ trong tiềm thức đã ghi nhớ rõ ràng những mẩu chuyện nhỏ không đáng kể khi ở chung với Phó Dung Dữ, kỳ lạ thay, mạch suy nghĩ tê liệt đột nhiên mất bình tĩnh, hàng mi rủ xuống né tránh khuôn ngực của người đàn ông.
Từ chỗ dị ứng trên cổ bôi thẳng đến cơ bắp ở ngực, toàn bộ quá trình dài đằng đẵng, thỉnh thoảng có thể nghe thấy Phó Dung Dữ đang điều chỉnh tần suất hơi thở bỏng rát, rõ ràng là gần trong gang tấc nhưng anh lại phải cam chịu kiềm chế, cũng không chạm vào một sợi tóc của cô.
Mà Tạ Âm Lâu lại chỉ dùng một câu đã khiến cho anh nháy mắt đổ vỡ công sức.
Vài giây yên lặng qua đi, cô nói: “Suốt mười năm em đều nhận được những quyển sách cổ không còn xuất bản nữa, cũng không biết là ai giấu tên đưa đến.”
Ngón tay thon dài lạnh lẽo của Phó Dung Dữ nắm chặt cổ tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, ấn giữ nó ở trước ngực.
Lời cô nói quá mức đột ngột, mà động tác của anh cũng như vậy. Tạ Âm Lâu hơi mất thăng bằng, cả người đổ về phía trước, mái tóc đen mượt dài ngang eo xõa tung, có vài sợi rơi trên bờ vai anh.
Cô hơi quay mặt sang, ánh mắt quật cường nhìn chằm chằm Phó Dung Dữ, mở miệng chậm rãi nói xong nửa câu còn lại: “Anh thử đoán giúp em xem…… người giấu tên tặng sách cổ cho em rốt cuộc ôm tâm tư gì không thể cho ai biết, ngay cả tặng quà cũng không dám viết tên?”
Lòng bàn tay Phó Dung Dữ rõ ràng đã đổ mồ hôi, dính sát vào da thịt nơi cổ tay cô, anh nắm một lúc lâu rồi đôi môi mỏng mới khẽ động đậy: “Chắc là anh ta đã quên viết tên.”
Tính tình Tạ Âm Lâu là vậy, cô hỏi một câu, đối phương phải trả lời một câu mới bằng lòng nói chuyện.
Phó Dung Dữ trả lời, tất nhiên cô sẽ không để lộ cảm xúc, dịu dàng mỉm cười: “Có thể đấy chứ, dù sao cũng chỉ có mười quyển sách cổ thôi mà. Đến lúc quay về nhà họ Tạ em sẽ quyên góp chúng cho viện bảo tàng, cũng không phải một thứ gì đó em yêu thích.”
Phó Dung Dữ còn chưa hưởng thụ xong dịch vụ bôi thuốc của cô, trái tim đã bị đâm đến hỏng be hỏng bét, nửa ngày sau mới kiểm soát được hơi thở rồi nói: “Em thấy vui là được.”
Đôi mắt đen láy của Tạ Âm Lâu lặng lẽ nhìn anh hai ba giây, rất có trách nhiệm giúp anh bôi thuốc, dường như lo sợ cơ thể anh bị lạnh, đầu ngón tay còn cố gắng xoa mạnh, đến khi cơ bắp hơi nóng lên mới chuyển sang vị trí khác.
“Âm Lâu.”
Phó Dung Dữ hòa hoãn lại một lúc mới thầm gọi tên cô.
Tạ Âm Lâu bị anh gọi trong lòng hơi khó chịu, cứ cảm thấy cái tên này giống như đã từng được anh gọi vô số lần, nét mặt vẫn thản nhiên cho đến khi thuốc mỡ được bôi xong. Cô định xoay người đi lấy khăn giấy lau tay, lại bị anh giữ chặt một lần nữa.
Phó Dung Dữ không buông tha cơ hội ở cùng cô dễ dàng như vậy, nhiệt độ cơ thể cuối cùng đã cao lên, ngay cả hô hấp cũng nóng bỏng: “Âm Lâu……”
“Anh,” Tạ Âm Lâu vừa định nói gì đó, chiếc giường bên cạnh tấm rèm truyền đến một giọng nam cực kỳ gắt gỏng cắt ngang bầu không khí mờ ám quái lạ này: “Âm Lâu Âm Lâu, mẹ nó anh thử gọi tên chị tôi lúc ngủ nữa coi!”
Tạ Âm Lâu quay đầu lại, không thể nhìn rõ phía đối diện đang cách một tấm rèm bông màu trắng, nhưng nghĩ đến Tạ Thầm Thời đã tỉnh, sau lưng cô chợt cứng đờ, muốn rút ngón tay ra khỏi bàn tay Phó Dung Dữ.
Phó Dung Dữ không buông ra, sức lực dần dần tăng thêm, dùng nhiệt độ cơ thể hâm nóng cô.
Đối mắt nhau trong sự tĩnh lặng, đôi mắt đen láy trong veo của Tạ Âm Lâu trộn lẫn ý tứ lên án, im hơi lặng tiếng nói: “Anh điên rồi, em trai em ở ngay bên cạnh đấy.”
Đôi môi mỏng của Phó Dung Dữ cũng cười thầm, giống như đang nói: “Vậy thì đã sao?”
Tạ Âm Lâu cúi đầu, gần như là thì thầm bên cạnh khuôn mặt anh: “Lần trước suýt nữa bị đánh chết, trí nhớ ngắn hạn đúng không?”
Phó Dung Dữ nghiêng đầu, môi mỏng tái nhợt trực tiếp chạm vào cánh môi mềm mại của cô, gần như chỉ chạm một cái đã rời đi, nhanh đến nỗi Tạ Âm Lâu còn chưa kịp phản ứng thì anh đã buông lỏng tay, quay lại trạng thái lười nhác nghiêng người dựa vào đầu giường.
Tạ Âm Lâu tức khắc có loại ảo giác người nông dân và con rắn, có lòng làm việc thiện còn bị anh cắn một phát.
Tiếc là bên cạnh còn có thằng em trai cáu kỉnh như hổ rình mồi, cô nhịn, dùng ánh mắt hung hăng trừng Phó Dung Dữ rồi thả nhẹ bước chân đi qua đuôi giường, nương nhờ góc tường bị tấm rèm trắng che lại, đi ra khỏi phòng bệnh này trước.
Ba giây sau khi cô rời đi, Tạ Thầm Thời càng nghĩ càng thấy không thích hợp, bỗng nhiên đứng dậy kéo tấm rèm bên cạnh ra.
Trên giường sát bên, Phó Dung Dữ giữ nguyên tư thế ngồi như lúc nãy, một chiếc áo sơ mi được làm từ chất liệu vải tinh xảo vắt ở mạn giường, bên cạnh còn có hộp thuốc đã mở và khăn giấy, anh cũng không có ý định lấy chăn che đi khuôn ngực trần trụi.
Đáy mắt Tạ Thầm Thời đè nén sự tàn bạo mơ hồ, nhìn thấy người đàn ông có tám khối cơ bụng này, giây tiếp theo liền lạnh lùng mắng lời thô tục: “Đệt, tôi phải báo cảnh sát, ở đây có người giở trò lưu manh!”
……
Hơn 7 giờ sáng, các bác sĩ và y tá của bệnh viện này đều biết trong phòng bệnh có hai người đàn ông đẹp trai như thần đến rửa ruột, bọn họ tổ chức thành đoàn thể đến kiểm tra phòng rồi làm ầm ĩ một trận, món cháo bào ngư Hình Lệ xếp hàng hai tiếng đồng hồ để mua cũng đã nguội lạnh hết trơn.
Cái tên Tạ Thầm Thời này có bệnh nhõng nhẽo, không ăn đồ ăn lạnh.
Hình Lệ chỉ có thể tuân mệnh xách theo cháo bào ngư đi tìm lò vi sóng để hâm nóng, một giây trước cô ấy nói móc nói khóe bỏ đi, một giây sau Tạ Âm Lâu tùy tiện mua cháo trắng ở căn tin xách đến thăm em trai.
Cô không mua phần của Phó Dung Dữ, lúc đi vào, ngay cả một cái liếc mắt sang giường bên cạnh cũng không nhìn.
Dáng vẻ xa cách ‘người sống chớ lại gần’ này làm Tạ Thầm Thời hết sức vừa lòng, cậu ấy hơi ghét bỏ quấy cháo trắng, lại nhịn không được giương khóe miệng cười đắc ý: “Chị, cháo này là chị tự nấu à?”
Cậu ấy còn cúi đầu nếm một miếng, cứ làm như thật mà bình luận: “Hương vị không tệ.”
Tạ Âm Lâu ngồi trên ghế bên cạnh, giống như lấy lệ mỉm cười: “Em nói sao thì là vậy đi.”
Tạ Thầm Thời ăn cháo xong, ánh mắt sắc bén chưa từng rời khỏi hai người bọn họ, không quên đề phòng Phó Dung Dữ lòng muông dạ thú, nếu không phải để thông khí, cậu ấy còn muốn kéo rèm khép kín lại hết luôn.
Phó Dung Dữ rất rộng lượng không cố chấp với cậu ấy, chờ đến khi Tạ Âm Lâu gọt táo xong rồi đặt con dao gọt hoa quả về chỗ, anh mới không nhanh không chậm hỏi: “Đã uống thuốc Đông y chưa?”
Tạ Âm Lâu như ngừng thở, đầu ngón tay vì chột dạ mà thoáng run rẩy, cũng may không cầm thứ gì nên sẽ không tổn thương da thịt trắng mịn, ra vẻ bình tĩnh.
Trải qua lời nhắc nhở của Phó Dung Dữ, Tạ Thầm Thời cũng sực nhớ ra, trực tiếp kết luận hành vi của cô: “Chị chưa uống thuốc Đông y đúng không?”
Tạ Âm Lâu đã uống quá nhiều thuốc Đông y, vừa nhắc tới hai chữ này là đầu lưỡi lại cảm thấy đắng nghét, vốn dĩ muốn giả chết, nhưng khổ nỗi hai bên trái phải đều có ánh mắt dò xét nhìn chòng chọc, lời nói của cô nghẹn cứng ở cổ họng, nửa ngày trôi qua cũng không bịa ra được một chữ.
Tạ Thầm Thời vươn tay lấy di động ở tủ đầu giường đến, không nói hai lời gọi điện cho Thang Nguyễn ở cửa hàng sườn xám, ra lệnh cho cậu ấy đun một phần thuốc Đông y đưa đến bệnh viện.
Thấy bản thân không có cách nào tránh khỏi cảnh bị trút thuốc, Tạ Âm Lâu ném quả táo trong tay về phía tên đầu sỏ gây tội Phó Dung Dữ này.
Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng bắt được, bên môi có nét cười nhàn nhạt: “Cảm ơn em.”
Tạ Thầm Thời cúp điện thoại xong, vừa vặn nhìn thấy quả táo Tạ Âm Lâu gọt nửa ngày trời đã cho giường bên cạnh, gương mặt đẹp đẽ thoát cái xanh lét, cảm thấy ruột đã được rửa lại bắt đầu co rút, mà lúc này, Hình Lệ cuối cùng đã hâm nóng xong cháo bào ngư, dẫm lên đôi giày cao gót cộc cộc chạy vào: “Cậu chủ nhỏ cao quý, lần này cháo nóng rồi đó……”
Lời còn chưa có cơ hội nói xong, Tạ Thầm Thời đã mặt mày lạnh tanh nói: “Ông đây không ăn cháo nóng.”
Hình Lệ chạy ngược chạy xuôi cả buổi sáng phục vụ cho cậu ấy, nghe vậy, giày cao gót kẹt cứng tại chỗ mất ba giây, hít thở sâu rồi lại nể mặt Tạ Âm Lâu đang ở đây, không ra tay đánh em trai ruột nhà người ta, nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp đặc trưng, nói: “Được thôi, cho phép tôi đi tìm bác sĩ tiêm một liều insulin để bình tĩnh lại trước đã.”
Vừa ra khỏi cửa phòng bệnh, Hình Lệ lại vòng ngược trở lại để nói một chuyện với Phó Dung Dữ, cũng cho những người có mặt ở đây nghe: “Đúng rồi Phó tổng, tiệc rượu thương nghiệp tối hôm qua anh tham gia đã được đưa tin, có phóng viên viết bài sử dụng một tấm ảnh chụp lén sườn mặt của anh, nửa giờ trước mới vừa đăng tin.”
Hồ ly Hình Lệ vốn dĩ có lòng báo thù rất nặng, đoạn nói chuyện tiếp theo rõ ràng là có ý chọc Tạ Thầm Thời tức chết, cười rất vô hại: “Bây giờ khắp cả mạng xã hội đều đang giải mã hình xăm chữ Phạn ở cổ tay anh đấy, chữ ‘Âm’ đó có phiên âm giống với tên của cô Tạ nhỉ.”
Về việc Phó Dung Dữ vô tình được nổi tiếng, kế tiếp phải đối mặt thế nào với hai chị em của nhà họ Tạ này, bất kể có chuyện gì xảy ra thì một thư ký như cô ấy cứ co giò bỏ trốn trước đã.