Tô Căng Bắc theo Chu Thời Uẩn vào, thấy trong sân phơi rất nhiều thảo dược nồng nặc, quả nhiên là bác sĩ…
– Thời Uẩn, cậu đến rồi.
Lúc này, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi từ bên trong bước ra, anh ấy ăn mặc mộc mạc, đeo một đôi kính không viền, dung mạo rất bình thường.
Nhưng chính người đàn ông bình thường ấy đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho vùng núi này, anh bình thường, nhưng rất không tầm thường.
– Đây là?
Tô Căng Bắc gật đầu với anh:
– Chào anh, em tên Tô Căng Bắc.
Người đàn ông chợt hiểu ra:
– Anh nhớ ra rồi, em chính là vị hôn thê mà Thời Uẩn từng nói.
Tô Căng Bắc:
– Anh biết em?
– Đương nhiên, trước đây Thời Uẩn có nhắc.
Anh xoa xoa tay rồi chìa tay ra:
– Vẫn chưa giới thiệu, anh tên Trương Triều.
Tô Căng Bắc bắt tay anh.
Trương Triều dẫn hai người vào nhà:
– Vào đi, bên ngoài lạnh. Hai người ăn tối chưa, chưa thì ở lại ăn.
– Không cần đâu, họ có nấu phần của chúng em rồi.
Chu Thời Uẩn đưa túi trên tay cho anh:
– Thuốc của Tiểu Nguyên.
Trương Triều ngẩn người:
– Sao cậu lại đưa thuốc qua, chuyện này…
Chu Thời Uẩn nhàn nhạt nói:
– Anh khỏi từ chối, đây là cho nó chứ không phải cho anh.
Trương Triều cười bất đắc dĩ:
– Anh nợ cậu nhiều quá.
– Anh không nợ em, Tiểu Nguyên trước đây là bệnh nhân của em, em đưa thuốc cho bệnh nhân của em là bổn phận.
Chu Thời Uẩn nói:
– Thằng bé đâu rồi?
– Chú Chu!
Đúng lúc này, giọng một đứa trẻ vang lên ngoài cửa, Tô Căng Bắc quay đầu nhìn, thấy một cô gái dắt một cậu bé khoảng tám tuổi đi tới.
Cậu bé thấy Chu Thời Uẩn thì ào tới:
– Chú Chu, cháu tưởng chú đang bận nên không đi tìm chú.
Chu Thời Uẩn mỉm cười, ánh mắt dịu dàng hiếm hoi:
– Tiểu Nguyên, sức khỏe dạo này thế nào?
– Dạ khỏe lắm ạ, hôm qua cháu còn đi học đấy.
Tiểu Nguyên thân thiết nắm tay Chu Thời Uẩn, quay đầu nhìn Tô Căng Bắc:
– A, thím có phải bạn gái của chú Chu mà bà Lương nói không ạ?
Tô Căng Bắc xoa đầu cậu bé:
– Bà Lương là ai?
– Chính là bà Lương sát vách ấy.
Tiểu Nguyên non nớt đáp. Tô Căng Bắc cau mày, không ngờ cô mới tới mà nổi tiếng như vậy.
Chu Thời Uẩn hỏi:
– Đúng rồi Trương Triều, chỗ anh còn phòng không? Phòng bên đội y tế đều chật kín cả, cô ấy đành làm phiền anh.
Tô Căng Bắc:
– Ối? Không có chỗ cho em ngủ à?
– Em tới bất ngờ, phòng bên kia chật kín cả, không có dư chăn.
– Vậy em ngủ chung với anh.
Chu Thời Uẩn ho khan:
– Không được.
– Tại sao?
Chu Thời Uẩn nhìn cô, trầm mặc.
Giường của mỗi người họ đều cực kỳ nhỏ, chỉ đủ ngủ một người. Nếu hai người nhất định muốn nhét chung một giường… anh không chắc có thể hòa nhã ngủ cùng cô một đêm.
Ánh mắt Trương Triều mang ý cười đảo qua đảo lại giữa hai người, lúc định nói gì đó thì có người lên tiếng trước:
– Hay là, ở nhà tôi đi?
Cô gái im lặng từ khi dẫn Tiểu Nguyên vào đến giờ lên tiếng:
– Nhà tôi có thể để thêm một chiếc giường, được, được không?
Ba người đều nhìn cô ấy.
Trương Triều nói:
– Đây là ý hay, nhà Đình Đình chỉ có một mình cô ấy, hai cô gái ở cùng rất tiện.
Tô Căng Bắc mỉm cười với cô gái tốt bụng, sau đó nhìn chằm chằm Chu Thời Uẩn, thì thầm:
– Có người không muốn thu nhận em vào phòng, em ghim món nợ này rồi.
Chu Thời Uẩn cười khẽ bất đắc dĩ:
– Nhà cô ấy ở ngay cách vách, rất gần.
Tô Căng Bắc hừ hừ.
Chu Thời Uẩn hỏi:
– Có được không?
Tô Căng Bắc ừ:
– Cứ thế nhé, Đình Đình? Cám ơn cô.
Đình Đình hơi xấu hổ:
– Ơ, không cần khách sáo.
Chu Thời Uẩn nói với Đình Đình:
– Vậy cô ấy làm phiền cô.
– Không phiền đâu, bác sĩ Chu.
Định xong nơi ở, Đình Đình về dọn phòng, Chu Thời Uẩn dẫn Tô Căng Bắc về đội y tế ăn cơm.
– Nè, anh thật sự không muốn em ngủ cùng hả?
Tô Căng Bắc âm u nhìn theo bóng lưng anh.
Anh quay đầu nhìn cô:
– Giường nhỏ lắm, không ngủ được.
– Thế nếu giường to thì anh có đồng ý ngủ chung với em không?
Chu Thời Uẩn:
-…
Tô Căng Bắc thấy anh không trả lời thì lườm anh, thở hổn hển đi về phía trước. Trời đã tối, cô lại mang giày cao gót, hơi không chú ý liền bị đá vấp chân.
May mà Chu Thời Uẩn phản ứng nhanh, đưa tay kéo cô lại:
– Em cẩn thận chút.
Tô Căng Bắc nhìn xuống chân:
– Giày ngâm lâu trong bùn đi không tiện lắm.
– Cởi.
– Hả?
Chu Thời Uẩn đi tới trước người cô:
– Cởi giày đi, anh cõng em về.
Trời tối thế này mà cô đi đường như vậy đúng là không yên tâm.
Khóe môi Tô Căng Bắc hiện lên ý cười, có điều giọng điệu vẫn rất dỗi hờn:
– Anh đừng tưởng anh như vậy là em sẽ tha thứ cho anh mối thù không ngủ.
Mối thù… không ngủ?
Khóe môi Chu Thời Uẩn co rút, đổi chủ đề:
– Nhanh lên, em cầm đèn pin.
Tô Căng Bắc hừ khẽ, giả vờ “rụt rè” chốc lát, cuối cùng cởi giày cao gót ra cầm trên tay, sau đó nằm lên lưng Chu Thời Uẩn.
Anh thấy cô lên thì thẳng người dậy, cõng cô vững bước về phía trước.
Đêm rất yên tĩnh, xung quanh thỉnh thoảng có tiếng kêu của động vật nhỏ không biết tên. Tô Căng Bắc nằm trên lưng anh, chợt cảm thấy vô cùng ấm áp, thậm chí cô cho rằng cứ thế này đi mãi cũng rất tốt.
– Chu Thời Uẩn.
– Ừ.
– Chu Thời Uẩn.
– Hả?
– Chu Thời Uẩn ơi.
-…Muốn nói gì?
Tô Căng Bắc áp mặt vào vai anh, nói khẽ:
– Không có gì, chỉ là cảm thấy trời tối thế này hơi ghê ghê.
Chu Thời Uẩn im lặng chốc lát, nói:
– Nhắm mắt lại, anh nhìn đường là được.
Tô Căng Bắc cong môi, khẽ nói:
– Ừ.