Hình Cửu Niên như suy tư gì, hắn cúi đầu nhìn nhìn vết thương trên cổ người chết, nhưng không đưa ra kết luận.
Tạ Cát Tường kiểm tra lại lần nữa, đột nhiên nói: “Có ba vết xước trên lớp váy dưới áo ngoài.”
Mấy người ngồi xổm xuống nhìn, phát hiện chỗ làn váy của Kim nhị tiểu thư xác thật có vết xước, bất quá chỉ là vết xước rất nhẹ, sợi tơ chỉ hơi hơi bong lên, không nhìn kỹ cũng không thấy được.
Đây cũng là một manh mối.
“Hình đại nhân, làm phiền ngài lại tiến hành kiểm tra sơ bộ lần nữa, sau đó lại kiểm tra bên trong từ đường này, nhìn xem vết xước trên làn váy của nàng cũng có manh mối tương ứng hay không,” Triệu Thụy thấp giọng nói, “Chúng ta không thể mang người về Cao Đào Tư, thừa dịp hiện tại Kim gia còn đang nhân nhượng, ngươi nhìn xem vị Kim nhị cô nương có phải cũng……”
Lời còn lại, Triệu Thụy không cần nói tiếp, nhưng Hình Cửu Niên cũng đã ngầm hiểu.
Khi Ngô Chu thị chết đã có thai một hai tháng, nếu có liên quan đến hài tử, như vậy chỉ sợ Kim nhị cô nương cũng đã có thai. Nhưng nàng chưa thành thân, lời này không thể nói trước mặt trưởng bối nhà người ta, nên chỉ có thể khéo léo một chút.
Hình Cửu Niên đồng ý, lại dẫn Ân Tiểu Lục đi bận rộn, Triệu Thụy quay đầu qua, phát hiện Tạ Cát Tường vẫn con đang xem xét Kim nhị cô nương.
Giờ phút này, ánh mắt Tạ Cát Tường dừng trên khuôn mặt Kim nhị cô nương.
Bởi vì bọn họ còn chưa lại đây nhìn thi thể, cho nên Hình Cửu Niên vẫn chưa lau đi lớp trang điểm đậm trên mặt Kim nhị cô nương, Tạ Cát Tường đang xem chính là khuôn mặt được trang điểm đậm này.
Trong mắt Triệu Thụy, trang điểm của Kim nhị cô nương không khác gì Ngô Chu thị.
Đều là gương mặt tái nhợt, môi đỏ thẫm, khóe môi bị cưỡng ép giương lên thành một độ cong, phảng phất như người chết đang cười.
Nhưng Tạ Cát Tường lại nhíu mày, nhìn thế nào cũng cảm thấy quái quái: “Trang điểm này không tốt bằng Ngô Chu thị.”
Triệu Thụy rất cổ động: “Sao lại không tốt? Theo ta thấy đều là giống nhau, căn bản không có gì khác.”
Tạ Cát Tường trừng hắn một cái, chỉ vào lớp phấn nền trên mặt Kim nhị cô nương nói: “Nữ tử đều thích dùng phấn nén, cuối cùng đều thích áp một lớp dầu hoa nhài hoặc là hương lộ, như vậy phấn sẽ không dễ bay, sẽ rất mịn màng tinh tế, nhưng phấn trang điểm trên mặt Kim nhị cô nương lại có chút khô ráp, huynh nhìn xem da chỗ khóe mắt đều lộ ra hết đây này.”
Trang điểm có tốt hay không, chỉ nữ nhân mới có thể nhìn ra được.
Triệu Thụy nói: “Ý của muội là, trang điểm này không được tốt bằng Ngô Chu thị? Vậy có phải khi ở Kim gia, hung thủ đang rất vội vàng hay không?”
Bởi vì Kim nhị cô nương là thiếu nữ nhu nhược, giết nàng rất đơn giản, khẳng định cũng thay đổi xiêm y cho nàng rất nhanh, nhưng từ đường Kim gia không thể kém hơn từ đường ở chân núi của Ngô thị, cho dù người hầu rất ít lui tới, nhưng rốt cuộc cũng vẫn có người.
Một khi vội vàng, trang điểm tự nhiên không thể tốt được.
Tạ Cát Tường nhìn chằm chằm khuôn mặt Kim nhị cô nương trong chốc lát, đang muốn với tay lau lớp trang điểm cho nàng, bất quá tay nàng mới vừa duỗi ra ngoài, đã bị Triệu Thụy ngăn cản.
“Không cần muội làm những việc này,” phiến quạt thép trên tay Triệu Thụy nhẹ nhàng đè trên cổ tay mảnh khảnh của Tạ Cát Tường, “Để Ân Tiểu Lục lại đây lau.”
Ân Tiểu Lục tai thính mắt tinh, nghe được nửa âm tên mình, liền tung tăng chạy tới hầu hạ Triệu đại nhân.
Hắn có chút thủ pháp lau mặt người chết, chỉ quét ngang quét dọc một chút, khi nhắc tay lên, gương mặt thanh tú của Kim nhị cô nương lập tức lộ ra ngoài.
Tạ Cát Tường nhìn chằm chằm mặt nàng, trong lòng luôn cảm thấy có chút không đúng: “Bộ dáng nàng và Ngô Chu thị không giống.”
Hai người đều rất thanh tú, đối với nữ tử mà nói đều có thể xứng với chữ đẹp, nhưng hình dạng khuôn mặt hoàn toàn bất đồng, một người mặt tròn, mi thon dài, môi phấn mỏng, một người mặt trái xoan, mày lá liễu, môi cánh hoa, nếu buộc phải nói có chỗ giống, thì có thể nói mắt hai người đều là mắt thon dài, không phải là mắt hạnh to tròn như Tạ Cát Tường.
Tạ Cát Tường nhỏ giọng giải thích cho Triệu Thụy biết: “Căn cứ theo phụ thân ta nghiên cứu, sở thích của loại hung phạm này đều thống nhất, trên người nạn nhân nhất định có đặc điểm nào hắn rất yêu thích, lộ rõ nhất chính là vẻ bề ngoài, tỷ như ngày trước ở Cẩm Châu có một tội phạm giết người, liên tục giết ba người trẻ tuổi, khóe miệng ba người này đều có nốt ruồi, chính là do điểm này, khiến cho tên sát nhân chú ý.”
Ý của Tạ Cát Tường, Triệu Thụy vừa nghe liền hiểu rõ.
“Muội cũng vừa nói, ý bá phụ là phần lớn bởi vì diện mạo khiến cho tên sát nhân chú ý, cũng có khả năng không phải như vậy, ít nhất, hai người chết này đều là nữ tử, đây cũng coi như là một đặc điểm.”
Triệu Thụy nói như thế, bất quá chỉ để trấn an Tạ Cát Tường, để nàng không cần lo lắng như thế.
Nhưng sao Tạ Cát Tường có thể không lo lắng được?
“Loại hung phạm giết người này một khi đã bắt đầu thì sẽ không có kết thúc, trừ phi hắn bị bệnh hoặc đã chết, không thể lại tiếp tục giết người, thì chuỗi giết chóc này mới có thể dừng lại.”
Tạ Cát Tường sốt ruột chính là điểm này, nàng sợ rất nhanh sẽ xuất hiện người chết tiếp theo.
Nhưng Triệu Thụy lại rất đạm nhiên.
Hắn duỗi tay vỗ vỗ đầu Tạ Cát Tường, thanh âm trầm thấp nặng nề, nhưng lại có ôn nhu người bình thường không thể nghe được.
“Đừng sợ, nếu thật sự xuất hiện sát nhân giết người hàng loạt, bất quá cũng trốn không thoát Nghi Loan Vệ trong thành, chờ điều tra xong chuyện ở Kim gia, ta lập tức gửi sổ con đến Nghi Loan Tư trấn phủ sứ, nhờ hắn tăng mạnh tuần phòng tại Yến Kinh.”
Yến Kinh là vùng đất dưới chân thiên tử, ngoại trừ Hộ Thành Tư, còn có Nghi Loan Tư, Vũ Lâm Vệ, Kim Ngô Vệ bảo vệ xung quanh, tất nhiên không thể sinh loạn.
Được Triệu Thụy an ủi như thế, Tạ Cát Tường hơi nhẹ nhàng thở ra.
“Được rồi,” Tạ Cát Tường nói, “Chúng ta đi ra ngoài dò hỏi nha hoàn Kim nhị cô nương đi.”
Nếu nói mọi thiên kim có gì bí mật, thì người biết rõ nhất chính là nha hoàn cùng ma ma bên cạnh nàng.
Ngô Chu thị tự nhiên không có xuất thân đến bực này, nhưng Kim nhị cô nương lại có.
Chờ hai người đi ra khỏi từ đường, liền nhìn thấy lão đại Kim thị Kim Trạch Long và lão tam Kim Trạch Phong vẫn chờ ở cửa.
Kim Trạch Long là phụ thân ruột của Kim nhị cô nương, mặc dù là đại lão gia tiền tài đồ sộ, lúc này hốc mắt cũng đỏ hoe, có vẻ rất thống khổ.
Triệu Thụy trấn an hắn vài câu, liền nói: “Đối với cái chết của nhị cô nương, Cao Đào Tư khẳng định cần ở lại Kim gia điều tra mấy ngày, bất luận như thế nào, nhất định sẽ trả lại cho Kim gia một công đạo.”
Lời khẳng định này của Triệu Thụy, cho Kim Trạch Long niềm an ủi rất lớn.
Hắn chủ động nắm lấy tay Triệu Thụy, lệ quang lấp lánh trong mắt, nhưng vẫn cố chịu đựng không khóc rống trước mặt người ngoài.
“Đa tạ Triệu đại nhân, xin đại nhân nhất định tra ra chân tướng, đòi lại công đạo cho tiểu nữ.”
Thiếu nữ như đóa hoa quý giá xinh đẹp lụi tàn trong chớp mắt, tâm tình của người làm phụ mẫu sẽ như thế nào, Triệu Thụy và Tạ Cát Tường đều có thể hiểu được.
Ngay cả Triệu đại thế tử mặt lạnh, cũng thấp giọng an ủi vài câu.
Nhưng mà, ngay vào giờ phút này, một quản gia nam dáng vẻ trung niên hoảng loạn chạy vào, hớt hải nói với Kim Trạch Long: “Lão gia, Định Quốc Công gia tới từ hôn.”
Nước mắt trên mặt Kim Trạch Long loang lổ, nhưng vẫn trợn tròn nói lớn: “Cái gì? Bọn họ sao có thể như vậy?!”