“Không cần.”
Lâm Dật Phi nhích sang bên cạnh, “Hay là cậu lên đi.”
“…” Chris nhìn Lâm Dật Phi, qua vài giây sau mới trả lời, “Không cần.”
“Cái giường này còn rất rộng, cậu cả đêm ngồi ở chỗ kia thì sao tớ có thể yên lòng ngủ chứ.”
Lâm Dật Phi nói xong, Chris liền ngồi lên giường, sau đó mở chăn ra nằm vào. Hai người mặt đối mặt, khoảng cách rất gần, ngay cả hô hấp của nhau cũng có thể cảm giác được.
“Ngủ đi. Tớ ôm cậu, cậu sẽ không bị ngã xuống.” Lâm Dật Phi vừa muốn ôm eo đối phương, Chris đã nắm tay cậu lại, kéo lên môi mình mà hôn, một đường hôn nhẹ từ ngón trỏ đến lòng bàn tay, loại cảm giác dịu dàng này khiến vai Lâm Dật Phi run lên.
Môi Chris dừng lại nơi cổ tay cậu, nhẹ nhàng mút vào, đầu lưỡi khẽ liếm da thịt trên đó, làm tim Lâm Dật Phi như bị kéo thẳng lên.
Sau đó Chris nắm tay cậu, chậm rãi nhắm hai mắt. Lâm Dật Phi tỉ mỉ nhìn ngũ quan đã hơi trưởng thành của thiếu niên, dường như bị sự ôn hòa của đối phương cuốn hút, cũng dần cảm thấy buồn ngủ.
Hôm sau, khi y tá đẩy cửa phòng ra, thấy hai thiếu niên nằm trên giường, loại im lặng này khiến nàng không đành lòng quấy rầy.
Buổi chiều cùng ngày, Lâm Dật Phi được đưa về nhà Ozbourn. Phòng khách đã được trang trí rất đẹp, vì ngày mai sẽ đưa dì Ozbourn đi chôn. Lúc đó có rất ít người của nhà Ozbourn, nhưng ngoài dự định của cậu chính là, Ozbourn tiên sinh nói sẽ để Lâm Dật Phi và Chris trong phòng, để hai người từ biệt dì Ozbourn lần cuối cùng.
Sáng thứ sáu, tiết trời rất đẹp. Trong vườn tư nhân nhà Ozbourn, quan tài của dì Ozbourn được chậm rãi đặt vào nơi sâu nhất.
Chris vẫn nắm lấy tay Lâm Dật Phi, “Tớ sau này sẽ không còn được trông thấy mẹ nữa.”
“Ngốc, cậu lúc nào cũng có thể thấy dì, chỉ cần cậu muốn.”
Khi ba anh là người đầu tiên đắp cát lại, hô hấp Chris kéo dài, anh vẫn chưa chuẩn bị tốt tinh thần mất đi mẹ mãi mãi. Hay nên nói cho dù có bao nhiêu thời gian, anh vẫn không thể chuẩn bị tốt.
Tân khách tham gia tang lễ rất nhiều, đều là người trong gia tộc. Mỗi người trông đều rất buồn, nhưng không ai rơi nước mắt cả.
Đến phiên Chris đi lên, anh vẫn không cách nào di chuyển đôi chân mình.
“Tớ không muốn mẹ đi.”
Ozbourn tiên sinh hiểu nỗi đau của Chris, cũng không bức anh đi lên. Nhóm tân khách lần lượt đi lên đắp cát, Chris tựa như bị dòng người bao phủ.
“Chris, chúng ta không phải đưa dì Ozbourn đi, mà hiện tại chúng ta đang khẩn cầu dì ngủ yên. Để dì ngủ một giấc thật đẹp, Chris.”
Cuối cùng của cuối cùng, Lâm Dật Phi nắm tay Chris đi đến trước mộ, cậu nâng tay Chris, để hạt cát cuối cùng rơi xuống.
Tạm biệt, dì Ozbourn.
Bữa ăn trưa, thức ăn rất phong phú, trong không khí tỏa ra hương vị mới mẻ thản nhiên. Các tân khách nhỏ giọng trò chuyện, có lẽ có quan hệ với dì Ozbourn, và có lẽ không có quan hệ gì. Ozbourn tiên sinh vẫn yên tĩnh ngồi trên sô pha, ngẫu nhiên sẽ có người đến nói với hắn đôi ba câu. Chris cùng Lâm Dật Phi thì về phòng.
Ở đó có một bàn ăn nhỏ, không gì mới mẻ, chỉ có một ít thức ăn Trung Quốc.
Điều này khiến Lâm Dật Phi kinh ngạc, sau đó lập tức hiểu được dụng ý của Ozbourn tiên sinh. Những ngày gian khổ nhất của dì Ozbourn là lúc sống ở New York, khu đó là nơi ở của người Trung Quốc, người Hàn Quốc và một số ít người da trắng. Dì Ozbourn làm phục vụ viên trong nhà hàng người Hoa, mỗi đêm đều sẽ mang thức ăn Trung Quốc về cho Chris. Thức ăn Trung Quốc đối với Chris và dì Ozbourn mà nói có một ý nghĩa rất đặc biệt.
“A, có sò điệp hấp!” Lâm Dật Phi cầm lên, “Chris, cậu có nhớ, trước kia tớ thường lấy trứng luộc trong trà kê đản đưa qua nhà cậu, mẹ cậu có ăn không?”
“Có, mẹ nói ăn rất ngon.” Chris vẫn cúi đầu.
“Hắc, vậy bây giờ chúng ta cùng nhau nói về những chuyện vui vẻ của mẹ cậu nha! Đừng buồn như vậy! Nếu để mẹ cậu nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, dì ấy sẽ nghĩ lúc cậu và dì ở chung thì chưa từng nói chuyện vui vẻ đó!”
Miệng Chris khẽ nhếch, “Đúng vậy, mẹ rất thích trà kê đản. Đó là bởi vì trứng đó là cậu tặng, mẹ thật vui khi tớ cuối cùng cũng có bạn.”
Lâm Dật Phi cũng cười lên.
“Tớ nói với mẹ, trong trường có một đứa rất ngốc, luôn lấy thức ăn cay của Trung Quốc tới cá cược với tớ, cậu ấy dám chắc tớ không ăn được.”
Lâm Dật Phi cúi đầu, “Thật đúng là ngốc mà.”
“Sau đó mẹ nói, ‘Đứa ngốc kia chẳng qua rất để ý đến con, sợ nếu đưa hộp cơm cho con ăn sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của con, nên mới dùng phương pháp này’.” Ký ức này thật sự rất đẹp, khuôn mặt Chris rất dịu dàng, Lâm Dật Phi ít khi thấy anh cười như vậy.
“Hắc, nghe một chút âm nhạc mà mẹ cậu thích đi.” Lâm Dật Phi đề nghị.
“Được, tớ xuống dưới lấy micro.”
“Không cần đâu.” Lâm Dật Phi cười thần bí, lấy căn nhà gỗ nhỏ mà lúc trước hai người cùng tạo ra, ngón tay đẩy cánh cửa kia, bài <Hành trình mùa đông> cứ thế vang lên.
“Mẹ còn rất thích một mình trong phòng nghe bài này, vừa gấp quần áo vừa nhảy múa.”
“Có phải giống như vậy không?” Lâm Dật Phi tùy tay lấy một cái áo thun trong tủ quần áo của Chris, sau đó theo điệu nhạc mà bước, trên mặt còn mang dáng vẻ say mê.
“Đúng, chính là vậy.” Tầm mắt của Chris theo Lâm Dật Phi mà chuyển động.
“Hắc, cùng nhảy nào!” Lâm Dật Phi ném cái áo lên giường, kéo tay Chris, để anh đứng dậy, “Cậu cũng ra bắt chước chút nào, bộ dáng say mê của mẹ cậu!”
Chris nhìn Lâm Dật Phi, hai người cùng bước theo điệu nhạc.
Khi âm nhạc chấm dứt, lúc Lâm Dật Phi muốn đi mở lại, Chris kéo cậu qua.
“Hắc, sao thế?” Lâm Dật Phi nhìn anh, ánh mắt anh luôn rất sâu, tựa như không có đáy.
Chris nghiêng đầu, thoáng chốc Lâm Dật Phi hiểu anh muốn làm gì, muốn gỡ ra bàn tay đang đặt trên lưng mình, nhưng đối phương lại càng thêm dùng sức, ấn chặt Lâm Dật Phi vào ngực mình.