Đầu nổ *ầm* một tiếng, pháo hoa bắn đầy trời, hoa lửa nổ tung trong bụng cô, huyết dịch bắt đầu chảy ngược về.
“Đợi tôi ở bên dưới.” Hướng Viên cúp máy rồi nói, “Tôi đi tính tiền đây, các anh cứ từ từ uống nhé.”
Vị giám đốc Vương với quả đầu Địa Trung Hải ở đối diện bỗng lên tiếng, “Được rồi, nếu con của giám đốc Hướng bị bệnh thì bọn tôi cũng không thể giữ cô lại được.” Cuối cùng còn híp mắt thô bỉ nói, “Vậy ngày mai tôi bảo Tiểu Lưu gửi hóa đơn cho cô chứ gì?”
“Đúng thế.”
Hướng Viên xuống lầu, người đàn ông kia đã đứng đợi trước lễ tân khách sạn, dáng người cao ráo bóng lưng thuận mắt, hai cô gái thu ngân bên cạnh cứ đưa mắt nhìn sang bên này, lại còn xấu hổ đẩy nhau, như thể đang đùn đẩy để đối phương đi xin Wechat.
Người kia vẫn chưa phát hiện thấy gì. Hướng Viên đi đến, không nói hai lời đập hóa đơn lên bàn.
“Tính tiền!”
Hai cô gái giật mình lập tức hoàn hồn, được rồi… sao dữ vậy.
Từ Yến Thời nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, đi đến cạnh Hướng Viên. Máy in đang in hóa đơn thanh toán, cô gái trẻ thấy người kia lại gần thì lòng càng rạo rực, nhưng hình như anh ấy có quen biết với người phụ nữ xinh đẹp dữ dằn trước mắt này? Cô nàng mất mát cúi đầu tìm giấy.
Từ Yến Thời liếc nhìn con số trên hóa đơn, sáu ngàn tám??
“Ăn vàng đấy hả?” Anh thuận miệng hỏi, “Đơn vị nào?”
Hướng Viên: “Phi hành Cao Tường.”
Từ Yến Thời nhíu mày, “Nói chuyện gì?”
Hướng Viên: “Thì là hạng mục định vị máy bay không người lái đang thử ở Tây An gần đây đấy.”
“Bàn xong chưa?”
“Ông ta bảo ngày mai sẽ gửi hợp đồng.”
“Người còn ngồi trên không?”
Hướng Viên đáp có, “Sao vậy?”
“Không có gì cả, tôi đi vệ sinh đã. Em vào trong xe đợi tôi.” Từ Yến Thời nói rồi giao chìa khóa cho cô.
***
Hạng mục máy bay không người lái lần này của phi hành Cao Tường là hạng mục đầu tiên Lâm Khải Thụy giao cho anh, trong tháng sau ký hợp đồng, do anh đích thân dẫn đội. Nếu anh nhớ không nhầm thì phía Lâm Khải Thụy đã có được hợp đồng, vậy nghĩa là nếu Lâm Khải Thụy không lừa anh thì hai lão già này đang bỡn cợt Hướng Viên.
Dùng hợp đồng hết ăn lại uống, lừa cô suốt một tuần.
Từ Yến Thời gọi điện cho Lâm Khải Thụy, bên kia nghe thấy tin này thì cũng khiếp sợ, “Mẹ kiếp, lão Đoàn không gạt tôi đâu, bọn tôi vừa hoàn thành các chi tiết hợp đồng trong tuần này mà. Tôi nói thật với cậu, hạng mục cậu phụ trách đây vốn do công ty chi nhánh Thượng Hải của Đông Hòa phụ trách, tôi cố lắm mới đoạt về được. Chuyện này cũng không thể trách tôi, bây giờ lão Đoàn bất mãn với Đông Hòa lắm, không biết bên phòng nghiên cứu giở trò quỷ gì mà sản phẩm cách tân không đổi, hơn nữa đây là lần đầu chúng ta hợp tác với Vi Đức, tôi biết cậu có kinh nghiệm nên mới để cậu dẫn đội, làm sao tôi có thể đùa với cậu được. Cậu gửi thông tin của hai người kia cho tôi đi.”
Hiệu suất làm việc của Lâm Khải Thụy rất cao, chẳng mấy chốc đã gọi lại: “Tôi hỏi rồi, lão Đoàn nói tuần này mình không hề đến Tây An, người đi là hai giám đốc của chi nhánh khác, phụ trách làm ăn với Đông Hòa, tôi đoán là muốn chấm dứt hợp đồng, nhân tiện chiếm lợi từ cô nàng đấy. Hợp đồng còn nằm trong tay lão Đoàn đây thì hai người bọn họ lấy đâu ra hợp đồng, tám mươi phần trăm là bạn gái cậu bị chơi xỏ rồi. Hai nhân viên dưới trướng lão Đoàn thích moi hời từ người khác, có lúc lão Đoàn cũng chẳng quản được. Có muốn tôi ra mặt giáo huấn giúp cậu không?”
…
Mấy phút sau, đám người của Cao Tường trong phòng bao chuẩn bị ra về, đang sửa sang lại quần áo thì bỗng cửa phòng mở ra cái *cạch*, một người đàn ông cao gầy tuấn tú bước vào, trên tay còn xách ba chai rượu đỏ, tay dài kẹp lại, khớp xương sạch sẽ thon dài. Có cô gái nhìn thấy thì bất giác nuốt nước bọt.
Từ Yến Thời đặt rượu lên bàn, xếp ba chai ngay ngắn, “Tối nay kết hôn nên vui quá, còn lại ba chai rượu này nên tặng các anh đấy.”
Có người tinh mắt nhận ra, ba chai rượu này cộng lại cũng phải hơn tám mươi ngàn, đẹp trai mà bị điên hả? Cưới vợ vui đến thế sao? Có khác gì kẻ điên ném tiền trên sân thượng không?
Giám đốc Vương “Địa Trung Hải”: “Thật hay đùa vậy?”
Từ Yến Thời cười, “Không muốn hả? Vậy thì tôi qua phòng khác.”
Giám đốc Vương “Địa Trung Hải” không dám tin lại có chuyện tốt đến thế, kết quả là Từ Yến Thời trực tiếp mở rượu, còn rót cho mỗi người một lần, hành động này đã khiến mọi trái tim treo ngược trở lại lại vị trí cũ. “Địa Trung Hải” vội vã nhét nắp rượu lại, kéo vào lòng như bảo bối, nghĩ bụng chắc tên này ngu lắm rồi, uống nhiều nên đi nhầm phòng đây mà, thuận miệng chúc phúc đôi câu “chúc hai người trăm năm hòa hợp, tân hôn vui vẻ” rồi vội tiễn người đi.
Từ Yến Thời đút tay vào túi bước xuống lầu, cuối cùng hai bước gộp một bước nhanh đi xuống.
Nhân viên mặt mày sốt vó đập vào lòng bàn tay liên tục, vừa thấy anh xuống thì lập tức đi lên toan hỏi tiền rượu kia ai trả, nào ngờ Từ Yến Thời lướt qua, tiện tay khoác vai anh ta, cúi đầu nói: “Là hai tên mập ở sau mua, mau gọi mấy người chặn cửa lại, uống say rồi nên không nhớ chuyện đâu.”
Nhân viên nào dám để anh đi, sợ hãi định cản lại thì Từ Yến Thời đã nhét một tờ giấy vào tay anh: “Hai người họ mà không trả thì đây là điện thoại và địa chỉ của họ, hoặc đến Duy Lâm tìm tôi.”
Bình thường Duy Lâm hay liên hoan ở đây, nhân viên này cũng thấy Từ Yến Thời quen mắt nên mới đồng ý.
Nói rồi anh không dừng bước, đi thẳng ra cửa, Hướng Viên không vào xe chờ mà đang co ro mình ngoài quán rượu, Từ Yến Thời chắc chắn nhân viên sau lưng đã đóng cửa thì mới đi thẳng về phía Hướng Viên, vừa đi vừa cởi áo khoác xuống.
Hướng Viên xoay lưng lại, bất chợt cảm thấy sau lưng ấm áp, một giây sau đó cả người đã bị bao lại, hơi thở đàn ông nóng rực bao phủ lấy cô.
Cô cứng người, bất chợt có phần tham lam sự ấm áp vô hình này, vô thức rụt lại vào trong ngực anh. Cô thật sự rất lạnh, Từ Yến Thời lại phủ thêm áo cho cô, dựng cổ áo lên rồi quay mặt cô về phía mình. Đầu óc Hướng Viên đóng băng, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, Từ Yến Thời dựng cổ áo lên gài nút lại.
Trời rét đất đông, gió lạnh rít gào, những bông tuyết nhảy múa liên tục dưới ánh đèn.
Dưới ánh trăng bàng bạc, khuôn mặt anh có phần nào mạnh mẽ hơn thường, nhưng trong ánh mắt ấy lại đong đầy dịu dàng chẳng thể nào bỏ qua.
Cơn lạnh trên người Hướng Viên bị xua đi, “Vừa nãy anh làm gì thế?”
Từ Yến Thời không đáp, trong cánh cửa đang đóng phía sau chợt có một nhóm người đi xuống, Từ Yến Thời bỗng nắm tay Hướng Viên kéo cô đi về phía xe đậu, “Bọn họ xuống rồi, có phải đóng kịch thì nên đóng cho trót không?”
Đi được một nửa, Từ Yến Thời bèn tách năm ngón tay cô ra, mười ngón tay đan chặt cùng cô.
“…”
Hai người đi đến trước xe, bỗng trong quán rượu sau lưng có người vỗ bàn cái rầm, hét ầm lên như thể không dám tin: “Không trả tiền?!!!”
Hướng Viên quay đầu lại nhìn, không yên tâm vùng vẫy, “Rốt cuộc anh đã làm gì vậy? Anh đừng phá hỏng hợp đồng này của tôi, tôi đã phải nhẫn nhịn hơn một tuần rồi đấy, bọn họ đến khu rửa chân gọi dịch vụ tôi cũng nhịn!!!”
Từ Yến Thời thở dài, đè người lên cửa xe, “Nếu tôi nói em bị lừa rồi thì em có tin không?”
Hướng Viên bình tĩnh nhìn anh, “Lý do?”
“Lý do để sau này tôi nói với em, nhưng tôi chắc chắn em bị lừa rồi, người ta chỉ muốn vét tiền ăn uống của em thôi, không tin thì sáng mai em cứ chờ hợp đồng đi, xem hộp thư của em có nhận được gì không.”
Bỗng Hướng Viên cảm thấy suy sụp, cô vất vả khổ cực một tuần nhưng rồi vẫn bị hẫng sao? Cô không tin nổi…
Trong mắt viết đầy sự khó tin.
“Không tin thì em cứ đợi đến mai đi.”
Hướng Viên không gượng nổi, chợt trong hốc mắt có hơi nước dâng lên.
Từ Yến Thời nhích người sang dựa vào cửa xe, nhìn đám người dây dưa trước cửa quán, anh khoanh tay nói với Hướng Viên: “Sau này em sẽ còn gặp nhiều loại người hơn nữa, bọn họ chỉ là một dạng trong trăm kiểu người trên đời này mà thôi. Mới chút đả kích thế này đã không chịu nổi rồi sao?”
Mấy ngày nay Hướng Viên gần như uống tù tì không nghỉ, cũng chỉ vì mới nhậm chức. Nếu như có thể gia hạn tiếp hợp đồng thì chí ít sang năm kiếm tiền được hơn ba phần trăm, sao cô có thể không nghĩ ra, “Nhưng rõ ràng giám đốc Vương đã nói là ngày mai sẽ chuyển hợp đồng đến mà?”
“Tới ngày ký hợp đồng còn có người muốn đổi ý nữa là, cái chuyện ‘ngày mai’ của em không phải là chuyện chắc chắn.”
Hướng Viên không nói gì thêm, hai mắt hoen đỏ, có lẽ mệt mỏi liên tiếp mấy ngày đã khiến cô mất sức, đầu óc rối ren không nghĩ được gì, cả người nặng trịch như bị đổ chì, một giây trước còn nói sẽ ký hợp đồng, vậy mà một giây sau đã đi tong, cứ như rơi vào địa ngục luyện hỏa vậy.
Chút rượu uống hồi tối giờ đây đang cuộn trào trong dạ dày, có cảm giác như lửa đốt.
Đầu óc hốt hoảng bừng tỉnh, trong mấy ngày qua toàn là mình tiếp đãi những người này ăn chơi sa đọa, từng ly rượu mạnh dốc vào bụng liên tục, vùi trong phòng karaoke hát bài mình không thích, lại còn ngồi khu ngâm chân, mạo hiểm buồn nôn đợi bọn họ “làm dịch vụ” xong thì lại cho người đưa về khách sạn.
Từng chuyện từng chuyện, nhìn tới nhìn lui toàn phải chịu ấm ức.
Có lẽ mệt mỏi nhiều ngày cộng thêm gần đây toàn gặp chuyện hỏng bét, cô đã không còn hơi sức đâu để tìm tòi nghiên cứu về nhân tình nữa rồi, hiện thực đã khiến cô suy sụp. Có lúc con người chính là thế đấy, không thể thả lỏng, phải hăng say cho đến cùng, chỉ cần buông lơi một chút thôi thì mọi cố gắng sẽ bay biến, thậm chí còn cảm thấy mình như đồ ngốc.
Nhưng Hướng Viên không muốn để Từ Yến Thời thấy dáng vẻ mình khóc, sẽ khiến anh nghĩ nhiều, dù mũi nghẹn ngào chua xót, trong lòng tủi thân muốn chết, cô cũng không quen để lộ vẻ yếu ớt của mình trước mặt bất cứ ai, huống hồ còn là trước mặt người đàn ông cô thích.
Chỉ có điều, đứng trước mặt người đàn ông mình thích thì những ấm ức của phụ nữ dễ dàng bị phóng lớn lên, giờ phút này Hướng Viên đã rất hiểu rõ rồi, có người thích, có người quan tâm thì lập tức mọi cảm xúc đều bị khuếch đại trong chớp mắt ấy. Kỳ thật như thế không tốt lắm, sẽ khiến bản thân mất phương hướng.
Hướng Viên điều chỉnh cảm xúc, cô hít mũi, giả vờ như không có chuyện gì bước lên xe, báo cho Từ Yến Thời biết địa chỉ nhà cô. Trên đường về cũng như thường ngày, vẫn nói chuyện đôi ba câu với anh.
“Giọng của cô MC này sao vẫn thế vậy.”
“Bên kia đang tháo đi xây lại sao? Sao tôi không biết?”
“À, tôi vừa mới đến. Xin lỗi, tưởng đây là Bắc Kinh.”
“Đúng rồi, Tết này anh có về Bắc Kinh không?”
“Sao anh không nói gì thế? Không muốn nói chuyện với tôi à? Hay anh cảm thấy tôi ngốc quá, không cần phải nói chuyện với tôi?”
Từ Yến Thời lái xe, liếc mắt nhìn cô, “Tôi đang nghe đây.”
“Anh có biết hồi cấp ba mình rất lạnh lùng lắm không?”
Từ Yến Thời: “Có à?”
Chỉ là anh không hay nói nhiều chứ tính cách không lạnh lùng, có điều người không quen sẽ cảm thấy anh lạnh nhạt thật.
“Nhưng gần đây tiếp xúc lại cảm thấy khá tốt, không như tôi nghĩ.”
“Thực ra hồi nhỏ tôi rất thông minh, học thuộc lòng nhanh lắm, có điều tới khi lớn lên đầu óc như bị gỉ vậy.”
“Nói thật tôi chơi game rất giỏi, tất cả là nhờ bạn trai tôi quen hồi năm nhất đại học. Nhất định anh không biết đâu, anh ấy tên là Down, chơi Ma Thú đỉnh lắm nhé, người hâm mộ toàn gọi anh ấy là D Hoàng. Hồi đầu mới chơi game tôi chơi rất dở, về sau là anh ấy nắm tay dạy tôi đấy.”
Hiếm khi thấy Từ Yến Thời không ghét bỏ, còn lên tiếng ừ đáp.
“Nhưng anh ấy không chịu nói chuyện video với tôi, chỉ gọi điện có một lần, mà kể ra giọng cũng gần giống anh đó, có điều nghe hơi lạ, tôi cũng không thể nói ra được.”
“Vậy vì sao lại chia tay?”
“Vì anh ấy xấu quá.”
Từ Yến Thời: “…?”
Hướng Viên nói liên tục: “Có một lần, tôi thấy một tấm ảnh tự sướng trong Qzone* của anh ấy, không phải tôi chê gì đâu, vốn tôi thích anh ấy thật, xấu cũng được, dù gì chơi game cũng giỏi, có điều anh ấy không chịu gặp mặt tôi, cũng không chịu bật webcam. Tôi không chịu nổi dây dưa như thế bèn nói chia tay. Kết quả là anh ấy trực tiếp “thoái ẩn” luôn.”
(*Qzone là mạng xã hội được tạo ra bởi Tencent vào năm 2005. Nó cho phép người dùng viết blog, giữ nhật ký, gửi hình ảnh và nghe nhạc.)
Từ Yến Thời chợt nhớ ra, hồi đó lúc đăng ký tài khoản thì anh đã tải đại một tấm ảnh trên mạng về, vẫn còn dính watermark mà.
Quả thật lúc đó anh không muốn gặp cô trong thân phận của Down, dù gì sau chuyện trong rừng cây năm lớp mười hai, cả hai đã cãi nhau rồi giải tán trong không vui.
Thật ra lần đó anh đang hack hệ thống của trường để sửa điểm thi cuối kỳ cho Hướng Viên, chuyện này trước kia anh đã giúp Phong Tuấn làm nhiều lần rồi, đợi hết kỳ nghỉ đổi lại như cũ là xong, trường học sẽ không kiểm tra được. Cũng vì thế nên Phong Tuấn mới thấy hứng thú với lập trình. Sau đó vô tình bị Hướng Viên biết được, bèn dính lấy anh đòi đổi điểm. Anh hết cách đành đồng ý.
Kết quả trong lúc hack hệ thống, không biết vì sao lại đột nhiên khiến toàn bộ mạng lưới trường bị tê liệt. Điều đáng sợ hơn nữa là, trong vài giây đó, nhóm chat QQ của giáo viên cũng như diễn đàn của trường lại truyền nhau lịch sử trò chuyện giữa hiệu trưởng với cô giáo XX, nội dung rất dâm ô không lành mạnh.
Ngay đêm đó, hai người bị bắt quả tang ngay trong rừng cây.
Hướng Viên hết cách, bèn thừa nhận mình đang hẹn hò với Từ Yến Thời, “thú nhận” hai người đang xem phim trong rừng cây, bày tỏ mình không biết gì với chuyện đã xảy ra. Ngày hôm sau, hiệu trưởng và cô giáo kia đã bị phụ huynh tố cáo lên Bộ Giáo dục.
Hiệu trưởng bị mất chức, cô giáo cũng nghỉ việc.
Chuyện này hai người vẫn giấu trong lòng, ngay tới Phong Tuấn cũng không nói. Gánh cái oan cướp vợ của bạn, Từ Yến Thời chỉ có thể chuyển trường. Cho đến khi lên đại học gặp lại Phong Tuấn thì anh mới nói rõ chuyện này ra, mà Phong Tuấn cũng tin tưởng giữa Từ Yến Thời và Hướng Viên không có gì. Dẫu gì năm đó Hướng Viên từng theo đuổi anh mà anh không đồng ý.
Chỉ có điều khi ấy Từ Yến Thời không chịu thừa nhận, nhìn thẳng chính là trái tim của mình, quả thật về sau anh thích Hướng Viên, thậm chí còn dùng thân phận Down lén lút yêu đương qua mạng với cô, dạy cô chơi game. Thực ra Hướng Viên đã quên, hai người từng chat video một lần.
Camera chĩa thẳng vào ngực anh, lần đầu tiên Hướng Viên lấy chuyện chia tay ra ép anh, anh đành phải đồng ý.
Nhưng lúc đó anh vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, Hướng Viên nói muốn gặp mặt, mà bấy giờ anh chỉ có hai bàn tay trắng, thậm chí một ngày phải làm ba việc kiếm tiền trang trải, quá khứ khó khăn khốn cùng đó, anh không muốn để cô biết.
Nên lần thứ hai khi cô đề nghị chia tay, anh im lặng một ngày rồi đồng ý. Cuộc tình qua mạng không kéo dài đến một tháng đã chấm dứt.
Đúng lúc này, xe dừng lại dưới nhà Hướng Viên.
Cuối cùng lộ trình toàn những chuyện vụn vặt cũng kết thúc, Hướng Viên chào tạm biệt rồi xuống xe.
Hướng Viên đi thẳng vào cửa, vất túi xách lên ghế, đá bay giày, chạy thẳng vào bếp xách bảy tám chai bia ra rồi ném lên sô pha, mở TV lên khoanh chân ngồi xếp bằng.
Ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm TV, dùng răng mở hết bảy tám chai ra, cô đang định uống thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
XYS: “Ra ban công đi.”
Hướng Viên đi ra, phát hiện xe anh vẫn đang đậu dưới lầu, không có vẻ là sắp rời đi. Trước lầu cô là khoảng trống lớn, trên đất tích tụ một lớp tuyết mỏng, lá cây cùng những bụi lùn ven đường đều đã kết băng.
Hướng Viên cầm bia trong tay, đưa mắt nhìn xuống.
XYS: “Mở dẫn đường điện thoại lên.”
Hướng Viên làm theo, chiếc xe trắng như tuyệt chậm rãi chạy ra khỏi tiểu khu. Vì để Hướng Viên thấy rõ mình nên anh hạ cửa kính xuống, Hướng Viên trông thấy anh một tay đánh vô lăng, mắt cứ nhìn về bên này. Lúc xe biến mất ở cổng tiểu khu thì điện thoại Hướng Viên reo lên, rung động trong bóng tối như nhịp tim lúc này của cô.
Cô nhấp ngụm bia, nghe máy, “Alo?”
Bảy giờ tối, đèn đường vừa lên, thành phố ban đêm đèn đuốc sáng trưng, xe của Từ Yến Thời nhanh chóng hòa vào đường chính. Trong dòng xe cộ đông nghịt, anh bật bluetooth, vừa đánh vô lăng vừa nói chuyện với cô gái ở đầu dây: “Chuyện của Cao Tường, thật ra không thể trách em được, ngay từ đầu bọn họ đã không tính hợp tác với Đông Hòa. Còn về việc vì sao tôi biết thì vài ngày nữa tôi sẽ nói với em. Cũng là một trùng hợp, vô cùng đúng dịp. Tiếp theo đây tôi sẽ nói địa điểm, đánh dấu lại đi.”
Hướng Viên tưởng là số liệu khảo sát gì đó, lập tức đặt chai bia xuống, nghiêm túc nói: “Được.”
Từ Yến Thời nghe thấy giọng cô căng thẳng, biết cô hồi hộp bèn cười, “Thả lỏng đi, không phải công việc.”
Hướng Viên kịp thời phản ứng, “Anh đang lái xe à? Còn gọi điện cho tôi sao?”
Người đầu dây trấn an, “Đang bật bluetooth, không sao.”
Vừa dứt lời, đúng lúc rẽ vào con phố Đông đầu tiên, Từ Yến Thời đánh vô lăng, “Cơ quan và và nhà trẻ bây giờ đã đóng cửa rồi, nhưng chắc chắn ngày mai sẽ có rất nhiều bạn nhỏ đến.”
Hướng Viên ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên trời cao, bốn phía trống trải yên tĩnh, cây cối xào xạc, bên tai là tiếng thở và âm thanh trầm thấp của anh.
Cô im lặng lắng nghe.
“Cửa hàng bánh bao, hẳn ngày mai những bạn nhỏ ấy sẽ ăn sáng ở đây.”
Đương lúc nói, anh lại rẽ vào một con phố thẳng tắp, Từ Yến Thời nhìn cửa hàng văn phòng phẩm vẫn còn sáng đèn bên ngoài, “Cửa hàng văn phòng phẩm, những người bạn nhỏ đang chọn mua bút ngày mai phải dùng.”
Vừa nói xe vừa nhanh chóng tăng tốc băng qua hàng rào um tùm, bên trong có bật một ngọn đèn đường mờ vàng, trong hàng rào là một sân bóng rổ cỡ nhỏ, “Sân bóng rổ, chiến trường của nam sinh…”
Rồi sau đó, anh đi qua trường cấp hai, trường cấp ba, bể bơi, trung tâm mua sắm, tiệm internet, phòng thể thao điện tử, khu trò chơi.
“Hồi học cấp hai, anh ta không biết gì, cảm thấy con gái thật phiền phức.”
“Lên cấp ba, anh ta nhất thời bị mù, từ chối một cô gái bây giờ mình rất thích.”
“Anh ta đã từng rất thích bơi.”
“Anh ta đã từng ở lì trong tiệm net hai tháng, chỉ vì giúp người anh em của mình chơi game cùng một cô gái.”
“Anh ta cũng từng mất phương hướng, cảm thấy thế giới này thật thảm thương.”
“Nhưng bây giờ, anh ta đã lần nữa nhặt lại được mơ ước.”
Cuối cùng, xe chậm rãi dừng lại trước bảo tàng công nghệ đen như mực, mấy chữ to trên đỉnh đầu vô cùng nhức mắt.
Từ Yến Thời hạ cửa kính xuống, xe đã rời khỏi thành phố, bóng cây đu đưa qua lại, chẳng còn đâu cảnh phố xá sầm uất náo nhiệt, chỉ còn tiếng xe buồn tẻ và thỉnh thoảng có vài tiếng còi xe, kèm tiếng gió nhẹ bên tai.
“Cậu ta sẽ leo lên đỉnh núi một lần nữa, sẽ trao cho cô gái ấy mọi mong muốn. Hướng Viên, nhìn vào dẫn đường đi.”
Đường chỉ dẫn trên điện thoại vòng một vòng, các đường lưới trong vòng tròn ấy là tất cả các địa điểm mà anh vừa đi qua, trông như bản đồ địa cầu, và cũng trông như một vệ tinh.
Trong nháy mắt ấy, nước mắt Hướng Viên cố nén cả đêm bất chợt rơi xuống.
“Hướng Viên, đây là thế giới của anh.” Từ Yến Thời chống một tay lên bệ cửa, một tay cầm điện thoại, nghiêng đầu nhìn thẳng vào mấy chữ bảo tàng công nghệ chớp đỏ ngoài cửa, nói.
Hoan nghênh em, cô gái của anh.
Qin: Sau chương này mà không gục trước anh Từ nữa thì thôi.:<