“Tiền bối, con hiểu cả”, Diệp Thành bật cười, nói rồi hắn không quên lau đi vết mỡ bám trên khoé miệng.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa của Tiểu Linh Viên lại được mở ra, lần này người đến vẫn là đệ tử mặc đồ trắng thanh tao trang nghiêm, tu vi đã đạt tới cảnh giới ngưng khí tầng thứ sáu.
Người này chính là đệ tử thân cận của thủ toạ Thiên Dương Phong – Vệ Dương.
“Là ngươi đánh bại Triệu Long?”, Vệ Dương nhẹ nhàng đi vào, liếc nhìn Trương Phong Niên một cái rồi lại nhìn sang Diệp Thành với con mắt đầy hứng thú.
Diệp Thành vốn cho rằng Vệ Dương là một người có nhân cách đẹp như vẻ bề ngoài, thế nhưng hắn ta vừa lên tiếng đã khiến Diệp Thành phải gạt ngay suy nghĩ của mình. Hắn ta chính là kiểu trông có vẻ tiêu diêu tự tại nhưng tận sâu bên trong con người lại ra vẻ đạo mạo trang nghiêm.
“Không biết sư huynh đêm hôm tới đây có việc gì?”, Diệp Thành vẫn nói bằng giọng thản nhiên, đối với loại người thế này, hắn chưa bao giờ quan tâm.
“Cũng không có gì to tát cả, ta tới truyền lời của sư tôn, sư tôn nói ngươi có thể làm đệ tử của Thiên Dương Phong”, Vệ Dương vừa nói vừa cười, tay phất phất vạt áo nhưng cằm của hắn lại hếch lên cao, bộ dạng cao ngạo hơn người.
Ừm!
Diệp Thành chỉ đáp đại một tiếng, vẫn cặm cụi ăn uống như thường.
Trông thái độ đó của Diệp Thành, Vệ Dương không tỏ thái độ tức giận, hắn chỉ nhếch miệng cười rồi quay người đi về phía cửa.
Chỉ là khi tới gần cửa, hắn cũng giống Tô Tâm Nguyệt, nghiêng đầu liếc sang Diệp Thành: “Ngươi đã không biết trời cao đất dày đụng tới Địa Dương Phong, ngươi nên biết trong mắt Địa Dương Phong, ngươi chẳng là gì hết”.
Nói rồi, Vệ Dương khẽ xuay quạt xếp, sải bước ra ngoài.
Sau khi hắn rời đi, Diệp Thành mới đặt bát đũa xuống.