Hàn Mạc chăm chú nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng, hạ giọng nói:
-Nàng không phải sợ, chúng ta đều đã sống sót!
Tiêu Linh Chỉ định nói gì đó, ngập ngừng lại thôi.
Ánh trăng như nước, như muốn soi rõ tâm tư của mỗi người.
Không biết vì sao nhìn gương mặt trong suốt như ngọc, trong lòng Hàn Mạc không ngờ bị kích thích rất mạnh, hơn nữa, hắn bỗng nhiên thấy nhục cảm nổi lên mạnh mẽ.
So với Diễm Tuyết Cơ, sức hấp dẫn dĩ nhiên là khác xa, nhưng vẻ lạnh lùng không thể chạm tới của nàng khiến Hàn Mạc có một cảm giác muốn chinh phục mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bên cạnh hồ sen, dưới ánh trăng thanh, gió nhè nhẹ thổi, bốn bề vắng lặng.
Đây đúng là một thời điểm tốt, một bối cảnh tốt.
Dường như quên hết mọi xấu hổ, Hàn Mạc đưa tay lên, hai tay vờn khẽ gương mặt sáng bóng của Tiêu Linh Chỉ, dừng lại ở gò má căng mịn như ngọc.
Thân hình Tiêu Linh Chỉ run lên nhè nhẹ, nhưng không phản ứng, nhắm lại lại, để mặc cho Hàn Mạc vuốt ve gương mặt mình.
Mềm như ngọc, trắng như tuyết.
Đột nhiên, Hàn Mạc thấy từ khóe mắt Tiêu Linh Chỉ, hai giọt nước mắt như trân châu từ từ lăn xuống hai gò má như truyết trắng.
Hàn Mạc dừng tay, lập tức nâng cằm nàng lên, nhìn gương mặt tuyệt mỹ, dịu dàng hỏi:
-Làm sao vậy? Là ta đã mạo phạm nàng?
-Người vì sao lại làm vậy với ta?
Tiêu Linh Chỉ mở to mắt, trong đôi mắt đẹp sũng nước, đôi mắt ngày xưa lạnh như giá như băng, lúc này trông rất yếu đuối khổ sở:
-Ngươi biết rõ chúng ta không thể có kết quả, vì sao… vì sao còn muốn ta ngày càng lún sâu vào?
Hàn Mạc hạ giọng nói:
-Kết quả là do hai ta cố gắng, chỉ cần chúng ta kiên quyết không rời, bất kỳ ai cũng không thể ngăn cản chúng ta.
Tiêu Linh Chỉ đưa tay lên, gạt tay Hàn Mạc:
-Không rời? Quay về kinh, ngươi liền cưới Phạm đại tiểu thư. Ngươi khiến ta không rời ngươi, vậy đặt ta vào vị trí nào? tình nhân sao?
Khuông mặt xinh đẹp của nàng bảy phần xót xa, hai phần khinh thường, một chút ít bất đắc dĩ.
Hàn Mạc nhíu mày, hắn tuy rằng biết thời đại này một nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là chuyện thường, nhưng Tiêu Linh Chỉ vốn tâm cao khí ngạo, tuyệt đối không cam tâm làm thiếp.
Nhưng điều này vẫn không phải là chủ yếu. Hai người thân ở hai nơi, muốn gặp nhau ở cùng một chỗ, khó khăn là không thể tưởng.
-Ta biết là hoa trong kính, trăng trong nước.
Tiêu Linh Chỉ không cầm nổi nước mắt:
-Ta vốn không nên rơi vào, nhưng… nhưng ngươi vì sao lại cư xử như vậy? Ngươi có biết, ngươi càng làm như vậy, càng khiến ta khó có thể kiềm chế? Chúng ta không thể có kết cục, điều này ngươi phải rõ hơn ta chứ? Tiêu gia không bao giờ đồng ý, Hàn gia càng không thể. Ngươi và ta chung quy chỉ có thể là kẻ thù.
Hàn Mạc cầm lấy tay Tiêu Linh Chỉ, điềm tĩnh nói:
-Quân sư, nàng yên tâm, bấy kể là Tiêu gia hay Hàn gia của ta, bọn họ cũng không thể ngăn cản được chúng ta, chúng ta, phải dành lấy quyền quyết định cuộc sống của mình.
Tiêu Linh Chỉ cắn đôi môi đỏ mọng, như hoa gặp mưa, càng lay động lòng người, khẽ lắc đầu:
-Ngươi gạt ta. Lòng ta hiểu được, không ai có thể thay đổi được điều đó.
Nàng ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Hàn Mạc:
-Ngươi có dám dẫn ta đi theo không? Text được lấy tại http://thegioitruyen.com
Hàn Mạc ngẩn ra, trong giây lát hiểu được, ý tứ của Tiêu Linh Chỉ trong mấy lời này là muốn mình và nàng bỏ trốn.
Hai người vứt bỏ hết mọi thứ, bỏ đi biệt tăm.
Hắn thật không ngờ, Tiêu Linh Chỉ trong lòng lại có đủ dũng khí như vậy, nhất thời cảm động, ít nhất nữ tử này cũng vì thích một nam nhân mà sẵn sàng bỏ lại hết không chút do dự.
Nhìn Tiêu Linh Chỉ, Hàn Mạc thậm chí càng thấy kịch động, như thế mà đi, hưởng thụ cuộc sống bồng lai tiên cảnh chốn Đào Nguyên.
Đó thật sự là một nơi hấp dẫn tột đỉnh, cùng một mỹ nhân như thần tiên giáng thế, nhàn vân dã hạc, sống một đời thảnh thơi, không bận tâm đến bất kỳ điều gì, tiêu dao tự tại.
Trong lúc xúc động, thiếu chút nữa thì Hàn Mạc đã gật đầu.
Nhưng trong nháy mắt, hắn tỉnh táo lại, hắn biết, cho dù là cùng Tiêu Linh Chỉ bỏ trốn đi một nơi thật xa, nhưng sao có thể thanh thản mà sống một đời? Bốn nước khắp thiên hạ, còn có chỗ nào là bình yên?
Quan trọng hơn là mình liệu có thể vứt bỏ hết thảy?
Thân nhân, bằng hữu, trách nhiệm, nghĩa vụ…
Hắn không phải là là kẻ liều lĩnh, cho dù cũng chờ mong một cuộc sống tiêu dao, nhưng lúc này thì không được.
Tiêu Linh Chỉ nhìn Hàn Mạc, lạnh lùng cười, gạt tay hắn, đứng dậy:
-Ta biết, ngươi không dám vứt bỏ. Trong lòng ngươi, ta cũng không có được vị trí đó!
Hàn Mạc thở dài:
-Quân sư, hãy bình tĩnh.
Ta cam đoan một ngày nào đó, ta sẽ đường đường chính chính mà rước nàng về nhà.
-Một ngày nào đó?
Tiêu Linh Chỉ khinh nhạt nói:
-Một ngày? Một năm? Mười năm? Hai là hai mươi năm?
Trên gương mặt xinh đẹp của nàng hiện ra vẻ kiên quyết:
-Hàn Mạc, từ nay về sau, ngươi và ta không liên quan.
Hàn Mạc bỗng thấy dâng lên trong lòng nỗi xót xa cùng cực:
-Quân sư, nàng vì sao phải cố phân định rạch ròi như vậy?
Tiêu Linh Chỉ nhắm mắt lại, thân hình mềm mại run lên, rồi phất tay áo, rời đi. Hàn Mạc giữ cánh tay của nàng lại, thuận thế ôm chặt nàng vào lòng.
Tiêu Linh Chỉ giãy dụa:
-Ngươi… buông…
Hàn Mạc vẫn giữ chặt lấy, kiên quyết:
-Từ lúc đến đây, chúng ta đã trải qua bao nhiêu hiểm nguy, chết còn không sợ, thì sợ gì? Thân hình nàng ta đã chạm vào, thì cả cuộc đời này sẽ là của ta, nàng chạy đi đâu được? Không liên quan? Ta và nàng ở trên đời này, nhất định phải sống cùng nhau.
Tiêu Linh Chỉ giãy dụa, một lúc sau, càng lúc càng yếu, cuối cùng nức nở, đấm vào vai Hàn Mạc:
-Hàn Mạc, chàng hại chết ta… chàng hại chết ta.
-Ta nếu hại nàng, nàng sẽ không phải buông tha ta.
Hàn Mạc cảm nhận mùi thơm từ cơ thể nàng, khẽ thì thầm:
-Nàng nhất định phải là của ta!
Ánh trăng như nước, dịu dàng.