Nguyên Lực có chủ ý muốn đuổi Diệu Khang ra khỏi nhà mình. Dù biết gã chính là ân nhân cứu mạng, nhưng y vẫn chẳng thể nào nói ra lời cảm kích hay bộc lộ ra biểu cảm dịu dàng nào. Y chỉ biết trong lòng mình muốn giết chết gã đàn ông là Bụt này, nhưng không thể ra tay trước mặt cha mẹ.
Hai ngày sau, Nguyên Lực bị cha mẹ mình ép giao nộp kim khâu vày phản đối gây gắt. Kim khâu đã trở thành một thứ không thể thiếu đối với y. Chỉ cần rời thần khí ngộ nghĩnh và nhỏ bé đó thì y sẽ trở nên loạn trí ngay.
Cha mẹ của Nguyên Lực nào biết chuyện đó. Họ chỉ một lòng muốn trả lại kim khâu cho Diệu Khang mà thôi. Họ lục soát người của y rồi lấy cây kim mà y đã cẩn thận bộc trong một mảnh giấy nhỏ, nhét sâu vào bên trong túi áo.
Ngay khi cây kim rời khỏi cơ thể của y, y bị tẩu hỏa nhập ma mà không cách nào khống chế được tâm ma của mình. Y trở nên điên khùng và chém loạn khắp nơi. Bị tâm ma khống chế, y nhìn đâu cũng thấy ác quỷ.
Nguyên Lực bắt đầu chém giết tất cả ác ma mà y nhìn thấy. Y chán ghét nhìn khuôn mặt lờ đờ, như đang khinh thường y của ác quỷ. Y bay lên không trung, lạnh lùng hạ ba đường kiếm giết chết tất cả. Tâm ma còn khiến y chém bay nóc nhà và biến nó trở nên hoang tàn, đổ nát.
Đến khi Nguyên Lực lấy mảnh giấy nhỏ chứa thần khí của Bụt, tâm ma mới trở lại bình thường. Lúc này y quỳ bên cạnh thi thể cha mẹ, bàng hoàng nhìn vào đôi tay đang nhuốm máu, bắt đầu la hét thất thanh. Y đã giết chết cha mẹ của mình, chính y đã làm điều đó, y đã tưởng cha mẹ là yêu ma quỷ quái mà giết chết họ. Y đau đớn nhìn thi thể của họ (đầu vẫn còn nặng nề do tâm ma ban nảy), đau khổ ôm lấy cơ thể đầy máu của họ. Đôi mắt họ vẫn mở trân trân, chết không nhắm mắt (dù y đã cố vuốt bao nhiêu lần).
Nguyên Lực rút kiếm ra, muốn tự kết liễu mình, muốn đi theo cha mẹ. Họ đã làm gì có lỗi với y mà y lại đành tâm giết chết họ. Đáng lý y không nên rời khỏi nhà, đáng lý y đừng nên tu luyện đến mức không thể khống chế tâm ma mà phải nhờ đến cây kim nhỏ xíu kia mới phải.
Nguyên Lực khóc, khóc như một đứa trẻ. Y ôm lấy xác của cha mẹ, đặt họ bên cạnh mình, định bụng sẽ tự sát và chết cùng với họ. Chỉ hy vọng có ai đi ngang qua sẽ chôn thi thể cả ba cùng nhau. Nhưng khi mũi kiếm của y chưa kịp đâm xuyên trái tim của y thì Nguyên Sâm xuất hiện.
Nguyên Sâm đổ vào miệng y thứ chất lỏng kì lạ mà y chưa từng nhìn thấy trước đó. Y không biết thứ đó là gì, y chỉ biết sau khi uống nó, y không còn nhớ ra điều gì nữa. Ngay cả thân thế của y cũng do lão nói lại, thi thể đầy máu bên cạnh cũng là nhờ lão mới biết đó là cha mẹ của y.
Nguyên Sâm bịa chuyện, lão bịa rằng thần ban điều ước chính là người đã giết chết cha mẹ của y. Nguyên nhân mà Diệu Khang giết người dã man như vậy vì muốn cướp lại kim khâu mà gã ban tặng cho họ. Gã cứu mạng họ, nhưng cũng là hung thủ giết chết họ.
Nguyên Lực đã tin vào lời nói dối đó, biến Diệu Khang thành tội nhân giết người. Y trở nên điên hơn, độc ác hơn, giết chết rất nhiều mạng người được Diệu Khang giúp đỡ. Y lúc đó vẫn chưa biết âm mưu giết mười người được thần điều ước cứu sẽ cướp đi một phần thần khí của gã, y không biết đó đều là âm mưu của Nguyên Sâm.
Nguyên Lực đau khổ nhìn cánh tay đang chìa ra cho mình nắm lấy của Nguyên Sâm. Y không biết có nên nắm lấy hay chất vấn tại sao lão lại làm vậy. Tại sao lão lại khiến y quên bản thân mình là ai, quên luôn chuyện khủng khiếp mà y đã làm với cha mẹ mình. Y biết đó là trùng tam độc, thứ có thể khiến người ta quên hết tất cả chỉ có thể là nó.
Thì ra đó là lý do y không thể nhớ được mặt người nào mà y từng gặp. Nếu không nhờ sợi dây chuyền chứa thần khí của Diệu Khang thì y đã trở thành một kẻ ngốc nghếch rồi. Y nhận ra thần khí của Bụt (bằng cách này hay cách khác) vẫn luôn ở bên cạnh và bảo vệ y.
Nguyên Lực không oán hận Nguyên Sâm. Người giết chết cha mẹ của y không phải lão, lão chỉ hạ độc khiến y quên đi việc đó mà thôi. Có lẽ lão đang cố bảo vệ y, hoặc có lẽ lão muốn y sống tiếp chỉ vì không muốn mất đi một đồ đệ mà mình đã hao tốn tâm sức rèn luyện.
Nguyên Lực bò dậy, đau khổ nhìn Nguyên Sâm. Trái tim của y quặn thắt, khuôn mặt đầy máu đầy bi thương của cha mẹ y vẫn còn ám ảnh tâm trí y. Y không cách nào thoát ra khỏi nỗi đau khổ này. Y chỉ muốn chết đi, y muốn trừng phạt chính mình, muốn thay cha mẹ trả mối huyết hải thâm thù này.
Nguyên Lực quỳ xuống, dập đầu trước Nguyên Sâm. Y nói với lão:
“Thuộc hạ không biết chủ nhân hạ độc trùng tam vì muốn thuộc hạ không nhớ ra lỗi lầm khủng khiếp của thuộc hạ đối với cha mẹ, hay chỉ muốn mượn tay thuộc hạ giết Diệu Khang. Nhưng dù sao chủ nhân đã đối xử với thuộc hạ rất tốt, dạy cho thuộc hạ nhiều thứ.
Chỉ có điều, thuộc hạ không thể nào tiếp tục nhìn mặt trời, không thể tiếp tục ngắm ánh trăng, cũng chẳng thể nào đợi chờ ánh hoàng hôn nữa. Trí nhớ của thuộc hạ đã quay trở lại khiến thuộc hạ tự kinh tởm chính mình. Thuộc hạ đã giết chết cha mẹ trong cơn quẫn trí khi bị tâm ma khống chế.
Thuộc hạ đã giết chết cha mẹ. Làm sao thuộc hạ có thể làm ra hành động độc ác như thế cơ chứ? Nhìn ánh mắt van xin của họ mà sao thuộc hạ lại nỡ ra tay như thế. Thuộc hạ vẫn còn nghe tiếng hét của họ như chuyện kinh hoàng đó mới xảy ra hôm qua.”
Nguyên Sâm bất lực nhìn thuộc hạ mà mình dốc sức đào tạo quỳ tại đó, đau khổ và dằn vặt với lỗi lầm của mình. Lão chẳng thể nào nói ra được một lời an ủi nào cả. Lão chỉ thu lại cánh đang vươn ra trước mặt y, lặng lẽ nhìn y quỳ tại đó.
Nguyên Lực vẫn đang trong tư thế quỳ dưới đất, y quay sang dập đầu trước Diệu Khang và nói với gã:
“Lý Nguyên Lực mang ơn cứu cứu mạng của Bụt, nhưng lại vô ơn, lấy oán báo ân. Tội lỗi này không bao giờ có thể rửa sạch. Con đoán chính Bụt là người đã chôn cất cho họ?”
Diệu Khang gật đầu, nâng Nguyên Lực dậy. Nhưng y không những không đứng lên, còn gạt tay của gã sang một bên. Y không xứng đáng được đứng dậy, nhìn mặt của gã đâu, y nghĩ thế.
Nguyên Lực lau vội nước mắt. Y không có quyền khóc trước mặt Diệu Khang, y nói tiếp:
“Ơn cứu mạng lẫn ơn chôn cất cha mẹ, Nguyên Lực không cách nào có thể báo đáp, chỉ mong cái chết của Nguyên Lực có thể làm vơi phần nào oán hận trong lòng người, thưa Bụt.”
Nguyên Lực dập đầu một lần nữa và lần dập đầu này mạnh đến mức trán của y chảy máu ròng ròng và y không cảm thấy đau đớn gì cả. Y đã quyết tâm sẽ chết tại nơi này, muốn dùng tính mạng của mình chuộc mọi lỗi lầm. Có như vậy y mới có thể ngẩng cao đầu nhìn cha mẹ ở kiếp sau.
Nguyên Lực dùng thần lực bắt lấy thanh kiếm, lần này y biết không ai ngăn cản y nữa. Bởi vì y thật sự muốn chết và họ biết chỉ có cái chết mới giải thoát nỗi thống khổ trong lòng y.
Diệu Khang nhanh chóng ngồi bệt xuống đất, ngang tầm mắt với Nguyên Lực. Diệu Khang nói:
“Ta có chút oán trách con, nhưng ta không thù hận con. Đó là sự thật.”
Diệu Khang ghé sát vào tai Nguyên Lực và nói rất nhỏ:
“Lực à, con không muốn gặp lại linh hồn của cha mẹ và cầu xin họ tha thứ ư? Linh hồn của họ vẫn đang ở chổ của ta. Ngay khi rời khỏi đây, ta sẽ giúp con gặp họ, họ vẫn còn điều muốn nói với con như con cũng có điều muốn nói với họ vậy.”
Lời tác giả: Mai lại có chương nha mọi người. Chương sau đánh nhau ỳ xèo.