Đây không hẳn là tất cả những tác phẩm văn thơ của những người lợi hại năm đó. Chắc chắn bọn họ có tài năng văn chương tuyệt đỉnh nhưng không thể kéo dài lâu như vậy được. Trên thế gian này, có thể có mấy người được như Tả Cuồng Đồ chứ?
Nhưng khách hành hương và du khách đến Giang Thần từ rất nhiều, nhất là những nhà văn nhà thơ thích bình phẩm các tác phẩm của người khác. Từ sau khi Giang Thần từ được xây dựng, gần hai trăm năm qua, quá trình này chưa từng gián đoạn. Ở nơi tụ tập nguyện lực này, tác phẩm vẽ lên bức tường của người đến sau sẽ càng có nhiều thần ý hơn.
Hầu hết những ví dụ này đều được phản ánh qua các bức tranh. Qua thời gian, những bức tranh này càng ngày càng sâu sắc và có thể thay đổi, thậm chí chúng còn trở nên đẹp đẽ hơn so với lúc chúng mới được vẽ ra.
Thấy Kế Duyên lưu luyến đứng nhìn một vài bức tranh bài thơ trên hành lang, Bạch Tề có chút tự hào nói với hắn.
“Kế tiên sinh, ngài thấy Giang Thần từ của ta như thế nào?”
“Không tệ, không hổ là Xuân Mộc giang đệ nhất từ. Những áng văn chương thơ ca này quả nhiên ngụ ý rất tốt, nhưng những bức vẽ này lại có một chút thâm thúy, có khi trăm năm sau còn có thể trở thành tinh quái trên bức tường này nữa đấy.”
Kế Duyên rất hứng thú nói như vậy. Hồ Vân ở bên cạnh nghe xong cũng kinh ngạc không thôi. Nó nhìn những bức bích họa trên tường, cảm thấy chẳng qua là vẽ khá đẹp thôi mà, nhưng chưa từng nghĩ là tương lai những thứ này có khả năng thành tinh.
“Kế tiên sinh, bức họa còn có thể thành tinh quái sao?”
“Chỉ có thể nói là cũng có khả năng này. Tinh quái trên thế gian nhiều không kể xiết. Rất nhiều thứ sinh ra đều nhờ cơ duyên xảo hợp, chỉ cần có điều kiện thai nghén ra linh tính thì cũng có khả năng thai nghén ra linh tính thôi.”
Kế Duyên nói đến đây thì ngừng lại. Thấy dáng vẻ tò mò của Hồ Vân, Bạch Tề thay hắn giảng giải thêm.
“Tiên sinh nói không sai. Chẳng qua loại tinh quái mới sinh ra này cực kỳ yếu ớt, chịu không nổi sự quấy nhiễu của ngoại giới, hoặc là phải có người che chở cẩn thận. Nếu không, chỉ cần một thằng nhóc cầm một nhánh cây vẽ lung tung lên tường, đều rất có khả năng sẽ lấy mạng bọn chúng.”
“Ôi? Đáng thương vậy!”
“Ha ha, chuyện đáng thương như vậy nhiều lắm, chỉ là ngươi không biết mà thôi. Hồ Vân tiểu hữu phải quý trọng cơ hội tu hành hiếm có của mình đấy.”
Bạch Tề muốn nói gì đó, ánh mắt hơi dời về phía Kế Duyên. Hồ Vân cũng ngầm hiểu, khẽ gật đầu với y. Sau đó, nó lại tiếp tục nhìn bức tường, nhưng lần này nó dời ra xa một chút, sợ móng vuốt của mình cọ vào bức tường. Hơn nữa, nó còn cẩn thận quan sát đám du khách đang đứng nhìn bức tường ở hành lang, xem bọn họ có ai động tay động chân gì không.
Tình huống thực tế còn làm Hồ Vân lo lắng hơn. Nó không chỉ thấy có bàn tay hèn hạ của ai đó đang vuốt ve chữ viết và bức tranh trên tường, thậm chí còn thấy có một đôi tình nhân đang vụng trộm dùng đá khắc chữ lên một vách tường hẻo lảnh. Đa số bọn họ đều khắc mấy từ kiểu như “Vĩnh kết đồng tâm” hay là “Chúng ta từng cùng nhau dạo qua nơi này”.
“Kế tiên sinh, Bạch Giang Thần, có mấy người…”
“Nơi đây dù cấm mọi người khắc chữ lên nhưng rốt cuộc vẫn không thể chú ý hết mọi mặt, vẫn sẽ có những người không kiềm chế nổi. Chẳng qua, giờ người bình thường sẽ không dám đụng chạm tới những tác phẩm ưu tú của tiền nhân. Hơn nữa, đây cũng coi như là kiếp nạn của tác phẩm. Ta chỉ có thể nhắc nhở người coi miếu quản thúc nhiều hơn, để du khách hình thành một thói quen tốt đẹp mà thôi.”
Nói xong, Bạch Tề chỉ xa xa.
“Ngươi nhìn kìa.”
Hồ Vân vội vàng quay đầu nhìn lại, thấy hai vị văn nhân mặc trường sam màu xanh đang tiến lại ngăn đôi tình nhân. Hơn nữa, bọn họ còn nghiêm túc chỉ vào bức tường nói gì đó, khiến cho cặp trai gái kia lúng túng bất an, không ngừng cúi đầu xin lỗi.
Nghe Bạch Tề giải thích, trong lòng Kế Duyên hiểu rõ hơn, sau đó có chút xúc động mà nói:
“Bạch Giang Thần nói rất hay. Đây là kiếp nạn và cũng là cơ duyên. Dùng pháp ngăn cảnh khách hành hương thì có thể bảo vệ bức tường, nhưng lại dễ dàng làm gián đoạn việc tích súc lực lượng. ‘Phúc họa tương y’ cũng chỉ đến như vậy mà thôi.” (Phúc họa tương y: Điều lành và tai họa luôn đi song hành cùng nhau)
Hai người và một hồ ly tốn kha khá thời gian đứng xem toàn bộ tác phẩm ở Giang Thần từ. Đối với những bài thơ đặc sắc hay những bức họa tuyệt tác, ngay cả Hồ Vân cũng lưu luyến không muốn rời đi.
Trong lúc vô tình, đợi đến khi Hồ Vân kịp hoàn hồn từ bức tranh ‘Tám vị nữ sĩ xinh đẹp’ thì phát hiện ra trời đã tối. Các du khách ở Giang Thần từ cũng thưa thớt hơn, hiển nhiên là nơi này sắp đóng cửa.
“Kế tiên sinh, ta đã chuẩn bị xong một chiếc thuyền hoa. Chúng ta xuống sông nhé. Lão Quy Ô Sùng và Thanh Thanh biết ngài tới nên đang đợi dưới sông đấy.”
“Đi thôi!”
Lúc đi dạo cùng Kế Duyên, tựa như vừa nghe thấy giai điệu là đã hiểu rõ tiếng lòng thanh tao*, Bạch Tề đã sắp xếp xong hết tất cả. Kế Duyên cũng đã biết rõ chuyện này.
(*Nghe giai điệu là hiểu rõ tiếng lòng thanh tao, hay ‘huyền ca tri nhã ý’ – đây là cách nói được trích từ một điển cố xuất phát trong Lữ Thị Xuân Thu, và sau đó cũng từng được nhắc đến trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Nếu bạn đọc muốn biết thêm, có thể tham khảo về sự tích của Bá Nha và Tử Kỳ, một tình bạn âm nhạc vô cùng cao đẹp song hành cùng tuyệt tác Cao sơn Lưu thủy.)
Hai người đằng trước đã đi dọc theo bức tường hành lang đến một cái bệ nước ven sông chảy ngang qua Giang Thần từ. Còn Hồ Vân hơi sững sờ, vội vàng đi theo, ngoài miệng vẫn không quên hỏi.
“Thanh Thanh? Đại Thanh Ngư có tên rồi à? Nó được đặt tên lúc nào thế, sao lại lấy tên như con gái vậy?”
“Ngươi hỏi nhiều quá đấy.”
Kế Duyên cười nói một câu, rồi không nói gì thêm. Bạch Tề rõ ràng cũng muốn xem kịch vui nên không nói.
Một chiếc thuyền hoa nhỏ đi từ bến nước cạnh Giang Thần từ chạy ra xa, hai chiếc đèn lồng màu vàng được treo ở mái hiên cửa sập ở mũi thuyền và đuôi thuyền. Chiếc thuyền này không lớn, nhưng nhỏ mà có võ. Trong thuyền có bàn ghế, có rượu có đồ ăn, thậm chí còn có sạp êm ái để mọi người nghỉ ngơi.
Người cầm lái mặc một thân áo tơi, mũ rộng vành được ép xuống rất thấp, rất an phận đong đưa mái chèo. Gã không dám nhìn Kế Duyên và Bạch Tề, nhiều lắm thì cũng chỉ ngẫu nhiên nhìn Hồ Vân. Người lái thuyền này hiển nhiên là thủy tộc của Xuân Mộc giang rồi.
Con thuyền gạt sóng, chậm rãi đi vào lòng sông. Ở trên Xuân Mộc giang, khắp nơi gần xa đều có thuyền hoa lâu thuyền, thỉnh thoảng còn truyền đến thanh âm oanh ca yến hót. Thuyền nhỏ của Kế Duyên và Bạch Tề chỉ là một trong những chiếc thuyền bình thường nhất, chẳng có ai liếc mắt nhìn tới.
Kế Duyên và Bạch Tề đứng ở đầu thuyền, Hồ Vân ngồi xổm giữa hai người.
“Xào xạt… Xào xạt…”
Nước sông văng bọt tung tóe. Nhờ ngọn đèn lờ mờ, bọn hắn có thể nhìn thấy dưới nước có một bóng đen khổng lồ xẹt qua.
Hồ Vân nhìn màu sắc của bóng dáng đang bơi dưới nước, kích động kêu lên.
“Đại Thanh Ngư!”
Sau một tiếng này, con vật khổng lồ bơi trong nước thổi ra một xoáy nước nhỏ và từ từ nổi lên trước mũi thuyền. Một lão Quy nửa người mang mai rùa hiện ra, một con cá trắm đang phun bong bóng cũng nổi lên.
“Lão Quy Ô Sùng, bái kiến Kế tiên sinh, bái kiến Giang Thần đại nhân!”
“Ba ba ba ba. . .”
Đại Thanh Ngư chưa nói được, nhưng cũng vội vàng thổi ra một hồi bong bóng nước ngay sau khi lão Quy vừa nói xong, xem như đang chào hỏi.