Khi Đế Nguyên Quân chú ý trở lại thì khung cảnh yên bình trước mắt lại biến thành một mỡ hỗn độn, nói đúng hơn thì nơi này vừa trải qua một trận chiến khốc liệt biến mọi thứ trở thành đống đổ nát, thi thể thì chất thành từng đống và nằm la liệt ở khắp mọi nơi.
“Nguyên Quân? Ngươi làm sao vậy? Nhanh tỉnh dậy…?”
Ngay khi hắn muốn nhìn thấy rõ hơn và muốn biết chuyện gì vừa xảy ra thì thanh âm Lâm Tuyết Nhi đột nhiên văng vẳng ở bên tai kéo hắn quay ngược trở lại thực tại.
Giật mình sực tỉnh, Đế Nguyên Quân sắc mặt trắng bệch và trên gương mặt chảy xuống từng hạt mồ hôi lạnh, ánh mắt tràn đầy sự kinh hãi nhìn Lâm Tuyết Nhi, đáp.
“Ta quan sát quá nhập tâm nên không để ý?”
Lâm Tuyết Nhi nghe thấy vậy thì sắc mặt dần trở nên trầm xuống, ánh mắt cô bán tín bán nghi nhìn hắn, hỏi.
“Ta vừa rồi nhìn thấy sắc mặt ngươi không không được tốt và cơ thể thì run lên liên hồi nên tưởng ngươi nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ? Ngươi đã nhìn thấy thứ gì sao?”
“Quả thật là ta đã nhìn thấy nhưng ta không có cách nào lý giải được? Mọi thứ ở đó diễn ra quá nhanh và ta chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bị đẩy ra ngoài”.
Đế Nguyên Quân nghĩ lại những thứ vừa nhìn thấy thì thở dài một hơi.
“Ta nghĩ những bức phù điêu này đang ẩn chứa một thứ gì đó nhưng ta lại có cảm giác rất hỗn loạn, dường như những thứ này cần phải ghép lại với nhau một cách chuẩn xác thì mới có thể hiểu được?”
“Nhưng những thứ này không liên quan gì đến ta nên không cần phải để ý quá nhiều? Ta đi thôi?”
Nhìn theo bóng lưng Đế Nguyên Quân, Lâm Tuyết Nhi cảm giác như hắn đang có điều gì đó đang giấu diếm thì ngẩng đầu nhìn những bức phù điêu ở xung quanh mà trong lòng dần trở nên trầm xuống.
Cô không biết hắn đã nhìn thấy những gì nhưng với biểu cảm của hắn ban nãy thì cô đã hiểu ra được một phần nào đó.
Mang theo những suy nghĩ nặng nề đi đến căn phòng tiếp theo, Lâm Tuyết Nhi càng nghĩ thì càng cảm thấy nhức đầu vô cùng.
Khi cô vẫn chưa thoát ra khỏi những suy nghĩ ở trong đầu thì đột nhiên có một bàn tay đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay cô rồi thình lình kéo ngược trở lại cùng một thanh âm nghe gấp gáp và lo lắng vang lên.
“Cẩn thận?”
Giật mình bừng tỉnh, Lâm Tuyết Nhi nhìn thấy một vệt quang mang đột nhiên chém sượt qua cổ thì con ngươi đột nhiên co rút lại. Chỉ trong một thời gian cực kỳ ngắn, cô có cảm giác toàn thân trở nên lạnh toát và một cảm giác tử vong chợt lóe lên rồi biến mất giống như cô vừa đi ra khỏi tử môn quan.
Biết bản thân vì một phút lơ là, không tập trung mà suýt chút nữa thì gặp nguy hiểm chí mạng. Không thể tưởng tượng được hậu quả sẽ xảy đến, Lâm Tuyết Nhi cúi đầu và nghĩ đến chuyện vừa rồi mà không giấu được sự sợ hãi ở trên gương mặt.
“Thật xin lỗi, ta vừa rồi mãi nghĩ đến bức phù điêu nên không tập trung”.
“Chuyện này cũng do ta, nếu như ta diễn tả được nhưng gì đã nhìn thấy thì ngươi sẽ không mất tập trung. Nhưng…?”
Vẻ mặt Đế Nguyên Quân tràn đầy sự lo lắng nhìn Lâm Tuyết Nhi rồi thở dài một hơi.
“Nơi này đầy rẫy nguy hiểm chí mạng nên ngươi không thể mất tập trung như thế này được? Nếu như ta không phải ứng kịp thì ngươi vừa rồi đã…”.
Chỉ tay về phía trung tâm căn phòng, Đế Nguyên Quân hạ thấp giọng nói tiếp.
“Mà thôi, chuyện này đã qua rồi thì đừng nhắc đến nữa? Chuyện cấp bách hiện tại là làm sao giải quyết thứ ở đằng kia?”
Nhìn theo hướng chỉ tay, Lâm Tuyết Nhi nhìn thấy một pho tượng đá hình nam tử cao hơn ba trượng đang đứng sừng sững tại trung tâm căn phòng và trên tay là một thanh đại kiếm to bản cùng khí tức trên người toát ra khiến cô cảm thấy rợn cả người.
Tuy thực lực của cô hiện tại đã tăng lên không ít nhưng khi nhìn thấy bức tượng đá đó thì có cảm giác yếu kém vô cùng. Tuy không thể xác định được thực lực chân chính của nó mạnh yếu ra sao nhưng thâm tâm cô lại mách bảo phải trốn khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Ngay khi cô định quay qua dục Đế Nguyên Quân rời khỏi đây thì gần như chết đứng, đây chính là lần đầu tiên cô nhìn thấy biểu cảm kinh sợ của hắn đến mức như thế này.
Bất chợt, một cơn phong bạo từ trung tâm căn phòng đột nhiên thổi đến khiến cả hai người bị giật mình và trong vô thức liền nhanh chóng nhảy lùi ra sau. Trong khoảnh khắc đó, cả hai người đều có cảm giác bản thân sẽ chết nếu như không kịp phản ứng thì chắc chắn sẽ bị giết chết.
Sau khi vừa ổn định cơ thể, Đế Nguyên Quân cảm giác ở trên cao như có thứ gì đó đang lao đến và một bóng đen thình lình lướt qua liền ngẩng đầu nhìn lên thì trông thấy một vệt kiếm mang thình lình chém xuống khiến hắn bị giật mình.
Đế Nguyên Quân giẫm mạnh chân nhảy qua một bên để tránh né rồi quát lớn một tiếng.
“Cẩn thận, thực lực của thủ vệ này vượt qua cả…?”