– Ngươi thành thật chờ chỗ này cho ta, chúng ta đi dọn dẹp phòng ở cho tốt, không được đi vào, nghe rõ hay chưa, nếu như là ngươi dám nhìn lén, hừ hừ…
Mộng Ly hướng về phía Vân Thiên Hà nghếch cằm nhỏ thị uy, liền nhanh chóng lôi kéo Đường Linh Toa bước đi.
Vân Thiên Hà đối với bí mật nho nhỏ giữa Mộng Ly và Đường Linh Toa đã sớm nhìn rõ nhưng không quá chú tâm, lần trước thấy bọn họ xảy ra một ít biến hóa vi diệu, hắn đã nghĩ có thể là Mộng Ly phụ trợ Đường Linh Toa luyện tập nâng cơ ngực (hài vãi – đầu óc thằng này đen tối quá), nếu như các nàng đã không muốn nói, Vân Thiên Hà tự nhiên không hỏi nhiều.
Hương vị của trà sữa rất không tồi, ngoại trừ có vị của trà và sữa, còn có một mùi vị nhàn nhạt của tỉnh thần thảo, lúc Vân Thiên Hà xuống xong, nhàn rỗi vô sự, thông báo Tầm Nguyệt một tiếng, liền ra khỏi nhà vào thành chuẩn bị đồ tiếp viện.
Mà lúc Vân Thiên Hà đi rồi, vị lão bà bà đang bận rộn công việc trong nhà bếp đột nhiên hỏi Tầm Nguyệt:
– Hài tử, ba người các ngươi đều là thê tử của người thanh niên kia?
Khuôn mặt Tầm Nguyệt nhất thời đỏ lên, chần chờ một chút nói:
– Có một, ta và và tỷ tỷ không phải!
Lão bà bà ngạc nhiên nói:
– Ta thấy các ngươi thân mật khăng khít như vậy, thế nào lại chỉ có một, ngươi cũng thích hắn đúng hay không?
Tầm Nguyệt cúi đầu, đỏ mặt không nói lời nào.
Lão bà bà nhìn biểu tình Tầm Nguyệt, chỉ là cười cười, nói:
– Kỳ thực hắn đã ngâm đồng ý ngươi theo hắn, làm sao trong lòng không nhận ngươi, căn cứ vào cái nhìn của ta, hài tử này căn bản là một người mặt lạnh lòng nóng, cũng là một người yêu hận phân minh, thích hoặc không thích liền dùng hành động để biểu đạt, không giống như các nam nhân bình thường khác thích dỗ ngon dỗ ngọt, ta nói đúng hay sai?
Tầm Nguyệt có chút kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn lão phụ nhân, nói:
– Bà bà, người vì sao lại lý giải hắn như vậy?
Lão bà bà cười nói:
– Người thanh niên này không giống người thường, để nhiều cô nương ngày nhớ đêm mong với hắn như vậy, buồn bã thương tâm, lão thân thực sự hiếu kỳ, vì vậy đã quan sát hắn một chút, ha ha!
– Bà bà, người theo dõi chúng ta?
Tầm Nguyệt cả kinh, thần sắc đề phòng, nói:
– Ngươi rốt cuộc là ai, vì sao ngay cả ta cũng không cảm ứng được bất cứ khí tức gì của ngươi, mà ngươi lại chỉ là một lão bà bà rất bình thường?
– Hài tử, không cần khẩn trương, lão thân đối với các ngươi cũng không có ác ý, về phần thân phận của ta, ngươi cũng không cần phải suy đoán, đến lúc đó ngươi tự nhiên sẽ biết, bất quá chuyện này, ngươi cũng không nên nói cho người thanh niên kia!
Tầm Nguyệt cảm thụ được vị bà bà này xác thực không có ác ý, hơn nữa tâm linh cũng mở rộng đối với nàng, để nàng cảm thụ được một cỗ quan tâm ấm áp, liền buông nhẹ cảnh giác, nói:
– Bà bà, người vì sao hiện thân ở chỗ này?
Lão bà bà nói:
– Vốn ban đầu lão nhân muốn chờ hài tử này đi tìm ta, chỉ là đã xảy ra một ít biến cố, lão thân không đợi được hắn tới tìm ta, vì vậy đã sớm tới Nguyệt Miểu Sơn, nghe được các ngươi đã lên đường, cuối cùng đã lặng lẽ theo sau, ha ha!
Tầm Nguyệt trầm tư một chút, đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói:
– Ta đã biết, người là…
Giữa lúc Tầm Nguyệt định nói ra, lão bà bà lại cắt đứt lời nàng, nói:
– Trong lòng ngươi biết là được rồi, chúng ta cùng làm cơm thôi!
– Uhm!
Tầm Nguyệt gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục cùng với lão bà bà bận rộn nấu ăn.
Vân Thiên Hà vòng vo trong thành vài lần, phát hiện vẫn có vài ánh mắt đang giám thị hướng đi của chính mình như cũ, chỉ là những người này không áp dụng hành động gì, hắn cũng lười không để ý đến.
Chọn mua vài thứ, thấy sắc trời đã ảm đạm, Vân Thiên Hà chuẩn bị trở lại, lúc này, mấy đạo thân ảnh rốt cuộc xuất hiện chặn giữa đường đi của hắn.
Dưới sắc trời hôn ám, mấy đạo thân ảnh đột nhiên lao ra, đây là một lão đầu dáng vẻ có điểm hèn mọn, một vị trung niên nhân, một người thanh niên, ba người tạo thành một tổ hợp kỳ quái, bọn họ giống như là cột trụ, cứ như vậy lẳng lặng đứng sừng sững trên đường cái.
Một trận gió lạnh thổi qua, quần áo tung bay, râu tóc lay động, mọi người xung quanh thấy tình thế không đúng, đều tránh qua một bên.
Ba người này hình thành một cỗ khí tràng kỳ dị, Vân Thiên Hà đi trên đường cũng không cảm ứng được thực lực của bọn họ, nếu như những người này đứng chắn giữa đường cái không phải nhằm vào hắn, vậy không cần để ý tới là được. Khi Vân Thiên Hà bước qua, thấy bên cạnh trong làn gió thổi lạnh run, có một tiểu cô nương cầm theo rổ bán trứng gà, vì vậy liền bước tới hỏi:
– Tiểu cô nương, trứng gà bán thế nào?
– Mười phương tiền một quả, đại ca ca muốn mấy quả?
Tiểu cô nương thấy rốt cuộc đã có người đến mua trứng gà của nàng, trên mặt nở nụ cười mỉm ngọt ngào, hạnh phúc trả lời.
– Ta muốn mua hết, cả rổ cũng bán luôn cho ta đi!
Trên người Vân Thiên Hà không có tiền lẻ, vì vậy móc ra một khối ngân bính tử đưa cho tiểu cô nương, tiểu cô nương tính toán một chút, liền nói.
– A, đại ca ca, tổng cộng ba trăm phương tiền, ta không có nhiều tiền lẻ như vậy, bán cả rổ đi cũng không đủ, làm sao bây giờ?
– Không cần thối lại, mau trở về nhà đi!
Vân Thiên Hà tiếp nhận rổ, thấy tiểu cô nương cầm ngân bính tử trong lòng bàn tay, cũng không chịu đi, vẫn nhìn hắn, Vân Thiên Hà sờ sờ đầu nàng, nói:
– Về nhà đi, đây không phải là bố thí, chỗ tiền này coi như đặt trước, sau này có trứng gà cứ trực tiếp mang tới nhà vị lão bà bà trong ngõ bên kia là được, thẳng cho tới khi đủ số mới thôi, mau mau thu tiền vào đi, đừng cho người ta nhìn thấy!
Tiểu cô nương suy nghĩ một chút, lúc này mới gật đầu:
– Đại ca ca là người tốt!
Nói xong liền hoạt bát rời đi.
Bất quá vị tiểu cô nương kia vừa rời đi, liền có hai tên đại hán quần áo rách nát bám theo phía sau, Vân Thiên Hà lấy ra hai quả trứng gà, hung hăng ném vào hai tên đại hán này, hai tên đại hán trực tiếp ngã chổng vó, gào thảm không ngừng, dẫn tới mọi người xung quanh nhìn thấy cười vang, thuận tiện nhìn về phía ba người đứng giữa đường.
Mà ba người vẫn như khúc gỗ đứng giữa đường, cái trán nổi lên hắc tuyến, khóe miệng co giật.