“Không cần đâu, anh sẽ nhanh chóng xử lý tốt thôi.”
Lệ Nghiêm không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung xử lý vết thương.
Bạch Thư Hân hà hề nhìn Cố Yên, đây chỉ là một đòn phủ đầu nho nhỏ mà thôi.
Cố Yên cảm nhận được ánh mắt khiêu khích no nên trái tim càng đau đớn hơn.Cô ấy bèn im lặng, ngồi xổm xuống muốn nhặt mành vỡ dưới đất lên. Đột nhiên Lệ Nghiêm quay sang ngăn cản, nằm chặt tay cô.
“Em đừng đụng vào chúng, Thư Hàn đã bị cắt vào tay rồi đấy. Để đó đi, anh sẽ giải quyết cho, con gái hay lơ đăng lắm.”
Cố Yên nghe vậy bất chợt trái tim như sống lại, xuân về hoa nở đâm chồi này lộc.
Cô nghẹn ngào không dám nói gì vì sợ anh ta sẽ nhận ra có điều khác thường nên cô chỉ có thể gật đầu lia lia.
“Ngồi xuống đi, để anh làm cho.”
Bạch Thư Hân thấy vậy thì sự hà hệ vừa nãy nhanh chóng biến mất không còn một mình.
Cô ta cảm thấy…
Lệ Nghiêm chị có tình cảm anh em với mình nhưng lại có tình yêu nam nữ với Cố Yên.
Chẳng lẽ, cô ta không ngăn cản được chuyện hai người ở bên nhau sao?
Nhưng rõ là họ không thích hợp mà!
Bạch Thư Hân tự nhủ với lòng rằng họ khôngthích hợp, ở với nhau sẽ không có hạnh phúc.
Thế nên cô ta nhất định phải chia rẽ.
Cô ta không thích Cố Yên, không thích bắt kỳ ai cướp đi Lệ Nghiêm.
Sau khi trò hề này kết thúc, lòng Cố Yên cũng yên ổn hơn nhiều.Có lẽ, cô không nên nghi ngờ Lệ Nghiêm.
Cô ở lại ăn tối, buổi tối Lệ Nghiêm và Bạch Tùng Dương uống nhiều rượu, mặc dù còn giữ được tình táo nhưng anh ta không thể lái xe được.