“Bình hoa của tôi là bình hoa cổ, cái giá này đã là rẻ lắm rồi.” Ninh Thư lạnh nhạt nói, chỉ có bấy nhiêu tiền, cô làm khó dễ được tôi sao.
An Noãn nhíu chặt mày, quay sang Tông Chính Bân nói: “Em thấy hay là thôi dẹp đi.”
Ninh Thư ngạc nhiên nói: “Dẹp cái gì chứ, cô nợ tiền tôi, bây giờ phải trả tiền, chứ không phải đi mua hàng, dẹp là dẹp thế nào?”
An Noãn lập tức tức giận vô cùng, tại sao trong miệng tổng giám đốc lúc nào cũng chỉ tiền tiền tiền, đặc biệt là lại ở ngay trước mặt Tông Chính Bân.
Trước kia còn cảm thấy tổng giám đốc là người tốt bụng, nhưng bây giờ xem ra vẫn là một nhà tư bản máu lạnh.
Tông Chính Bân thấy dáng vẻ vì sáu trăm ngàn mà quẫn bách của người con gái mình yêu, rất là hào phóng đưa cho Ninh Thư tờ chi phiếu sáu trăm ngàn: “Đây là sáu trăm ngàn, từ hôm nay trở đi, An Noãn không phải là nhân viên của công ty các anh nữa rồi.”
Không biết có phải Ninh Thư ảo tưởng không, mà cảnh tượng bây giờ giống như là Hoàng tử đánh bại con rồng tàn ác cứu thoát nàng công chúa xinh đẹp vậy.
Cô vô tình trở thành nhân vật phản diện rồi.
Ninh Thư nhận tờ chi phiếu, quay sang nói với An Noãn: “Cô đến phòng tài vụ để lĩnh lương, giờ cô không còn là nhân viên của Cung thị nữa rồi.”
Nhưng An Noãn giống như bị sỉ nhục vậy: “Tôi mới không cần tiền của anh đó.” Nói rồi kéo Tông Chính Bân đi.
Tông Chính Bân lắc đầu, vẻ mặt cưng chiều đi cùng An Noãn.
Ninh Thư: →_→
Tuy là không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trong lòng Ninh Thư thở phào một tiếng, bây giờ An Noãn với cô không còn có quan hệ gì rồi, để Tông Chính Bân cưng chiều An Noãn đi.
Ninh Thư thậm chí có cảm giác gông cùm xiềng xích trên người đang dần tan biến.
Ninh Thư nói thẳng với thư ký trưởng: “Dự án hợp lần này sẽ không hợp tác với tập đoàn Đỉnh Phong nữa, tìm đối tác khác để hợp tác.”
Với tính cách nhỏ mọn của An Noãn, tuyệt đối sẽ không cho phép Tông Chính Bân hợp tác với một nhà tư bản máu lạnh như mình.
Trong kịch bản Cung Lạc vì An Noãn mà làm cho không ít công ty bị sụp đổ, ví dụ như người thừa kế một công ty nào đó theo đuổi An Noãn, Cung Lạc nổi máu ghen ngay lập tức sẽ làm cho công ty đó phá sản, quả thực là nhịp điệu ngừng hổng nổi mà.
Dưới chân tình yêu của An Noãn và Cung Lạc còn có rất nhiều máu và nước mắt của biết bao tấm bia đỡ đạn.
Bây giờ các ngươi tự đi mà chơi đi.
Có đôi khi vui đùa đến mức đầu óc không còn biết gì nữa, nhất định sẽ gây ra tai họa.
Không có An Noãn ở cạnh gây chuyện, Ninh Thư cảm thấy thế giới này thật tươi đẹp, cũng không biết lúc nào mới có thể rời khỏi thế giới này.
“2333, ngươi ở đó không, còn chưa trở về sao, đừng giả bộ chết rồi nữa.” Ninh Thư thử kết nối với hệ thống, nhưng 2333 vẫn chưa lên tiếng, chẳng khác gì bị mất tích vậy.
Nếu như hệ thống là con người, Ninh Thư thực sự muốn đánh chết nó.
Ninh Thư chuẩn bị tan làm, Tống Ngưng đi qua khoác lấy tay Ninh Thư, thấy biểu cảm của Ninh Thư có chút không tình nguyện, Tống Ngưng vén tóc lên nói: “Cho dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng là vị hôn phu của em, em muốn cho người khác biết quyền sở hữu của em chẳng nhẽ không đúng sao!”
Tống Ngưng giống như một hũ giấm nhỏ vậy, Ninh Thư gật đầu: “Tùy em.”
Tống Ngưng mặt đờ ra, cái quái gì vậy.
Đậu má, Tống Ngưng cảm giác như mình bị lão này ngược rồi, bất luận là làm cái gì, lão này cũng rất là hờ hững, mức thiện cảm ngàn năm không thay đổi, kỳ thực người đàn ông này là người máy sao.
Trở về biệt thự, Ninh Thư thấy Tống Ngưng ngựa quen đường cũ bèn hỏi: “Em không về à?”
Tống Ngưng ôm lấy một cái gối, quay qua cười với Ninh Thư, nhìn bằng nửa con mắt nói: “Em muốn ở đây đến khi nào thì đến lúc đó, một ngày nào đó em chán ghét anh rồi, em sẽ tự đi.”
Ninh Thư ồ lên một tiếng, kéo cà vạt ra chuẩn bị lên tầng đi tắm.
“Cung Lạc, em đói rồi, anh nấu cơm đi.” Tống Ngưng hô lên với Ninh Thư hô: “Em là khách mà, anh lại để em chết đói sao?”
Ninh Thư cởi cúc ở cổ tay áo sơ mi ra, nói: “Em muốn ăn gì, nói với chị Lý, chị Lý biết nấu ăn đó.”
Tống Ngưng bĩu môi đáp: “Em thích ăn đồ anh nấu cơ, thôi bỏ đi, không nói nữa, trái tim anh làm bằng đá à, người ta đã đối với anh như vậy rồi, mà anh cũng không cảm nhận được sao.”
“Người như anh đáng phải sống cô độc cả đời, sau này em đi rồi đừng có mà khóc.” Tống Ngưng nói một cách tàn nhẫn, nhưng giọng của cô ta lại dịu dàng, nghe có vẻ không giống uy hiếp, trái lại giống như đang ngọt ngào làm nũng vậy.