Toàn trường yên lặng như tờ.
Vũ Hoàng khiếp sợ, đôi mắt đẹp của Chư Toàn Nhi phát quang, Đồng Chí Minh thì cả người run rẩy, chỉ có Hổ Nữu vỗ tay bộp bộp, đánh vỡ bình tĩnh.
Yêu Hồi Nguyệt biến sắc, nhưng cuối cùng bình tĩnh lại, lộ ra thái độ thả lỏng, thậm chí còn nở nụ cười nói:
– Không tệ, không tệ, từ lúc sinh ra tới nay, ta vẫn là lần đầu tiên bị người thấp hơn mười tuổi thương tổn được.
– Ta nói rồi, chỉ điểm ba kiếm!
– Lăng Hàn, còn có hai mươi tháng, hai mươi tháng này coi như ta gặp lại ngươi, cũng chỉ làm như không thấy. Nhưng hai mươi tháng sau, mặc kệ ngươi núp ở chỗ nào, ta cũng sẽ tìm được ngươi, giết ngươi!
– Ta sẽ đạp lên thi thể của ngươi, bước vào tầng thứ hai của kiếm đạo!
Hắn đã hoàn toàn khôi phục thô bạo, tự tin viên mãn không thiếu sót, quay đầu nhìn Chư Toàn Nhi nói:
– Toàn Nhi, xin lỗi, không thể thay ngươi thu được linh dược, nhưng yên tâm, ta lập tức trở về Trung Châu, chắc chắn giúp ngươi mang tới.
Nói xong, hắn nhìn Đồng Chí Minh gật gù, hai người xoay người rời đi.
Lăng Hàn nhìn bóng người của Yêu Hồi Nguyệt, lần sau gặp lại, hắn sẽ không dựa vào lý giải với Huyền Diệu Tam Thiên chiếm tiện nghi, mà sẽ lấy sức chiến đấu chân thực đánh bại Kiếm Đế đệ nhị này!
Kiếm Đế a, nếu như ngươi thật sự tiến vào Thần giới thì tốt, sau này tìm ngươi chiến một trận!
Lăng Hàn tự tin tung bay, hắn tin chắc mình ở trong vòng hai năm nhất định có thể bước vào Sinh Hoa.
– Lăng đại sư, ngươi luyện dược cần dùng bao nhiêu Xích Hồng Hàn Băng Thảo, xin lưu cho Toàn Nhi một ít!
Chư Toàn Nhi nhìn Lăng Hàn vén áo thi lễ, mặc kệ thân phận của đối phương là Đan Sư Địa Cấp, hay sức chiến đấu hiện tại, nàng đều không dám chọi cứng.
Lại nói, nàng sùng kính nhất chính là thiên tài võ đạo, Lăng Hàn lấy tu vi Linh Hải tầng chín, tuy hắn tạm thời tăng lên tới Thần Thai tầng chín, nhưng có thể thương tổn được Sinh Hoa Cảnh, thậm chí còn là yêu nghiệt như Yêu Hồi Nguyệt, tự nhiên làm cho nàng vô cùng kính ý.
Đôi mắt đẹp của nàng sáng ngời, cảm động đến cực điểm.
Vũ Hoàng khẽ mỉm cười nói:
– Lăng Hàn, bổn hoàng còn có thể ở Ám Ma Sâm Lâm nghỉ ngơi một quãng thời gian, chờ đạt đến Sinh Hoa tầng chín, thì sẽ tiến vào vực khác du lịch. Vì lẽ đó, trong khoảng thời gian này nếu gặp phải phiền phức, có thể tới nơi này tìm bổn hoàng.
– Đa tạ Vũ Hoàng bệ hạ!
Lăng Hàn ôm quyền.
Tứ đại vực cùng Trung Châu trong lúc đó, đều có một lớp bình phong cách xa nhau, người thực lực thấp có thể tự do qua lại, nhưng cảnh giới càng cao thì càng khó có thể vượt qua. Như Linh Anh Cảnh, qua là có thể qua, nhưng tu vi sẽ bị gọt mất không ít.
Bởi vậy, muốn tới các vực và Trung Châu, Sinh Hoa Cảnh là tốt nhất, thực lực mạnh đủ để tự vệ, cũng sẽ không ở trong quá trình qua lại bị suy yếu.
Vũ Hoàng nhìn Lăng Hàn và Chư Toàn Nhi mấy lần, cười ha ha, sau đó nhảy lên trời mà đi.
Chư Toàn Nhi bị hắn nhìn đến đỏ mặt, cũng may có lụa trắng che, người khác không nhìn thấy dáng dấp xinh đẹp của nàng lúc này.
– Lăng đại sư…
Nàng cười tươi rói nhìn Lăng Hàn, đôi mắt đẹp như thu thủy, lại như mật ngọt, khiến lòng người ngọt say rồi.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Một tháng sau, cầm đủ nguyên tinh hoặc tài liệu khác đến, trận pháp bí điển cũng được, ta có thể bán Xích Hồng Hàn Băng Thảo cho ngươi.
Một tháng, trong Hắc Tháp nên có vài cây Xích Hồng Hàn Băng Thảo nha, bán đi một cây cũng không sao.
– Thật chứ?
Chư Toàn Nhi vô cùng kích động.
Lăng Hàn lộ ra vẻ mặt thiếu kiên nhẫn nói:
– Ta đường đường là Đan sư Địa Cấp, sẽ lừa gạt một nha đầu như ngươi sao?
Khóe miệng của Chư Toàn Nhi co giật, suýt chút nữa xông lên cho Lăng Hàn một kiếm.
—————