Từ Thanh Bách đánh giá Đại ca nhà mình một lát, cười tít mắt nói: “Nghe nói Vân Ca cô nương rất sợ Đại ca? Xưa nay công tử Thanh Trần lấy hoà nhã dễ gần để nổi tiếng, sao lại có người sợ hãi đây? Đại ca, rốt cuộc ca đã làm gì cô nương người ta vậy?”
“Từ Thanh Bách.” Từ Thanh Trần lơ đễnh kêu lên, nhưng ánh mắt nhìn Từ Thanh Bách đã đầy ý cảnh cáo.
Từ Thanh Bách mỉm cười nhún nhún vai giơ tay lên tỏ vẻ dừng ở đây, tuy rằng người Đại ca này luôn luôn có bề ngoài siêu phàm thoát tục như tiên nhân, nhưng chỉnh người lại không có chút nương tay nào. Tạm thời hắn còn chưa có năng lực đối kháng với Đại ca, Từ Thanh Bách luôn luôn rõ ràng cái gì kêu là tự mình hiểu lấy nhất.
“Cô nương kêu Vân Ca kia, trái lại cũng rất tốt.” Thanh Vân tiên sinh mỉm cười thong thả đưa ra kết luận, nhìn trưởng tôn mà ông coi trọng nhất nói: “Bây giờ Nhị đệ con đã có Duệ nhi, Tam đệ và Tứ đệ cháu cũng sắp thành hôn. Hơn nữa Từ gia chúng ta cũng không gấp gáp vấn đề con nối dõi. Hôn sự của chính cháu, ông với cha cháu cũng chưa từng tạo áp lực gì cho cháu, nhưng cháu cũng nên suy nghĩ đến đi. Cũng không đến mức, tương lai cháu thực sự quyết định đi tu đạo thành tiên chứ?”
“Ông nói quá rồi ạ, Thanh Trần rõ ràng.” Tại trước mặt Thanh Vân tiên sinh, Từ Thanh Trần luôn luôn rất hoà nhã và cũng chân tâm nghe theo.
“Rõ ràng liền tốt, các con cũng đừng hối thúc nó quá.” Thanh Vân tiên sinh vừa lòng gật đầu, nói với hai đứa con trai: “Nhưng chuyện này đã nhằm vào cháu, thì vẫn phải do chính cháu giải quyết. Nếu cháu thật sự nhìn trúng thiên kim của thế gia danh môn nào, thì cưới về cũng không sao. Nhưng mà… Muội muội con nói đúng, Định Vương phủ không cần liên nhân, Từ gia cũng không cần, cháu đã rõ ràng chưa?”
“Thanh Trần ghi nhớ lời ông dạy bảo.” Từ Thanh Trần trầm giọng đáp.
Từ Thanh Trần với Từ Thanh Bách sóng vai ra khỏi rừng trúc, liền thấy được Tần Tranh đang dẫn theo đám người Hoa Thiên Hương và mấy đứa bé chơi đùa vui vẻ trên bãi cỏ nở đầy hoa tươi ở ngoài rừng trúc. Ánh mắt Từ Thanh Bách lơ đễnh chuyển từ trên người Mặc Vô Ưu sang Vân Ca đang cầm một bó hoa tươi cười đến đặc biệt rực rỡ, mỉm cười nói: “Nhiều năm như vậy, còn chưa từng nhìn thấy cô nương có thể cười vui vẻ như vậy. Những người như chúng ta… Đều trải qua quá nhiều, hiểu được quá nhiều, cũng biết quá nhiều, cho dù có vui vẻ, thì cũng rất khó biểu đạt ra ngoài mà không kiêng nể gì. Đại ca, ca nói có phải không?”
Nhìn theo tầm mắt của đệ ấy, thần sắc Từ Thanh Trần cũng hơi hơi nhu hòa một chút. Trên bãi cỏ xanh mướt đầy hoa như một tấm thảm, những đóa hoa màu tím nhạt, vàng nhạt, xanh ngọc, phấn hồng điểm tô lên một vùng đất trời màu thiên thanh. Thiếu nữ mỹ lệ mặc áo vàng ôm một bó hoa dại năm màu, cười vui vẻ. Ánh mặt trời dịu dàng chiếu lên người nàng ấy, cả người như được bao phủ trong một quầng sáng nhàn nhạt như hòa khiến cho lòng người cảm thấy ấm áp.
Từ Thanh Bách nói không sai, chưa từng nhìn thấy cô nương nào có thể cười vui vẻ như vậy. Cho dù không làm cái gì, mà chỉ nhìn nàng ấy tươi cười thôi thì cũng đã có thể khiến cho người ta cảm thấy tất cả mệt mỏi đều biến mất. Có lẽ là bởi vì cuộc sống của nàng ấy quá đơn giản và vui vẻ, từ nhỏ đến lớn chưa từng trải qua bất kỳ chuyện âm u lục đục với nhau nào. Nàng ấy rất thông minh, ai tốt với nàng ấy, ai không tốt với nàng ấy, nàng ấy đều có thể nhận ra rõ ràng. Người tốt với nàng ấy, nàng ấy sẽ trả lại gấp bội, người không tốt với nàng ấy, nàng ấy sẽ dứt khoát ném đối phương ra sau đầu rồi không thèm quan tâm nữa. Đây là một loại khoái ý ân cừu.
“Đại ca, hái hoa phải hái liền tay, chớ để hoa tàn phải bẻ cành không.” Từ Thanh Bách mỉm cười để lại một câu, rồi đi đến đám người đang chơi đùa trên bãi cỏ.
“Cậu cả, cậu tư!”
Vốn đang chơi với Từ Tri Duệ, Mặc Tiểu Bảo thấy được hai người lập tức vui vẻ chạy tới. Từ Thanh Bách đỡ được Mặc Tiểu Bảo, nhíu nhíu mày nói: “Mặc Tiểu Bảo, con béo…”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Tiểu Bảo lập tức cứng ngắc, nửa ngày mới tội nghiệp nâng móng vuốt nhỏ lên, “Cậu tư, rất nhanh con sẽ gầy như da bọc xương.”
“Vì sao?”
“Con bị mẹ phạt, cấm túc ba tháng.” Mặc Tiểu Bảo nhỏ giọng nói.
Từ Thanh Bách đồng tình vỗ vỗ đầu thằng bé, “Mấy ngày nay ăn nhiều một chút.”
Tiểu Bảo uể oải cúi đầu xuống.
“Đại ca, Tứ đệ.” Tần Tranh nắm tay Từ Tri Duệ, mỉm cười chào hỏi hai người.
Từ Thanh Trần đi lên phía trước, gật đầu nói: “Ông nội đã chuẩn bị xong, mọi người cũng chuẩn bị một chút rồi về thành thôi.”
Tần Tranh cũng biết ngày mai chính là tiệc tròn một tuổi của Định Vương phủ, còn có rất nhiều chuyện phải làm, nên vội vàng gật đầu nói: “Vâng, bọn muội đi xem còn có gì phải mang theo nữa không.”
Tần Tranh dẫn mấy vị cô nương và mấy đứa bé rời đi, Vân Ca tình lý đương nhiên đi bên cạnh Mặc Vô Ưu, ánh mắt lén nhìn Từ Thanh Trần một cái, trong lòng thở ra một hơi.
“Vân Ca, muội cùng đi với huynh.” Phía sau truyền tới giọng nói bình thản của Từ Thanh Trần.
Nụ cười trên mặt Vân Ca lập tức cứng đờ, quay đầu ngây ngốc nhìn Từ Thanh Trần.
Từ Thanh Trần bước chậm đến trước mặt muội ấy, hỏi: “Công khóa mà huynh kêu muội viết, đã viết xong chưa?”
“Viết, viết xong!” Chân tay Vân Ca cô nương luống cuống, nhìn bộ dáng này nếu không phải tại thư viện Ly Sơn thì chỉ sợ đã lập tức chạy vào thư phòng lấy công khóa của chính mình tới cho Từ Thanh Trần kiểm tra rồi.
Từ Thanh Trần hơi hơi nhíu mày một chút, gật đầu nói: “Đi thôi.”
Vân Ca gật đầu liên tục, nhắm mắt đi theo đuôi Từ Thanh Trần, chỉ là nhìn tấm lưng kia, nhìn thế nào cũng thấy cô đơn tội nghiệp.
Đứng xa xa nhìn theo bóng lưng bọn họ đi khỏi, Từ Thanh Bách không khỏi cười khẽ ra một tiếng hì hì.
“Tứ đệ, cười gì vậy?” Từ Thanh Phong xuất hiện tại phía sau hắn ta chẳng biết từ lúc nào, hơi tò mò hỏi.
Từ Thanh Bách lắc lắc đầu, xoay người cười nói: “Có phải Đại ca muốn thu đồ đệ không?”
“Thu đồ đệ? Đại ca thu đồ đệ gì?” Vẻ mặt Từ Thanh Phong mờ mịt, Từ Thanh Trần thu đồ đệ thì có thể dạy cái gì, lại dạy ra một công tử thần tiên ư?
Từ Thanh Bách sờ sờ cằm, như có chút suy nghĩ nói: “Nhưng mà… Sao đệ thấy Đại ca đối xử với Vân Ca giống như là thầy giáo đối xử với học sinh vậy? Hơn nữa còn là… Thầy giáo với học sinh rất sợ thầy giáo nữa.”
Từ Thanh Phong liếc qua hai bóng lưng đã đi xa, cúi đầu tưởng tượng, không nhịn được cười lên. Đừng nói, thật sự rất giống. Nửa ngày, hai huynh đệ liếc nhau, một ý nghĩ vô cùng quỷ dị xuất hiện tại trong đầu hai người: Công tử thần tiên kỳ tài ngút trời… Đừng nói sẽ thật sự không ăn khói lửa nhân gian, căn bản không biết làm thế nào để theo đuổi cô nương yêu mến ở trong lòng đi?
Nếu nói công tử Thanh Trần thật sự xem Vân Ca thành đệ tử của chính mình, thì ai cũng sẽ không tin tưởng. Vân Ca cô nương rất thông minh rất đáng yêu, nhưng lại không có chút hứng thú nào với cầm kỳ thi họa, đặc biệt là mưu kế ứng biến. Hơn nữa cũng không thông minh đến nỗi có thể khiến công tử Thanh Trần nhìn với con mắt khác.
Nghĩ đến đây, hai người đồng loạt rùng mình một cái.
“Trên đời này nha… Quả nhiên chẳng ai hoàn mỹ.” Từ Thanh Bách thở dài nói.
“Kiếp trước Trầm cô nương này đã tạo nghiệt gì, nên mới bị Đại ca nhìn trúng vậy?” Từ Thanh Phong lắc lắc đầu, nói một cách đầy thương tiếc. Nhìn công tử Thanh Trần ôn tồn lễ độ khiến người ta như được tắm trong gió xuân, nhưng bắt đầu dạy dỗ người, thì chỉ cần một ánh mắt lơ đễnh thôi đã có thể khiến cho ngươi xấu hổ hận mình chưa từng sinh ra trên đời này. Cũng khó trách tiểu cô nương Vân Ca nhìn thấy Từ Thanh Trần liền giống như chuột thấy mèo vậy.
Hai huynh đệ nhìn nhau, ở trong lòng cùng chân thành chúc phúc và cầu nguyện cho tiểu cô nương Vân Ca.
Trong một thôn xóm nhỏ yên tĩnh bên ngoài Ly thành, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đứng ở bên ngoài một căn nhà sơ sài. Sắc mặt Mặc Tu Nghiêu âm trầm như nước. Diệp Ly kéo tay hắn nhẹ nhàng lắc lắc, Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn thoáng qua Diệp Ly, sắc mặt mới hòa hoãn một chút.
Tần Phong đứng ở gần bên hai người, trầm giọng nói: “Vương gia, Vương phi, người đã đi.”
Mặc Tu Nghiêu nhìn căn nhà sơ sài trước mắt như có điều suy nghĩ, “Mấy ngày nay, Mặc Cảnh Lê chính là ở chỗ này? Vậy mà không có ai phát hiện sao?”
Tần Phong gật đầu nói: “Thuộc hạ đã phái người đi hỏi thăm rồi, mấy ngày nay, ở chỗ này là một nam tử trung niên có bộ râu rậm rạp. Thời gian ăn khớp với thời gian Mặc Cảnh Lê lẻn vào Tây Bắc, nhưng bề ngoài lại hoàn toàn không giống với Mặc Cảnh Lê.”
“Râu rậm?” Trên mặt Mặc Tu Nghiêu hiện lên một tia cổ quái, nói: “Dịch dung.”
Tần Phong gật đầu nói: “Là dịch dung. Trong phòng cũng tìm được một vài đồ dịch dung. Nhưng… Cũng không có tung tích của công chúa An Khê và Tiểu Vương tử. Người xung quanh cũng nói không có nhìn thấy nữ tử và đứa bé nào.”
Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Bây giờ Mặc Cảnh Lê lại trở nên thông minh, ấy vậy mà không để công chúa An Khê với đứa bé ở cùng chỗ với hắn ta. Nhưng… Nếu như hắn ta thực sự ở đây, như vậy… Công chúa An Khê cũng tuyệt đối sẽ ở cách nơi này không quá xa.”
Diệp Ly gật đầu đồng ý với ý kiến của Mặc Tu Nghiêu, ra lệnh: “Lấy nơi này làm trung tâm, tìm xem trong phạm vi mười dặm có chỗ nào có thể nhốt người không.”
Tần Phong lên tiếng trả lời rồi rời đi, Mặc Tu Nghiêu xoay người nắm tay Diệp Ly nói: “Chúng ta vào trong nhìn xem.”
Hai người bước vào nhà, bởi vì lúc nãy ám vệ Định Vương phủ đã điều tra, nên trong nhà hơi lộn xộn. Nhưng cho dù xem như vẫn còn hình dạng nguyên bản thì căn nhà này cũng không tốt hơn chỗ nào. Một cái bàn và bốn cái ghế băng dài sơ sài xiêu vẹo, một tấm ván gỗ làm giường, còn có một ngăn tủ cũ nát, trên giường còn có quần áo bằng vải thô cũ kỹ bị ném lung tung. Trừ những thứ này ra, thì không có bất kỳ thứ hữu dụng nào.
Diệp Ly khẽ thở dài: “Hắn ta trái lại thay đổi không ít, nếu đổi thành trước kia, thì một nơi như vậy, hắn ta tuyệt đối sẽ không ở lâu được như vậy.” Nói Mặc Cảnh Lê tâm ngoan thủ lạt cũng tốt, nói hắn ta lỗ mãng dễ kích động cũng thế. Kỳ thật Mặc Cảnh Lê chưa từng nếm qua khổ cực gì, cho nên luôn cho người ta một loại cảm giác cao cao tại thượng nhìn đời bằng nửa con mắt. Ở lâu như thế tại một nơi tồi tàn như vậy thật sự không phải chuyện mà lúc trước Mặc Cảnh Lê có thể làm ra được.
Mặc Tu Nghiêu nhếch môi cười nói: “Con người sẽ luôn thay đổi, hắn ta muốn sống thì tất nhiên phải chịu đựng được một vài chuyện mà lúc trước không làm được. Hiện tại xem ra… Hiệu quả rất tốt. Mặc Cảnh Lê đi đến nông nỗi thất bại thảm hại như hiện tại, rõ ràng chính là không ăn khổ nhiều.” Chỉ chịu được khổ trong khổ mới là người trên người, câu nói này chẳng phải chỉ nói mà thôi. Nếu đổi những trải qua của Mặc Cảnh Lê hiện tại thành mười mấy năm trước, nói không chừng trong tương lai Mặc Cảnh Lê còn có rất nhiều triển vọng. Mặc Tu Nghiêu có chút vui sướng khi người gặp họa nghĩ, không có chút nào ý thức được hắn ta chính là người đã gây ra tất cả những khổ nạn lớn nhất của Mặc Cảnh Lê.
“Đây là thứ đồ chơi gì?”
Diệp Ly cúi đầu nhặt lên một cái hộp có bề ngoài hơi tinh xảo ở dưới chân giường nhíu nhíu mày. Mở ra xem, thì thấy đây là một hộp đồ trang điểm màu đỏ nhạt có mùi hoa quế. Diệp Ly nghi ngờ cau mày nói: “Sao ở đây lại có cái này? Chẳng lẽ… Công chúa An Khê quả thật từng bị nhốt ở đây?” Nhưng rất nhanh Diệp Ly liền ý thức được không đúng, lắc đầu nói: “Không đúng, liền tính thân phận của công chúa An Khê đặc thù, thì Mặc Cảnh Lê cũng không có khả năng còn phải cung cấp đồ trang điểm cho nàng ấy.” Nhưng nhìn hình dạng của hộp trang điểm này cũng không giống như chủ nhân cũ của căn nhà này để lại. Hộp trang điểm này có giá trị đủ cho một hộ gia đình trong thôn này chi tiêu nửa năm.
“Đồ rất tốt, Tần Phong.” Mặc Tu Nghiêu lấy qua xem xem, trên mặt lộ ra một nụ cười cổ quái, qua tay giao cho Tần Phong đang đứng đợi lệnh ở cửa.
Tần Phong cầm trong tay ngửi ngửi, trầm giọng nói: “Là đồ trang điểm mà Phẩm Hương các trong Ly Thành mới bắt đầu bán từ tháng trước, tên là Quảng Hàn Hương.”
“Ngươi trái lại biết rõ ràng.” Mặc Tu Nghiêu cười như không cười nhìn hắn ta.
Tần Phong hơi bối rối cúi đầu, Diệp Ly cười khẽ một tiếng. Nàng nhớ hình như Dao Cơ cũng rất thích mùi hoa quế, lắc lắc đầu nói: “Ta nhớ đồ trang điểm ở Phẩm Hương các có giá trị xa xỉ, người có thể mua nổi cũng không nhiều. Đi điều tra thêm xem cái này mua vào lúc nào.”
Tần Phong gật đầu xưng “Dạ”, rồi xoay người đi ra truyền lệnh cho người đi làm việc.
Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Ly cười nói: “Chúng ta trở về đi, nơi này cũng không điều tra được gì. Ngày mai mới là ngày quan trọng.”
Diệp Ly nhẹ nhàng gật đầu nói: “Cũng được.” Vô luận Mặc Cảnh Lê muốn làm gì, thì cũng sẽ không bỏ qua ngày mai. Bọn họ thật sự phải chuẩn bị nhiều một chút.
Trong hang núi âm u hẻo lánh, công chúa An Khê đang ôm con ánh mắt trìu mến dỗ dành. Thằng bé mới bú sữa mẹ xong, đã ngủ say. May mắn thằng bé này cũng còn tính ngoan ngoãn, mấy ngày nay họ bị nhốt ở đây, Mặc Cảnh Lê từng tới mấy lần đều đúng lúc nó ngủ, cũng không chọc điên cái kẻ rõ ràng đã điên cuồng kia. Cúi đầu tính ngày một lượt, ngày mai chính là ngày Định Vương phủ tổ chức tiệc tròn một tuổi cho Tiểu Thế tử và Tiểu Quận chúa. Công chúa An Khê rõ ràng, vô luận Mặc Cảnh Lê muốn làm gì, thì cũng nhất định là trong hai ngày này, nhẹ nhàng than thở, nhìn cục cưng trong lòng. Bảo bối, đừng sợ. Vô luận phát sinh chuyện gì, mẹ cũng sẽ bảo vệ con.
Một bóng người cao lớn xuất hiện tại cửa hang, Mặc Cảnh Lê mang theo một thân tức giận đi vào, nhìn công chúa An Khê, thần sắc tràn đầy phẫn nộ, “Ngươi trái lại nhàn nhã vô cùng!”
Công chúa An Khê ngẩng đầu nhìn hắn ta một cái, nói một cái thản nhiên: “Ta bị nhốt ở đây, trừ nhàn nhã ra thì còn có thể làm gì? Trước giờ ngươi không tới đây, bây giờ tới là có chuyện gì?”
Mặc Cảnh Lê cười lạnh một tiếng nói: “Người của Định Vương phủ phát hiện nơi ẩn thân của trẫm. Nhưng ngươi đừng mừng vội, cho dù như vậy, thì bọn chúng cũng không tìm đến đây được.”
Công chúa An Khê nói: “Ta không có vui mừng.” Chưa đưa con thoát khỏi nguy hiểm, thì một khắc nàng cũng không buông lỏng được, nên tất nhiên cũng không vui mừng nổi.
Mặc Cảnh Lê vừa lòng “Hừ” khẽ một tiếng, ác thanh ác khí nói: “Đứng lên, đi cùng trẫm!”
Công chúa An Khê sửng sốt, hơi khó hiểu hỏi: “Đi đâu?”
“Sao? Ở đây lâu thành nghiện hả? Không muốn gặp trượng phu của ngươi?” Mặc Cảnh Lê châm chọc nói, “Đưa thằng nhóc cho ta!”
Thần sắc công chúa An Khê biến đổi, vội vàng ôm con ra sau lưng, cả giận nói: “Đừng hòng!”
“Trẫm nói lại, đưa thằng nhóc cho ta!” Mặc Cảnh Lê trầm giọng nói.
“Không thể! Ngươi muốn con ta làm gì?” Công chúa An Khê cảnh giác nói.
Mặc Cảnh Lê cũng không tranh luận với nàng ta, trực tiếp nâng tay muốn cướp đứa bé. Công chúa An Khê cũng không phải nữ lưu yếu đuối tay trói gà không chặt, nên tất nhiên không chịu đi vào khuôn khổ dễ dàng. Nhưng mà một tay của nàng phải ôm con, mấy ngày nay bị nhốt ở đây cũng là bữa đói bữa no, bản thân thể lực liền yếu kém. Chưa được mấy chiêu liền bị Mặc Cảnh Lê chế phục, cướp lấy đứa bé ra khỏi tay nàng.
“Sóc nhi!” Công chúa An Khê nôn nóng kêu lên: “Mặc Cảnh Lê! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Trả con lại cho ta!”
Mặc Cảnh Lê ôm đứa bé, lơ đễnh liếc công chúa An Khê một cái, “Còn dám hành động thiếu suy nghĩ, trẫm liền bóp chết nó.”
Công chúa An Khê liền lập tức cương cứng ngay tại chỗ, ánh mắt cũng không nhúc nhích không dám động nhìn chằm chằm con trai đang bị cổ tay Mặc Cảnh Lê bóp. Sợ hắn ta dùng lực một cái liền làm con trai bị thương. Thấy được bộ dáng của nàng, Mặc Cảnh Lê vừa lòng khẽ gật đầu cười nói: “Rất tốt, chờ một lát sẽ có người dịch dung cho ngươi, sau đó mang ngươi vào thành. Ngươi tốt nhất thành thật một chút đừng làm ra chuyện gì. Nếu không… Trẫm cam đoan sẽ cho ngươi thấy được tên nhóc này chết thảm không thể nói!”
Thần sắc công chúa An Khê biến đổi, sắc mặt lập tức trắng bệch như giấy, “Đừng hại Sóc nhi, nó vô tội. Có chuyện gì ngươi nhằm vào ta này!”
Mặc Cảnh Lê liếc nàng ta, tâm tình tốt cười nói: “Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, đương nhiên trẫm sẽ không hại đứa bé này. Đứa bé đáng yêu cỡ nào ah. Con trai của trẫm… Lúc lớn như vậy, trẫm con chưa từng nhìn thấy đâu.”
Công chúa An Khê lấy lại bình tĩnh, trầm giọng nói: “Ngươi tốt nhất nói chuyện giữ lời!”
Mặc Cảnh Lê lạnh lẽo rét buốt cười, xoay người ôm đứa bé đi ra ngoài, rất nhanh liền biến mất tại cửa hang.
Công chúa An Khê ngơ ngẩn nhìn cửa hang xuất thần, quá thật lâu mới rốt cuộc phục hồi tinh thần lại, “Sóc nhi, đừng sợ, mẹ nhất định sẽ cứu con.” Công chúa An Khê nhẹ giọng nỉ non, trong mắt hiện lên một tia sáng kiên quyết.
Cửa hang, hai nam tử mặc áo vải thô bước vào, đi đến bên cạnh công chúa An Khê trầm giọng nói: “Nữ Vương, Hoàng thượng lệnh cho chúng ta tới dịch dung cho Nữ Vương.”
Công chúa An Khê lạnh lùng liếc hai người một cái, trầm giọng nói: “Bắt đầu đi.”