Nghe được mọi người nghị luận, gân xanh trên trán Mộ Thương tóe ra!
Chân khí trong cơ thể điên cuồng xoay tròn, muốn phá tan nhục nhã ở trên người mình, lại thủy chung cảm thấy được một cỗ lực lượng mạnh mẽ tối tăm hạ xuống, căn bản không thể nhúc nhích.
PHỐC!
Hắn phun ra một ngụm máu tươi!
– Để ngươi quỳ xuống, nhìn bộ dáng này của ngươi tựa hồ không hấp thu giáo huấn a, một khi như vậy, vậy thì quỳ một thời gian ngắn đi, ân, trước hết quỳ ba ngày ba đêm đi!
Nhiếp Vân cười cười, hai tay trảo một cái, bày ra một phong ấn đặc thù, mang theo Mộ Hà, xoay người đi lên phòng.
– Cổ Thành thành chủ chỉ chủ trì một ít đại sự, việc nhỏ bình thường đều có ngũ đại Sơn Trang nắm trong tay, ngũ đại Sơn Trang này theo thứ tự là Điệp Dực, Sương Chiều, Quỳnh Hạc, Húc Dương, Minh Hà, năm Sơn Trang ở giữa tranh đấu cũng rất lợi hại, Thánh Linh đệ tử đại tái, liên lụy vấn đề phân phối Linh Tê Tuyền Thủy, nên cạnh tranh cực kỳ tàn khốc, cho nên vì phòng ngừa ngoài ý muốn, một ít đệ tử nội môn của Sơn Trang, đều đi ra giáo huấn đệ tử ngoại môn Sơn Trang khác, làm cho bọn họ không dám cạnh tranh!
Trở lại phòng, Mộ Hà nói tình huống một chút.
– Xem ra địa phương như thế này cũng không có thể ngoại lệ a!
Nghe được giải thích, Nhiếp Vân lắc đầu.
Nguyên tưởng rằng Cổ Thành không tranh bá thiên hạ, là một thế ngoại đào nguyên, hiện tại xem ra, cũng không phải có chuyện như vậy, xem ra bất kỳ địa phương nào cũng có kết đảng tranh đấu a!
– Ân, thời điểm chúng ta ở trọ, đã để lại khí tức, người của Điệp Dực Sơn Trang hẳn là sẽ phát hiện, vừa rồi ngươi lại ra tay giáo huấn một đệ tử nội môn, bọn họ nhất định sẽ rất nhanh tới, đón chúng ta đi!
Mộ Hà nở nụ cười một tiếng.
Đệ tử ngoại môn, phân thuộc ngũ đại Sơn Trang, một Sơn Trang nếu bên ngoài xuất hiện đệ tử lợi hại, đối với bọn họ mà nói cũng là lợi thế cạnh tranh thật lớn, tự nhiên phải hảo hảo đối đãi.
– Có đi Điệp Dực Sơn Trang hay không không sao cả, lần này lại đây chuyên môn tìm kiếm Linh Tê Tuyền, đáng tiếc Thiên Nhãn của ta còn nhìn không tới!
Nhiếp Vân nhíu mày.
Dựa theo đạo lý, bằng vào thiên phú Thiên Nhãn của mình, nhất định có thể tìm được Linh Tê Tuyền, nhưng tiến vào thành nhìn, đến hiện tại cơ hồ tìm trọn Cổ Thành một lần, cư nhiên vẫn chưa phát hiện Linh Tê Tuyền, này thực có chút kỳ quái.
Chẳng lẽ Linh Tê Tuyền có thể ngăn Thiên Nhãn của mình xuyên suốt?
Hẳn là không có khả năng đi!
– Nghe nói Linh Tê Tuyền ở chỗ sâu trong Linh Tê Thiên Cung, do Thượng Cổ lưu lại nham thạch phong ấn, tinh thần lực không thể tra xét, Thiên Nhãn hẳn là cũng khó có thể nhìn đến!
Nghe được thiếu niên nói, Mộ Hà nở nụ cười.
Đối với thiếu niên có được thiên phú Thiên Nhãn, Mộ Hà đã thấy nhưng không thể trách rồi, thiếu niên đủ loại thần kỳ, đã làm nàng chết lặng.
– Linh Tê Thiên Cung? Thì ra là thế!
Nghe được giải thích, ánh mắt Nhiếp Vân dừng ở một phương hướng, khẽ nở nụ cười.
Vách tường của Linh Tê Thiên Cung đích xác nhìn không thấu, nhưng vị trí cùng bộ dáng của thiên cung này, vẫn có thể xem nhất thanh nhị sở!
– Mộ Ải Sơn Trang mất hết mặt rồi, một đệ tử hạch tâm thân thể nhận qua cải tạo, lại bị một tiểu tử ở bên ngoài đánh đập quỳ trên mặt đất, dọa người a!
– Đâu chỉ dọa người, mặt cũng không có!
– Vừa rồi hai người kia xem khí tức hẳn là đệ tử ngoại môn của Điệp Dực Sơn Trang, không nghĩ tới lại lợi hại đến tình trạng như thế, xem ra năm nay quyền nắm Linh Tê Tuyền trong tay phải về Điệp Y Sơn Trang rồi!
– Này khó mà nói, hiện tại người của Điệp Dực Sơn Trang còn chưa tới, nếu người của Mộ Ải Sơn Trang tới trước, đánh chết tiểu tử vừa rồi, cho dù Điệp Dực Sơn Trang ngậm bồ hòn cũng không dám nói gì…