Ngôn Minh Phúc thay đổi cuộc đời bà, cho bà cơ hội được sống lại, làm cho bà biết yêu bản thân mình, cũng học được cách yêu người khác.
Nhưng mà từ đầu đến cuối bà đều không bỏ ra nhiều bằng Ngôn Minh Phúc, ông đã quên chuyện ăn ốc đổ vỏ kia từ lâu rồi. “Mẹ lo lắng Ngôn Danh sẽ trở về, gây chú ý cho Ngôn Phúc Lâm. Chuyện này mẹ muốn nhờ con, cho dù như thế nào cũng phải ngăn cản Ngôn Phúc Lâm không được làm bất kỳ chuyện sai lầm gì. Mẹ sợ nó không nghe lời của bố mẹ, mẹ cũng chỉ có thể gởi gắm hy vọng với con thôi.”
“Con sợ… Con sợ mình không làm được.”
“Con đừng tự coi nhẹ mình, thật ra con rất giỏi, mẹ đã nhìn con lớn lên, đủ nagỳ đủ tháng, con nhất định sẽ trở nên rất ưu tú, khiến cho người khác phải chùn bước. Con cần thời gian rèn luyện, con còn trẻ, nên không cần phải sợ, rụt rè e sợ coi coi giống cái gì?”
Lời này tựa hồ chém định chặt sắt.
Người trẻ tuổi rụt rè e sợ làm gì.
Bất luận là làm người hay làm việc, hay là phương diện tình cảm, nếu cái gì cũng kiêng kỵ rụt rè, sẽ cắt đứt hết thảy nhân duyên.
Sau ngày hôm nay, cô hẳn sẽ vạch rõ thái độ cùng Cổ Thành Trung.
Cô không muốn trở thành chướng ngại vật, khiến cho anh rơi vào tình thế khó xử.
Cô bằng lòng buông tay, dù ruột gan mình sẽ đứt từng khúc, cũng sẽ không hối hận.
Cô chỉ hy vọng anh có thể sống tốt.
Rất nhanh đã đến giờ ăn cơm trưa, bọn họ rất nhiệt tình, đã sớm coi cô là thân nhân.
Buổi tiệc sinh nhật rất náo nhiệt, nhiều năm như vậy cô chưa bao giờ cảm nhận được.
Cơm nước xong, tiếp theo là ăn bánh kem, bánh kem cao đến mấy tầng, căn bản không ăn hết, cho nên gọi người giúp việc đến cùng ăn.
Cơm nước no nê, Ngôn Phúc Lâm nói với cô, Khương Anh Tùng còn ở bên ngoài chờ.
Trong lòng cô run lên, không hiểu Khương
Anh Tùng tìm mình làm cái gì. Cô xem đồng hồ, đã đến giờ làm việc buổi chiều.
Cô bước ra cửa, Khương Anh Tùng đang đứng trước cửa xe, đưa mắt nhìn xung quanh, thấy Hứa Trúc Linh lúc đi ra, lòng như lửa đốt chạy tới. “Cô Trúc Linh, rốt cuộc cô cũng ra rồi, ông chủ vẫn còn ở suối nước nóng chờ cô đấy.”
“Anh ấy ở suối nước nóng chờ tôi?” Nghe nói như vậy, cô rất kinh ngạc. “Không có thời gian nói chuyện, lên xe tôi sẽ nói cho cô biết.” Anh vội vội vàng vàng kéo cô lên xe, sau đó nhanh chóng quay đầu rời đi. “Hai ngày nay ông chủ đều đến suối nước nóng sắp xếp, để tặng cô món quà bất ngờ, ông ấy không cho chúng tôi nói, bảo phải giấu cô. Haiiizzz, không ngờ tôi tới chậm một bước, lúc tôi đến biệt thự thì cậu Ngôn đã đón cô đi, biết vậy tôi đã gọi điện báo trước cho cô. “Anh ấy, hai ngày nay? Vậy… Lucia…”
Trong nháy mắt, cô không kịp load hết thông tin. “Chú An đã đưa Lucia trở về, cô không biết sao?”
“Cái gì?”
Hứa Trúc Linh kinh ngạc há hốc mồm, Cố Thành Trung chưa bao giờ nói cho cô biết cả! “Ngày hôm đó… Ngày hôm đó anh ở bệnh viện bao lâu?” Cô đột nhiên nhớ tới chuyện này, còn có lời anh muốn nói lại thôi. “Ngày đó? Ngày nào?”
“Chính là ngày tôi cùng anh ấy đến bệnh viện ấy”
“Ngày đó? Cậu chủ nhận được điện thoại bên tập đoàn, sau đó liền bảo chú An, đưa Lucia hôn mê bất tỉnh trở về. Cũng đâu có ở lại quá lâu, bất quá ông chủ đều biết cô đi đầu làm gì ngày hôm đó, đều là tôi báo cáo lại, anh ấy muốn biết mọi thứ về cô, anh không yên lòng để cô đi một mình.”
“Trời, sao có thể như vậy!”
Cô khiếp sợ vô cùng, ngàn vạn lần không ngờ Lucia đã rời đi.
Cô làm sao lại ngu xuẩn như vậy, mấy ngày không nghe được tin tức bên bệnh viện, cũng không có một chút nghi ngờ nào!
Anh cả đêm không về, anh nói đang làm việc, mình cũng tin.
Anh có lúc nào vì công việc mà đêm không về? Mà cô bởi vì chuyện Lucia cứ canh cánh nghi ngờ trong lòng, lại bỏ quên điểm quan trọng này. “Tôi… Tôi còn cho rằng anh ấy đã quên cái hẹn của chúng tôi.”
“Tại sao lại quên?” Khương Anh Tùng kinh ngạc nói: “Lúc ông chủ đang làm việc có hỏi tôi, nên đón sinh nhật với cô thế nào, anh ấy nói đây không chỉ là sinh nhật của cô, mà còn là kỳ niệm một năm quen nhau của hai người, bất kể thế nào cũng phải tặng cho cho cô một sinh nhật ấn tượng thật sâu. Ông chủ ở bên kia ngày đêm không nghỉ, muốn sớm xử lý chuyện trở về, lòng như lửa đốt. Anh ấy làm sao có thể quên? Cô Trúc Linh, lần này cô hiểu lầm anh ấy mất rồi.”