Mà nhà họ Dương cũng bị phá hủy trong một đêm, chẳng khác nào đã bốc hơi khỏi nhân gian vậy.
Lâm Phong sợ đến mức từ sáng tới tối đều không dám ra ngoài, chỉ có thể trốn ở trong phòng trọ sống tạm.
Có một lần, gã thật sự không nhịn được mới tìm đến một con hẻm nhỏ để giải quyết nhu cầu của mình. Trong lúc vô tình, gã thông qua cô gái điếm kia mới biết được.
có thể dùng tiền mua mạng người.
Trong đầu gã lập tức nhớ kỹ.
Lâm Phong muốn báo thù Giang Ninh, muốn báo thù Lâm Vũ Chân, muốn báo thù từng người nhà họ Lâm, còn muốn phá hủy Lâm thị, nhưng trên người gã chỉ còn lại có một trăm mấy, muốn giế t chết người có thân phận như đám người Giang Ninh bây giờ thì căn bản là không thể làm được.
Cho nên gã nghĩ ra được một cách càng ác độc hơn, trực tiếp phá hủy Lâm thị!
Nhìn tin tức trong bản tin, lần này tập đoàn Lâm thị đã tốn không ít cho người chết, hơn nữa bầu không khí nội bộ cũng bị ảnh hưởng. Lâm Phong thật sự vui mừng không sao kể xiết.
“Lâm Vũ Chân, Giang Ninh, các người cho rằng tôi không làm gì được các người sao?”
Lâm Phong đầu bẩn mặt dơ liên tục cười lạnh: “Tôi chỉ tốn một trăm nghìn cũng thế có thể làm cho Lâm thị của các người tổn thất vô cùng nghiêm trọng!”
“Cốc cốc cốc…
Gã vừa dứt lời, bên ngoài lại có người gõ cửa.
Lâm Phong nhất thời trở nên thông minh cơ trí, lập tức cảnh giác.
“Aj2”
“Thức ăn của anh được ship đến rồi.”
Nghe được giọng nói, Lâm Phong bình tĩnh lại Mấy ngày nay, gã dựa vào đồ ăn được ship tới để sống, không dám tùy tiện ra ngoài, khắp mặt đất trong phòng.
trọ đều là những hộp đựng thức ăn nằm rải rác khắp nơi, tỏa ra đủ loại mùi trộn lẫn vào nhau.
Lâm Phong mở hé cửa và cảnh giác liếc nhìn. Khi xác định là đồ ăn được ship tới, gã mới mở cửa ra và thò tay nhận lấy đồ của mình.
Gã cúi đầu liếc nhìn rồi hét lên: “Chuyện gì xảy ra thế?
Tôi đặt là mì tiết heo, sao tất cả đều là canh suông thế nào?”
Vẻ mặt Lâm Phong bất mãn. Vì tiết kiệm tiền, gã đã lâu rồi không ăn thịt, thật vất vả mới đặt một phần mì tiết heo, lại không nhìn thấy được chút tiết heo nào.
Gã mở hộp ra, cố ý để cho nhân viên giao hàng nhìn thấy rõ ràng. Đây nhất định là đưa nhầm rồi!
Nhân viên giao hàng không nói chuyện, lại là đột nhiên xông tới một bước và đóng cửa lại. Bất chợt, trong tay.
áo anh ta có một con dao găm tuột ra và chợt rạch về phía cổ họng của Lâm Phong.
Phụt một tiếng!
Máu b ắn ra, rơi cả vào trong nước mì nóng, rất nhanh đã đông lại.
“Bây giờ có tiết heo rồiI”