Nhìn thấy Trương Thác đi ra, Thu Vũ lắp bắp nói: “Trương ca, chúng ta… chúng ta đi thôi.”
Đối với chuyện vừa xảy ra, hai người một chữ cũng không nhắc đến, nhưng bầu không khí giữa bọn họ rõ ràng là vô cùng khó xử. Trên đường trở về bệnh viện, thậm chí nói chuyện cũng ít hơn rất nhiều.
Trương Thác đưa Thu Vũ đến cổng bệnh viện.
“Trương ca, anh về đi, em có thể tự lên được.” Thu Vũ đứng trước cổng bệnh viện vẫy tay với Trương Thác.
“Được.” Trương Huyên gật đâu, anh không đòi đưa Thu Vũ vào, sau khi nhìn Thu Vũ đi vào viện liền xoay người rời đi.
Thu Vũ bước vào cửa bệnh viện, nhưng chỉ hơn mười giây sau, cô lại xuất hiện ở cổng bệnh viện, nhìn bóng lưng Trương Thác, cô khẽ nở nụ cười. Cô không hề phát ra âm thanh, nhưng thông qua khẩu hình có thể đọc được ra hai chữ “cảm ơn”.
Sau khi Trương Thác trở về nhà, vừa bước vào cửa liền nhìn thấy Lâm Ngữ Lam ngồi trên ghế sofa, anh cũng không hiểu tại sao, Trương Thác luôn cảm thấy trong phòng tràn ngập một bầu không khí kỳ quái.
Nghe tiếng cửa vang lên, Lâm Ngữ Lam đang ngòi trên sofa không thèm quay đầu lại liền hỏi: “Tại sao lại tắt điện thoại?”
“Hết pin rồi.” Trương Thác lấy điện thoại trong túi ra cười khổ, tiền bữa ăn vừa rồi cũng là do Thu Vũ trả.
“Hết pin.” Lâm Ngữ Lam cười lạnh, cô hiển nhiên không tin lời nói của Trương Thác, cô lại hỏi: “Sau khi rời khỏi hội chợ việc làm, anh đã đi đâu?”
Trương Thác đáp: “Đến bệnh viện.”
Lâm Ngữ Lam hỏi tiếp: “Đến bệnh viện làm gì?”
“Anh không làm gì cả, chỉ là đi gặp một người bạn.”
Trương Thác lắc đầu, anh cho rằng việc bố Thu Vũ uống thuốc trừ sâu tốt hơn hét là không nên nói với Lâm Ngữ Lam. Người phụ nữ này ngoài lạnh trong nóng, cô ấy biết rồi, trong lòng lại càng lo lắng hơn.
Nghe Trương Thác trả lời, trong lòng Lâm Ngữ Lam tràn đầy thất vọng.
Cô quay đầu lại nhìn Trương Thác, trên người đàn ông này, Lâm Ngữ Lam thấy được một vẻ phức tạp chưa từng có. Những gì mà anh làm trước đây, tất cả những gì mà anh thể hiện đều là giả dối, anh nói sẽ đối tốt với cô, đều là dối trái!
Trương Thác bị Lâm Ngữ Lam nhìn chằm chằm, lúc này anh có chút hoảng sợ. Trong lòng Trương Thác tràn ngập một dự cảm không lành: “Bà xã, em sao vậy?”
“Không sao.” Lâm Ngữ Lam lắc đầu, lộ ra nụ cười tự giễu: “Em muốn đi nghỉ.”
Lâm Ngữ Lam đi đôi dép lê, chẳng thèm nhìn Trương Thác lấy một cái, đứng dậy đi lên lầu.
Trương Thác nhìn theo bóng lưng của Trương Ngữ Lam, lúc này, anh luôn cảm thấy rằng có một thứ gì đó rất quan trọng đã rời khỏi anh, nhưng anh lại không nắm bắt được.
Lâm Ngữ Lam trở về phòng ngủ, mở rèm cửa nhìn bầu trời mờ ảo bên ngoài cửa sổ, một giọt nước mắt pha lê trượt dài trên khuôn mặt cô, cô nghĩ mình đã tìm được người để nương tựa, nhưng lại phát hiện ra rằng tất cả mọi thứ chỉ là bong bóng, ảo ảnh, giờ đây mọi thứ đã biến thành hư vô.
Lâm Ngữ Lam lấy điện thoại ra gọi cho thư ký Lý Na: “Làm giúp tôi một hợp đồng ly hôn, sang mai gửi đến cho tôi, nhân tiện đặt cho tôi một chuyên bay đên Đô Hải.”
Lâm Ngữ Lam cúp máy, ném điện thoại sang một bên, cô nằm trên giường, cả người cô như mát hết sức lực.
Cùng lúc đó, Trương Thác cũng đang nằm trên giường trong phòng, anh mở điện thoại ra, vô số tin nhắn thông báo cuộc gọi nhỡ tràn tới, tất cả đều là của Lâm Ngữ Lam, còn có một tin nhắn chưa đọc.
“Ông xã, anh đang ở đâu, để thưởng cho anh, hôm nay em sẽ mời anh một bữa thịnh soạn, anh thấy sao?”
Chương 426:
Nhìn tin nhắn, trong lòng Trương Thác dâng lên một cảm giác tự trách, tình huống hôm nay ở nhà Thu Vũ tái hiện lên trong đầu anh, chuyện anh với Thu Vũ hôm nay có thể cho qua được không?
Tuy rằng thời điểm mấu chốt rất tỉnh táo, nhưng dù sao anh vẫn có lỗi với Lâm Ngữ Lam, không có yếu tố bên ngoài nào tác động, toàn bộ là do anh không thể khống chế được bản thân.
Anh lắc đầu, gạt những suy nghĩ mông lung đó sang một bên, anh gọi điện cho_u Nhân, nói về chuyện Thu Vũ hôm nay, u Nhân ngay lập tức bắt máy.
“Cô gái này có lòng tự trọng cao, đừng giúp cô ấy quá nhiều. Không phải là những lúc bát đắc dĩ, hãy để cô ấy tự mình cố gắng.” Trương Thác nói với u Nhân như vậy.
Nằm ở trên giường, Trương Thác không khỏi thở dài nhìn trần nhà phía trên.
Vài phút sau, điện thoại Trương Thác lại vang lên, là hội trưởng Mã gọi đến.
Trương Thác trả lời điện thoại: “Hội trưởng Mã, có chuyện gì sao?”
“Cậu Trương, bạn của cậu vừa mới lén đưa cha cô ấy rời HN “Rời đi? Ông chờ tôi, tôi sẽ đến ngay.”
Trương Thác nghe tin, bật dậy khỏi giường như một con cá, chạy thẳng đến bệnh viện.
Mười phút sau, Trương Thác đứng trong phòng giám sát của bệnh viện.
Anh quan sát camera, Trương Thác nhìn thấy rõ ràng cơ thể nhỏ nhắn của Thu Vũ đang đỡ người cha hôn mê của mình lên một chiếc taxi. Hành lý mà hôm nay Trương Thác cùng Thu Vũ thu dọn vẫn còn ở trong phòng bệnh.
Trương Thác đi đến phòng bệnh, Trương Thác nhìn thấy một tờ giấy được đặt dưới gối, trên tờ giấy là nét chữ viết tay rất đẹp, là của Thu Vũ để lại.
“Trương ca, tình trạng của bố em, em cũng biết sơ sơ rồi.
Những gì anh và hội trưởng Mã nói chuyện em đều nghe thấy hết. Cảm ơn những lời nói dối thiện ý của anh, cũng cảm ơn sự quan tâm của anh. Thời gian vừa rồi đã gây cho anh quá nhiều phiền phức, cũng lây của anh rất nhiều rồi. Gặp được anh em rất vui, anh là người duy nhất em nhớ tới ở thành phố này. Chúc anh hạnh phúc, Trương ca.”
Trương Thác siết chặt tờ giấy trong tay, trên đó có vài giọt nước mắt đã khô, Trương Thác có thể tưởng tượng ra cô gái Thu Vũ ấy vừa lau nước mắt vừa viết những lời này.
Anh vẫn nhớ lần đầu tiên anh gặp Thu Vũ, anh là đội trưởng đội an ninh, cô là lễ tân. Anh trêu chọc cô một chút, cô liền đỏ bừng mặt, không dám ngắng đầu lên.
Cảnh tượng đó phảng phát giống như cách cả một đời.
Trương Thác cẩn thận gấp lại tờ giấy trên tay và bỏ vào túi.
“Hội trưởng Mã, làm thủ tục xuất viện đi, cô ấy sẽ không trở lại đâu.”
Trên chiếc taxi rời khỏi Ngân Châu, Thu Vũ rút sim điện thoại ra, đăng kí lại tài khoản xã hội, cô liếc nhìn cha mình đang nằm hôn mê, nước mắt không ngừng rơi trên khuôn mặt cô.
Màn hình điện thoại của Thu Vũ chính là ảnh chụp chung với Trương Thác khi đó.
Sáng sớm hôm sau, Trương Thác từ trên giường dậy, nhìn thời gian, đã 6 giờ 30 phút, trời đã sáng rồi.
Trương Thác thở dài, bản thân thời gian này có chút lười biếng, lúc trước bây giờ đã đánh xong quyền rồi, thân thể lười biếng, từ trong phòng bước ra, không ngờ nhìn thấy.
Lâm Ngữ Lam đang ngồi ở phòng khách.
“Bà xã, em dậy sớm vậy?” Trương Thác có chút kinh ngạc hỏi, Lâm Ngữ Lam cầm chén trà còn khói trên bàn lên, nói: “Em muốn nói với anh một chuyện.”
“Ừ, em nói đi.” Trương Thác ngồi xuống đối diện Lâm Ngữ Lam.
Lâm Ngữ Lam thần sắc bình tĩnh từ phía sau lấy ta một thoả thuận ly hôn.
“Ly… ly hôn?” Trương Thác nhìn thoả thuận ly hôn đó bị Lâm Ngữ Lam đặt trên bàn, có chút choáng.
Chương 427:
“Có ván đề gì sao?” Lâm Ngữ Lam nhìn Trương Thác: “Việc bên trong thoả thuân này, anh chứ theo vậy mà làm.”
“Chuyện này…” Trương Thác cầm giấy thoả thuận ly hôn, thuận tay ném nó sang một bên: “Bà xã, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi, sao phải ly hôn chứ?”
“Không xảy ra chuyện gì, chỉ là em muốn, không được à?”
Lâm Ngữ Lam đứng dậy, nhìn Trương Thác: “Em sẽ ra ngoài vài ngày, thoả thuận anh ký rồi, chờ em trỏ về sẽ đi làm thủ tục, máy ngày này, anh ở đây chuẩn bị thu dọn đồ đi.”
Lâm Ngữ Lam nói xong, đi đến cửa phòng, mở cửa lớn.
Với tiếng ầm vang của động cơ, Lâm Ngữ Lam rời đi trên chiếc GT màu đỏ của cô.
Trên xe, Lâm Ngữ Lam thỉnh thoảng liếc về phía ghế lái phụ, cách đây không lâu còn có một người đàn ông ngồi ở ghế phụ bên cạnh mình, nhưng từ nay về sau, người đàn ông này không liên quan gì đến mình nữa.
Một loại phiền muộn không thể nói ra lan tràn trong lòng Lâm Ngữ Lam, cô không còn rơi nước mắt nữa, đêm qua, cô đã khóc đủ rồi.
Trương Thác bối rối ngồi trên sofa, nhìn Giang Tĩnh đi qua, cũng đi ra khỏi nhà, liền vội vàng gọi Giang Tĩnh.
“Giang Tịnh, cô có biết Ngữ Lam cô ấy có chuyện gì không?”
Giang Tịnh lắc đầu: “Không rõ, có điều hôm qua sau khi Lâm Tổng trở về từ khu nhà cũ về, luôn cảm thấy khó chịu.”
“Khu nhà cữ? Khu nhà cũ nào?” Trương Thác hoài nghị, chẳng lẽ Ngữ Lam đã gặp phải chuyện gì?
Giang Tĩnh nghĩ một lát rồi trả lời: “Mảnh đất đó nằm cách nhà hàng Tân Khải không xa.”
“Mảnh đất đó!” Trương Thác lập tức nhận ra, đó là nơi ở của nhà Thu Vũ: “Máy giờ đi?”
Giang Tĩnh đoán chừng một lát: “Buổi chiều khoảng hơn bảy giờ.”
“Hơn bảy giờ…” Trương Thác lắm nhẩm thời gian này, đó không phải là vừa lúc cùng Thu Vũ thu dọn đồ sao?
Hỏng rồi, không phải là hiểu lầm rồi chứ?
Trương Thác nhanh chóng lấy điện thoại di động ra và gọi cho Lâm Ngữ Lam, nhưng không có người nhận, sau đó lại gửi một tin nhắn cho Lâm Ngữ Lam trên phần mềm xã hội, nhưng đáp lại bằng một dấu chấm than đỏ, bản thân đã bị đối phương xóa bạn bè rồi.
“Anh Trương, tôi đi trước đây.” Giang Tịnh chào Trương Thác một tiếng, lái xe đi về phía sân bay, cô ấy biết hôm nay Lâm Ngữ Lam phải đi Đô Hải.
Trương Thác trong phòng một mình, đi tới đi lui, anh ấy khẳng định, hôm qua bản thân khi cùng Thu Vũ về nhà, chắc chắn Lâm Ngữ Lam đã nhìn thấy, cô ấy nhất định là hiểu lầm cái gì rồi.
“Không được, chuyện này phải giải thích rõ ràng!” Trương Thác nhanh chóng thay quần áo, vừa mở cửa, vẻ mặt lo lắng đột nhiên thay đổi.
Đối với nguy hiểm, Trương Thác có dự cảm hơn hẳn người thường, đây là kinh nghiệm để lại giữa sự sống và cái chết, trong khoảnh khắc đó, Trương Thác đột nhiên ngã nhào về phía trước.
Cùng với âm thanh “lạch tạch” vang lên, tại nơi Trương Thác vừa đứng, xuắt hiện hai vết đạn.
Hai chữ sát thủ, chốc lát xuất hiện trong lòng Trương Thác.
Anh ấy căn bản không cần xác định phương hướng, liền biết viên đạn từ đâu bắn đến, ánh mắt nhìn về phía trước, bên ngoài khu biệt thự này, là khu dân cư, lúc này lầu 8 của khu nhà cao tầng chính là mục tiêu của Trương Thác.
Những phòng đó kéo rèm cửa sổ, không nhìn thấy tình hình bên trong.
“Đi, bắt người ra đây!” Trương Thác tâm trạng có chút tôi tệ, rất dễ bị sát thủ chọc giận.
Phút thứ ba sau khi Trương Thác nói xong bắt người, một bóng người mặc bộ đồ màu đen, đeo mặt nạ mặt quỷ xuất hiện trước mặt Trương Thác dẫn theo một người đàn ông cường tráng.