“Khục! Để Thạch tiên tử chê cười rồi. Loại thần thông này của Giản mỗ phải có chút thời gian chuẩn bị trước mới có thể sử dụng, vì khi đấu với yêu nhân có chút trở tay không kịp thành ra chật vật như thế.” Tu sĩ họ Giản gãi gãi đầu, có điểm xấu hổ giải thích.
Nghe đến đó, Thạch Điệp mới khẽ gật đầu rồi không nói thêm gì nữa, lại quay đầu nhìn về phía Phong Linh Trụ kia.
“Một khi chư vị đạo hữu đều không muốn buông tay, vậy động thủ thôi! Muốn nhổ Phong Linh Trụ này lên thật có chút phiền toái, nhất định phải dùng lực lớn xoay chuyển nó vài vòng mới có thể đánh đổ nó xuống đất.” Thạch Điệp lộ ra vẻ hưng phấn giải thích.
Những người khác nghe xong lời này, đều mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.
Bọn họ tuy là người tu tiên nhưng thật sự khí lực lại không có bao nhiêu, cho dù thi triển thêm “Cự Lực Phù” (phù lục tăng sức mạnh lực lượng) chỉ sợ cũng không thể lay động được cột đá lớn thế này.
Thấy vậy Hàn Lập liền nhíu mày, trong lòng thầm phân phó một tiếng.
“Để ta đi, tại hạ vừa lúc có chút khí lực.” Khúc Hồn đứng dậy trầm giọng nói, sau đó hướng cột đá đi đến.
Nghe thấy vậy bọn Hồ Nguyệt có chút lộ ra vẻ ngoài ý muốn.
Dù sao Khúc Hồn từ lúc đến đây rất hiếm khi mở miệng, hôm nay lại chủ động nhận làm việc này khiến mấy người bọn họ khẽ giật mình.
“Vậy làm phiền Khúc đạo hữu vậy!” Thạch Điệp tò mò nói một tiếng.
Mà Khúc Hồn dường như không nghe thấy, đi nhanh mấy bước đã đến trước cột đá, trên người hoàng quang chợt lóe, thi triển Cự Lực phù lên người.
Tiếp theo đem ống tay áo phất vài cái, rồi quát lớn một tiếng, đột nhiên hai tay trên dưới ôm lấy cột đá.
Cột đá cao chừng hai trượng, phát ra tiếng nổ chấn động ầm ầm, bắt đầu có chút chuyển động.
Những người khác thấy vậy nhất thời mừng rỡ.
Những thớ gân của hai cánh tay Khúc Hồn lộ ra, lờ mờ phát ra hồng quang hộ thể, sau khi quay cột đá chuyển động ba vòng, dùng sức đẩy qua một bên, tiếp theo thân hình đột nhiên lùi về phía sau.
Trong tiếng ầm ầm, cột đá kia hơi bị ngã sang một bên, làm xung quanh cũng rung nhè nhẹ, tạo thành một rãnh thật sâu, có thể thấy được cột đá này rất nặng.
Nhưng thực ra mọi người không để ý đến cột đá, mà là nhìn cái động lớn đột nhiên lộ ra trên mặt đất sau khi Phong Linh trụ đổ xuống.
Động này tối đen, kèm theo gió lạnh thổi ra, còn có bậc thang bằng đá trắng không lớn dẫn thẳng xuống lòng đất.
“Đi thôi!” Tu sĩ họ Giản sau khi nhìn nó trong chốc lát, không nói lời thứ hai đã dẫn đầu đi xuống.
Mấy người khác trù trừ một chút nhưng cuối cùng cũng theo sát đi xuống, đã đến nước này thì không ai có ý định lùi bước nữa.
Hàn Lập nhìn thấy chúng tu sĩ ẩn ẩn mang theo vẻ hưng phấn đi vào trong động thì vẫn đứng tại chỗ, không lập tức động thân mà lấy tay sờ sờ cằm, lộ ra vẻ lưỡng lự.
Đột nhiên tay hắn vừa lật, đem họa trục với hồng quang lấp lóe ra nhìn.
Một lát sau trong mắt hắn lộ ra thần sắc đăm chiêu, rồi mới đem vật ấy thu lại, hướng địa động đi vào.
Khúc Hồn cũng theo sát phía sau.
Địa động rất sâu, ước chừng sau khi đi được một khắc, Hàn Lập mới đến bậc đá cuối cùng.
Trước mắt sáng ngời, một đại sảnh diện tích rộng khoảng hơn hai mươi trượng xuất hiện.
Ngoại trừ con đường vừa vào thì sảnh này còn có hai cửa bên hình bán nguyệt ở trái phải chẳng biết thông đi nơi nào. Trên đỉnh đại sảnh được khảm rất nhiều viên Dạ minh châu to bằng nắm tay, khiến nơi này biến thành mầu trắng nhũ, vách tường bốn phía lấp lánh, tựa hồ trên đó đã được thi triển pháp thuật, khiến nó cực kỳ xinh đẹp.
Mà bọn Hồ Nguyệt xuống trước đang đứng ở giữa đại sảnh không nhúc nhích, nhìn chằm chằm về cùng một hướng, không ngừng lẩm bẩm, giống như đang nghiên cứu cái gì vậy.
Lòng hiếu kỳ của Hàn Lập nổi lên, bước vài bước đi qua.
“Đây là?” vừa thấy rõ thứ mọi người đang nhìn chăm chú, Hàn Lập lộ ra một tia ngạc nhiên.
Chỉ thấy một bộ hài cốt trắng tinh như ngọc nằm bên cạnh một cái ao không lớn, trên đầu lâu còn cắm một mũi tên nhỏ màu xanh biếc dài khoảng một thước, đem đầu lâu cắm chặt xuống đất, có vẻ cực kỳ quỷ dị.
Nhưng ánh mắt mọi người lại không để ý nhiều đến bộ hài cốt này, mà ngược lại toàn bộ tinh thần đều kích động nhìn một đóa sen ba màu rực rỡ ở trong ao.
Đóa hoa sen này vẫn còn chưa nở, lúc này chỉ là một chiếc nụ mà thôi nhưng nó có kích thước khoảng bằng miệng bát, tản mát ra hào quang ba màu đỏ, vàng, xanh.
Khiên cho người ta không thể tưởng tượng được chính là không trung bên trên đóa hoa sen mấy tấc, đột nhiên xuất hiện một cầu vồng bảy màu xinh đẹp lung linh, hào quang lấp lánh, cực kỳ rực rỡ.
Mà ngay cả nước trong ao nơi đóa hoa sen mọc cũng không phải nước bình thường mà là một loại dung dịch màu trắng sữa, tản ra dị hương.
“Thất Hà Liên! Không sai, tuyệt đối là vật ấy, ta còn tưởng rằng nó chỉ có trong truyền thuyết thôi chứ, không nghĩ tới nó thật sự tồn tại mà nước ao kia….chẳng lẽ chính là thạch nhũ ngàn năm sao?” Hai mắt Hồ Nguyệt nhìn chòng chọc, lẩm bẩm nói.
“Trách không được phía trên lại bố trí nhiều trận pháp cấm chế như vậy, lại còn dùng cả Phong Linh trụ phong ấn nữa! Ta nếu có hai thứ như thế này thì bố trí vài chục tầng cấm chế cũng không ngại a.” Thạch Điệp mắt không chớp, nhìn chằm chằm đóa hoa sen, vẻ mặt cực kỳ mê say nói.
“Tuy nhiên không biết hài cốt này là của ai? Chẳng lẽ lại là của chủ nhân động phủ?” Dường như Kim Thanh từ trong rúng động bừng tỉnh lại, liếc mắt nhìn hài cốt, có chút kỳ quái hỏi.
“Quản chuyện này làm gì? Lần này chúng ta phát tài rồi! Đóa Thất Hà Liên này tuy mới có bau màu nếu lấy tới tay rồi đem đấu giá, tuyệt đối sẽ có giá “trên trời”.” Tu sĩ họ Giản cũng không quay đầu lại, trực tiếp nói, trong mắt tràn đầy vẻ tham lam.