– Lô đại nhân cũng là Thứ Sử một phương, không cần giữ lễ tiết như vậy. Ta hỏi ngươi mấy vấn đề, Thôi Thực này là nhân vật ra sao?
Lô Hoán chắp tay nói:
– Người này dựa vào Võ Tam Tư, từ khảo công viên ngoại lang liền thăng vài cấp cho đến Trung Thư Xá Nhân. Cũng xếp vào khoảng trống Binh Bộ Thị Lang sau khi Hầu gia rời triều, thụ đồng Trung Thư Môn Hạ Bình Chương Sự, đã là một trong đương triều tể tướng. Người này chuyên vì Võ Tam Tư hiến các loại độc kế, tàn hại trung lương. Ngũ vương bị hại, tất cả đều là chủ ý hắn đưa ra.
Tần Tiêu gật đầu:
– Nói như vậy, ngươi cũng biết sự tình ngũ vương bị hại?
– Dạ, ty chức từ Trường An xuất phát, một đường đi tới khoảng hơn hai tháng, trên đường đã có nghe nói chuyện ngũ vương bị hại.
Nét mặt Lô Hoán lộ ra vẻ buồn lo, giận dữ:
– Hiện tại Ngự Sử đại phu Lý Thừa Gia cũng là người của Võ Tam Tư, đem di huynh của Thôi Thực, Gia Châu Tư Mã Chu Lợi Trinh đề cử làm Hữu Thai Thị Ngự Sử, chuyên môn vì bọn họ làm nanh vuốt tay chân. Ở triều đường tàn hại ngũ vương. Chu Lợi Trinh người đó, thủ đoạn tàn bạo bất nhân, quả thực là khiến kẻ khác giận sôi, cùng Chu Hưng, Tác Nguyên Lễ năm xưa không thua kém bao nhiêu.
Tần Tiêu cũng nghe được cũng là nổi giận trong lòng một trận, miễn cưỡng bình tĩnh nói:
– Tương Vương, Thái Bình công chúa và Thái Tử, Sở Vương những người này có kế hoạch hay là động tác gì sao?
Lô Hoán thở dài một hơi:
– Ty chức chức vị thấp kém, quyền lực không đủ, thực không biết được các vị Vương gia, công chúa có tâm tư gì. Chỉ là từ mặt ngoài xem ra, bọn họ vẫn không có bất cứ động tác gì. Hiện tại trong thành Trường An đã là người của Vi gia, Võ gia hoành hành ngang ngược lấy thúng úp voi, đâu còn có thân ảnh của Lý gia vương công. Trong thiên hạ mọi người đều biết, Lý Đường nguy cấp, chỉ có một người không biết, hết lần này tới lần khác đó lại chính là đương kim thánh thượng!
Tần Tiêu nhíu chặt vùng xung quanh lông mày lại:
– Nguyên lai ngươi là đến Quảng Châu đi nhậm chức, vốn định cho ngươi trở lại truyền một phong thư cho ta, vậy thì không làm phiền ngươi nữa. Ngươi cứ nghỉ ngơi thât tốt, tùy tiện ở lại bao lâu cũng đều có thể.
Lô Hoán đứng dậy chắp tay nói:
– Sở Vương điện hạ trước khi đi có nói, nếu đem thư tín đến không thể làm lỡ lập tức cáo từ. Nếu không phải chờ Hầu gia hỏi chuyện, ngày hôm qua ty chức đã lên đường rồi. Lúc này đã xong chuyện, ty chức xin được cáo từ đi trước Quảng Châu.
– Ừm, đã như vậy, ta cũng không miễn cưỡng lưu giữ ngươi lại nữa. Ngày khác hữu duyên, trở lại quý phủ nghỉ lại chơi vài ngày. Phạm tiên sinh thay ta tiễn Lô đại nhân.
Trong lòng Tần Tiêu suy nghĩ nói: tâm tư của Lý Long Cơ vẫn rất là tinh tế. Căn dặn Lô Hoán đưa thư xong lập tức rời đi, cũng rất có đạo lý. Hoàng thất vương tử và kinh quan tể phụ, dựa theo lệ là không được tư thông ngoại thần. Hiện tại lại là thời kì phi thường, chú ý thêm một chút luôn luôn tốt hơn. Miễn cho để lộ nhược điểm rơi xuống trong tay yêu nhân, mượn đề tài để gièm pha bản thân.
Phạm Thức Đức cất bước đưa tiễn Lô Hoán xong, lập tức đã trở lại, đóng cửa đi tới bên người Tần Tiêu, hơi có chút khẩn trương nói rằng:
– Hầu gia, ty chức có câu này không quá may mắn muốn nói, không biết có nên nói hay không?
– Nói đi. Ta không tin những thứ cấm kỵ kia.
Tần Tiêu biết, Phạm Thức Đức khẳng định lại là có chút kiến giải gì đó.
Phạm Thức Đức nuốt một ngụm nước bọt, khẩn trương nói rằng:
– Nếu ngũ vương đều đã bị gia hại, đám người Võ Tam Tư, vì sao không có gia hại đến trên đầu Hầu gia đây? Hoặc giả nói, đang âm mưu gia hại Hầu gia?