– Ngươi cố ý khuyếch đại năng lực Quỷ tam táng, nói bọn họ lợi hại vô cùng, tuy nhiên là muốn đem sự chú ý của ta đến bọn họ. Nếu ngươi không nói những lời đó, có lẽ ta cũng đặt sự chú ý đến bọn họ, mà xem nhẹ việc phòng bị ngươi! Bởi vì loại lực lượng bí ẩn, nếu muốn mượn bọn họ giết ta, ngươi không thể tiết lộ tin tức ra nhiều . Nhưng … ngươi không hề ngần ngại mà nói ra, cũng chứng minh là ngươi có mưu mô, thời điểm đó cũng là lúc bắt đầu đề phòng ngươi, mà ngươi … cuối cùng cũng sát đã ra chiêu, nếu không phải ta trong lòng luôn luôn chú ý đến ngươi, e rằng đã bị một đao của ngươi lấy mạng rồi.
Hắn thở dài, lắc đầu nói:
– Đại trưởng lão, ngươi thật thông minh, nhưng thông minh lầm chỗ, bây giờ Hạ gia … thật sự hết đời !
Đại trưởng lão nhắm mắt lại, hơi thở yếu ớt, thoạt nhìn có vẻ sắp chết.
Hàn Mạc để sát vào lỗ tai Đại trưởng lão, thấp giọng nói:
– Có rất nhiều người quên rằng, ta còn là Thính trưởng Tây Hoa Thính. Bên người thính trưởng không có lại viên hắc ám bảo vệ sao? Ngươi nghĩ ta lẻ loi một mình đi cùng ngươi tới đây, nhưng ngươi lại không biết rằng, trong mắt ta, ngươi … mới là kẻ lẻ loi một mình!
Hắn lắc lắc đầu:
– Muốn giết Thính trưởng Tây Hoa Thính, thật sự là rất khó!
Hắn không khách khí mà giơ tay lấy bình sứ màu tím trên người Đại trưởng lão, dịu dàng vuốt ve, tựa như vuốt ve da thịt tình nhân, hạ giọng nói:
– Đại trưởng lão, ngươi yên tâm, thứ này tốt, ta sẽ lấy dùng !
Đại trưởng lão thân thể duỗi ra, phun ra một hơi cuối cùng, rồi chết!
Tiết Thiệu bên kia thấy bên này có dị động, lấy tốc độ nhanh nhất dẫn hơn mười binh lính Ngự lâm quân chạy tới, bên trong nhã cư cuộc chiến đã dứt.
Gã kiếm thủ cuối cùng cũng đã tử vong, tuy nhiên không phải bị người giết chết, mà nhìn thấy đại thế đã mất, lại phải đối mặt với hai cao thủ là Hàn Mạc và Lý Cố, kiếm thủ này không cam lòng bị bắt, nên đã tự sát mà chết.
Cửa lớn mở rộng, chỉ còn Hàn Mạc ngồi trên ghế. Lý Cố chẳng biết đã đi đâu, trên mặt đất chỉ còn lại bốn thi thể.
Tiết Thiệu vào đến nơi, trong tay nắm đại đao, nhìn tình hình bên trong, nhíu mày, chậm rãi thu hồi đao, đến trước măt Hàn Mạc, hỏi:
– Đại nhân, ngài không việc gì chứ?
Hàn Mạc thần sắc hung ác nham hiểm, lạnh lùng nói:
– Hạ gia… muốn giết ta!
Tiết Thiệu trên mặt hiện ra vẻ khiếp sợ, lập tức liếc mắt nhìn thi thể Đại trưởng lão nằm trên mặt đất, tiến lên kiểm tra hơi thở, nói:
– Đại nhân, Đại trưởng lão… cũng đã chết!
Hàn Mạc chỉ vào dao găm trong tay Đại trưởng lão, mở tay ra, kéo chiếc găng tay bằng kim loại, ở chỗ lòng bàn tay, có một vết dao đâm:
– Nếu không có găng tay chống đỡ … sợ rằng ta đã bị lão gia hỏa này giết chết. Lão đưa ta tới đây, ở trong này có Ảnh tử vệ mai phục!
– Thật là to gan!
Tiết Thiệu biến sắc rõ ràng, chòm râu nhếch lên:
– Mạt tướng nhìn thấy lão đưa đại nhận qua bên đây, biết là không có hảo ý!
Lúc này Chỉ huy sứ Chư Cát Dân cũng vào tới, theo sau là Giám sát sứ Lăng Lỗi, cùng hộ tống phía trước là hai gã quan viên bộ Lại, nhìn thấy tình cảnh trong phòng, cũng đều chấn động.
Tiết Thiệu sơ lược tình hình vừa xảy ra, liền có một gã quan viên bộ Lại cả kinh nói:
– Hạ gia … Hạ gia đây muốn làm phản sao? Ám sát Quan hộ lương, đây …đây thật sự là khó lường !
Lăng thái giám cũng giật mình nói:
– Điên rồi, Hạ gia thật sự là điên rồi!
Chư Cát Dân tiến lên đây, hỏi:
– Hàn tướng quân, hình như bị thương?
– Không vấn đề gì, làm phiền Chư Cát Dân lo lắng!
Hàn Mạc đứng dậy nhìn quét qua mấy cỗ thi thể vài lần rồi lạnh lùng nói:
– Rắp tâm làm chuyện ác, chuyện ác không thành, tất sẽ tự diệt
Rồi trầm giọng nói:
– Tiết Hộ quân úy!
Tiết Thiệu vừa chắp tay:
– Có mạt tướng!
– Bắt bọn nô tài Xuân Viên, tống giam vào ngục, canh giữ cẩn thận, có chút manh động, giết không tha!
Hàn Mạc điềm nhiên nói tiếp:
– Về phần các trưởng lão…
Hắn dừng một chút, mới nói:
– Ta dẫn bọn họ đi mở mang tầm mắt !
Hàn Mạc đi ra khỏi căn phòng nhỏ, lúc này chân trời đã xuất hiện ánh sáng rạng đông, đem đến một luồng không khí ban mai trong lành.
Đúng lúc đó, đã thấy Tiếu Mộc từ hành lang dài chạy tới, phía sau mang theo một gã tướng lĩnh, nhìn bộ dạng cũng đoán được là một gã Đô úy Thành vệ quân. Hàn Mạc nhìn thoáng qua cũng biết được, hắn là một trong hai gã Đô úy đã nhận lệnh phong tỏa thành lúc ở trước đại môn Xuân Viên.
Đô úy tiến đến gần, liếc mắt một cái nhìn thấy Chư Cát Dân bên người Hàn Mạc, sắc mặt thay đổi, bước chậm lại, nhưng cuối cùng vẫn đi lên quỳ gối:
– Ty chức cầu kiến Chỉ huy sứ đại nhân, Hàn tướng quân !
-Dương Nghiêu, ngươi thật to gan!
Chư Cát Dân hừ lạnh một tiếng:
– Đi theo Hạ Miễn… ngươi muốn tạo phản sao?
Đô úy Dương Nghiêu sợ hãi nói:
– Khởi bẩm đại nhân, ty chức… ty chức quả thật không biết đây là Hạ Miễn làm càn. Hắn xuất ra lệnh phù, đi tới quân doanh điều binh, ty chức… ty chức không dám không phục tòng mệnh lệnh!