Sau khi bọn họ rời đi, Trình Khai Sơn đến gần chỗ Mạc Nhĩ,
Ôi trời, gì thế này? Sao đâm thành con nhím luôn rồi, càng nhức mắt hơn nữa, là chỗ bên dưới của hắn ta, đã bị đâm đến mức không thấy thịt đâu nữa…thế này…thế này còn dùng được không? Trình Khai Sơn đột nhiên lạnh cả người.
(Quả nhiên không nên động đến nữ nhân, một khi họ báo thù đúng là đáng sợ)
“Người đâu, đưa thân vương Mạc Nhĩ về chữa trị, không được để hắn ta chết”.
Mạc Nhĩ gần như bất tỉnh, nghe thấy câu vừa rồi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, cho hắn ta chết giùm đi…
Một tuần sau, Cổ Bách Vạn dẫn những người trong hội thương nhân đến đảo Di Châu.
Trình Khai Sơn nhiệt tình đón tiếp.
“Cổ thần tài…không, Cổ đại nhân, đã lâu không gặp”.
Cổ Bách Vạn mặt mày ủy khuất, nhưng cũng chẳng có cách nào, ông ta vừa rời khỏi hoàng cung, liền có người đến đòi thanh toán ‘tiền hàng’ hai mươi vạn tù binh, một trăm vạn lượng tròn trĩnh, nếu ông ta không đến ‘lấy hàng’ thì lỗ chết mất.
“Trình đại nhân, lần này ta phụng chỉ ý hoàng thượng tới đón tù binh”.
“À, biết, biết, hoàng thượng đã nói với ta, ông yên tâm, Hắc Kỳ quân sẽ toàn lực phối hợp”.
“Được thôi, xin hỏi hiện tại nơi này tổng cộng có bao nhiêu tù binh? Mong Trình tướng quân cho ta một danh sách chi tiết”.
“Hôm trước vừa xử lý một vạn, hiện giờ còn khoảng mười tám vạn”.
“Hả? Sao…sao lại giết rồi?”
“Đó đều là những kẻ từng giết hại bách tính trên đảo, chỉ cần bách tính chỉ điểm, chúng ta đều xử chết”.
Cổ Bách Vạn đau nhói lòng, toàn là tiền cả đó…